Trái chủ hãn phu – Chương 95

Chương 95: Thật bỏ được.



Nếu sáng ngày kia phải đi, vậy không cần mua nhiều đồ ăn. Chờ Hạng Tường mua thêm đậu hũ, Ngu Tư Ngôn liền nói chuyện muốn đi về.
Hạng Tường đứng tại chỗ không nhúc nhích, khó hiểu nói:
“Chút ấy không đủ cho cậu ăn.”
Ngu Tư Ngôn ôm Hạng Tường đi về phía cổng chợ, vừa né tránh dòng người vừa nói:
“Lữ Việt nói sáng ngày kia chúng ta lên máy bay, mua nhiều thức ăn, cũng là bỏ đi.”
Hạng Tường xóc xóc đống đồ trên tay,
“Vậy cũng không đủ, ngần này chỉ đủ cho một ngày.”
Ngu Tư Ngôn không nhịn được nói:
“Tôi nói đủ là đủ, anh đừng lằng nhằng nữa được không, tôi còn muốn đi chơi bóng, đến muộn cả sân sẽ bị chiếm hết.”
Vừa nói tới chơi bóng, Hạng Tường không kỳ kèo nữa, đi còn nhanh hơn cả Ngu Tư Ngôn.
Lúc về tới công ty đã gần 11h, Hạng Tường có chút do dự,
“Nếu không chúng ta buổi chiều lại đi, sắp đến giữa trưa rồi, đi rồi cậu sẽ bị bỏ mất bữa trưa.”
Ngu Tư Ngôn vội vội vàng vàng thay quần áo, đột nhiên phát hiện Hạng Tường ngay cả đôi giày thể thao cũng không có, mỗi ngày còn chạy khắp nơi với cậu.
Cậu nhét bóng rổ vào trong tay Hạng Tường, đi ra phòng nghỉ, đến chỗ két sắt trong phòng làm việc lấy ra một ít tiền, sau đó quay người vẫy tay với Hạng Tường,
“Mau đi, phía trước có một cửa hàng Adidas độc quyền, tôi còn phải kiếm một thân trang bị cho anh nữa.”
Hạng Tường xem ý Ngu Tư Ngôn đây là không đi không được,
“Vậy chúng ta đi mua ít đồ ăn, đến trưa cậu ăn trước chút. . .”
Ngu Tư Ngôn siêu cấp không chịu nổi cái kiểu lải nhải y như mụ già của Hạng Tường, vắt lấy cổ Hạng Tường, không nói hai lời, kéo người bước đi.
Hạng Tường cong lưng bị Ngu Tư Ngôn kéo đi, cũng không giãy dụa, trong miệng lại càng không ngừng nói:
“Ngôn Ngôn, nên ăn đúng bữa, nếu không sẽ không tốt cho thân thể, dễ bị bệnh dạ dày, cậu hiện tại còn trẻ không cảm thấy gì, chờ thêm vài năm. . .”
Mới nói được một nửa, Ngu Tư Ngôn đột nhiên buông lỏng tay, đứng trên cầu thang, thẳng lăng lăng nhìn Hạng Tường.
Hạng Tường nghĩ Ngu Tư Ngôn đây là giận rồi.
“Được, tôi không nói nữa, nhưng lát nữa đến giờ ăn, nếu như cậu không ăn, tôi nhét cũng phải nhét cho cậu ăn.”
Ngoài dự liệu của Hạng Tường, Ngu Tư Ngôn không những không tức giận, trái lại nâng tay xoa nhẹ mấy cái trên đầu anh, sau đó không rên một tiếng xoay người tiếp tục đi.
Hạng Tường có chút ngỡ ngàng sờ sờ đầu mình, sau đó phì cười một tiếng. Anh cưng chiều nhìn bóng lưng Ngu Tư Ngôn, liếm liếm răng nanh, yên lặng theo sau.
Ngu Tư Ngôn lúc này một chút cũng không keo kiệt, chuyên chọn hàng tốt mua cho Hạng Tường, chỉ một đôi giày liền mất hơn 5 nghìn, một thân mua xuống, hoá đơn đã vượt lên trên10 nghìn.
10 nghìn đối với Hạng Tường mà nói còn chẳng bằng một điếu xì gà anh sưu tầm, nhưng thấy Ngu Tư Ngôn muốn tiêu mất chút tiền ấy, anh sống nhiều năm như vậy, lần đầu tiếc tiền.
“Mua đồ đắt như thế làm gì, bên kia không phải có rất nhiều hàng giảm giá sao, đều như nhau cả. Cũng không phải vận động viên chuyên nghiệp, không cần mua đồ tốt như vậy.”
Nhưng trong lòng Ngu Tư Ngôn, chút tiền ấy vốn là của Hạng Tường, cậu chẳng qua là thay Hạng Tường bảo quản. Nhiều năm trà trộn trong giới, có mấy câu nói cũ cậu đặc biệt tin, là khoản tiền đầu tiên kiếm được nhất định phải tiêu hết, như vậy sau đó mới kiếm được càng nhiều.
“Tôi thích, anh quản được hả, tôi chính là muốn mua cho anh hàng giá này, anh không dùng thì tôi ném, tôi không đau lòng anh phí lời làm gì.”
Lời này nghe rất ngang ngược, cô nhân viên thanh toán ở một bên nghe được đều nở nụ cười.
Hạng Tường dở khóc dở cười nói:
“Tiền này nếu là của tôi, tôi không có ý kiến, nhưng tiền này là của cậu, tôi đau lòng.”
Mập mờ trong lời này nhiều lắm, dáng cười của nhân viên bán hàng trong nháy mắt vặn vẹo, cũng chỉ có cái tên thẳng tính Ngu Tư Ngôn, một chút cũng không vào đầu, trực tiếp đáp một câu:
“Tiền của tôi không phải tiền của anh sao, dù sao tiền của anh đều là tôi quản, tôi cho anh tiêu thì anh tiêu, khỏi nhiều lời.”
Người nói vô tâm, người nghe cố ý.
Hạng Tường nghe đến cảm xúc dâng trào, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn.
Nhân viên bán hàng vẻ mặt đáng yêu cắn môi nhìn qua lại Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường hai người.
Ngu Tư Ngôn chưa từng liếc nhìn cô, chẳng qua trái lại thấy được vẻ mặt “Cảm động” của Hạng Tường.
“Được rồi, dùng đi, anh còn lằng nhằng nữa là tới 12h thật đấy, còn chơi bóng cái gì.”
Hai người vừa ra khỏi cửa hàng độc quyền, Ngu Tư Ngôn liền nhận được điện thoại của Lữ Việt.
“Anh cả, tôi vừa nhận được điện thoại của Phùng Hoan, cô ta nói có việc muốn tìm cậu, tôi bảo cô ta tới công ty rồi.”
Phùng Hoan?
Ngu Tư Ngôn vô ý thức liếc Hạng Tường, hỏi:
“Tới công ty? Anh hiện tại ở công ty?”
“Ừ, tôi gọi tất cả mọi người tới công ty, mở một hội nghị nhỏ, không phải nói ngày kia đi sao, tôi thống nhất nói cho mọi người phải mang quần áo và đồ dùng gì, nói xong sớm buổi chiều tôi còn phải đi đại sứ quán lấy vi-sa.”
Ngu Tư Ngôn nghĩ, cũng đúng, chỉ có một ngày mai để chuẩn bị, thời gian tương đối gấp gáp,
“Cô ta có chuyện gì, có nói với anh không?”
Lữ Việt nói:
“Nói là muốn hỏi thăm cậu một chút tình huống công tác, tập tính sinh hoạt gì gì đó của đám độc thân này.”
Lữ Việt vừa nhắc, Ngu Tư Ngôn mới nhớ ra còn có chuyện này.
“Được, tôi biết rồi, nếu cô ta tới thì bảo đợi chút.”
“Ai tới vậy?” Vừa ngắt điện thoại, Hạng Tường đã hỏi.
Ngu Tư Ngôn nhìn thời gian trên điện thoại di động, mồm miệng không rõ nhỏ giọng trả lời:
“Phùng Hoan.”
Dù thanh âm không rõ hơn nữa cũng không thể ngăn thính lực cực tốt của Hạng Tường, nhưng Hạng Tường lại không có phản ứng gì lớn, chỉ là bình thản thuận miệng đáp một chữ:
“À.”
Bình tĩnh như thế, Ngu Tư Ngôn trái lại lo lắng.
Vẻ mặt cậu không yên nhìn Hạng Tường nói:
“Trong lòng anh có ý nghĩ gì thì mau nói, đừng để đến buổi tối chờ lúc ông đây ngủ mới động kinh.”
Hạng Tường lắc đầu,
“Không có, chúng ta còn chơi bóng nữa không?”
Lực chú ý bị dời đi, Ngu Tư Ngôn trực tiếp đem Phùng Hoan ném ra sau đầu,
“Ấy. . . Đều do anh lằng nhằng, chúng ta đi chơi nửa tiếng rồi về.”
. . .
Người của công ty lục tục tới, gần tới giờ, Phùng Hoan cũng đến nơi.
So với lần gặp mặt trước, thái độ của Lữ Việt đối với Phùng Hoan rõ ràng chuyển biến tốt đẹp hơn, còn nhiệt tình mời Phùng Hoan tới phòng làm việc của mình.
Đợi một hồi lâu, ngoại trừ Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường, mọi người đều đến đông đủ.
Lữ Việt thật ra còn muốn chờ một chút, chỉ là buổi chiều đã hẹn đi lấy vi-sa, anh đành buông tha cơ hội xem kịch vui.
Ngu Tư Ngôn nói là chơi nửa tiếng, nhưng vừa chơi liền không chịu ngừng. Lại thêm đối thủ mạnh mẽ Hạng Tường, càng kích thích tính hiếu chiến của cậu, chơi đến quên mình, quả thực là thoả thích tràn trề, trong nháy mắt, đã qua 1 tiếng.
Buổi trưa 12h rưỡi, ánh nắng gay gắt nhất, trên sân bóng rổ chỉ còn lại Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường hai người.
Ánh mắt Hạng Tường đảo qua một vòng, sau đó một chiêu lừa, tránh thoát phòng thủ của Ngu Tư Ngôn, ở chỗ vạch 3m ném xa, thẳng trúng vào giỏ.
Nhìn Ngu Tư Ngôn muốn chạy tới chỗ bóng, anh túm lại cánh tay nhỏ giọt mồ hôi,
“Được rồi, về thôi.”
Ngu Tư Ngôn chỉ ở lúc này mới lộ ra chút tính trẻ con,
“Chơi thêm 10 quả, chỉ 10 quả, chơi xong lập tức về.”
Hạng Tường mặc kệ, anh gắt gao kéo Ngu Tư Ngôn, có chút hổn hển nói:
“Vừa rồi cậu cũng nói như vậy, không được, về thôi.”
Ngu Tư Ngôn chơi xấu quát:
“Anh còn sức không thế hả, chơi thêm một chút đi!”
Hạng Tường bị biểu tình trẻ con của Ngu Tư Ngôn trực tiếp chọc cười, cười lớn đùa ngược lại Ngu Tư Ngôn nói:
“Anh cả tôn kính, ngài chính là tạo dựng tấm gương nói là làm như thế sao? !”
Ngu Tư Ngôn không lời nào để nói, chỉ có thể nghẹn cơn tức tàn bạo trừng Hạng Tường.
Hai người không tiếng động đối diện, qua vài giây, Hạng Tường nhịn không được bật cười, sau đó cong lưng ông bụng, cười to đến chảy cả nước mắt.
Khuôn mặt đỏ bừng của Ngu Tư Ngôn nhất thời đỏ thêm vài phần, cậu đạp Hạng Tường một cước, quay người chạy đi nhặt bóng, trực tiếp đi ra khỏi sân.
Hạng Tường cười chạy chậm theo sau, một bên chạy một bên hô:
“Anh cả, chờ tôi một chút, sao chơi xong rồi lại không cần tôi nữa thế!”
Ngu Tư Ngôn xoay người nện bóng rổ qua, quát lớn:
“Câm miệng, mẹ nó anh cái thứ miệng đầy phun phân, không thể sửa được cái tật ăn cứt của anh hả!”
Hạng Tường ôm bóng chạy đến bên người Ngu Tư Ngôn, cười nói:
“Vậy cũng là cậu cố ý dùng mùi thối của cậu hấp dẫn tôi.”
“Đệt mợ!”
Ngu Tư Ngôn đuổi theo Hạng Tường một đường đánh về công ty.
Chờ hai người một đường náo loạn về tới công ty, toàn bộ mọi người trong công ty đều đã đi, chỉ còn Lữ Việt và Phùng Hoan tán gẫu trong phòng làm việc.
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: