Áo sơ mi – Chương 8

Chương 8: Nam Bình bất ngờ trở về

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Cho dù đưa tiền cho Mộc Tử, vẫn là không đủ. Mộc Tử vốn dĩ đùn đẩy nói cái này không cần, Vân Đa nhún vai.
“Nam Bình bảo ta đưa ngươi, ngươi vẫn liên lạc với anh ấy một chút đi, anh ấy sắp phát điên rồi. Tình cảm các ngươi thật tốt a, so với anh em ruột còn tốt hơn, khiến người nhìn mà đố kỵ, ta mà có người như thế, quản gì hắn là nam hay nữ, thì đã sớm khăng khăng một lòng yêu hắn luôn rồi. Ngươi nói có đúng không? Mộc Tử?”
Mang theo thăm dò, có chút căm giận bất bình, cùng với vài phần ước ao đố kỵ, lời của nó cứ vậy mà nói ra.
Mộc Tử mặt đỏ lên, một người kiêu ngạo như vậy, cũng có gương mặt đào hoa như thế. Bộ dạng Mộc Tử dễ nhìn, điều này đã biết từ lâu, hắn vẫn luôn lãnh đạm ôn hòa, đột nhiên có nhan sắc diễm lệ như vậy, Vân Đa sửng sốt một chút, bật cười.
Trách không được, trách không được, Nam Bình yêu hắn đến không muốn rời tay, nhất cử nhất động của Mộc Tử, thậm chí là một ánh mắt lướt qua, đều xinh đẹp như vậy.
Bởi vì biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hơn một năm này nó đều quan sát Mộc Tử, nhìn thấu đáo một chút, đều đã phát hiện Mộc Tử không giống người khác. Hâm mộ, đau lòng, đối với Mộc Tử dường như đã nhanh chóng loạn thành trăm mối cảm xúc ngổn ngang, rõ ràng là tình địch, muốn dùng mọi biện pháp quét sạch hắn, nhưng đến hiện tại nó có chút mơ hồ, trong ngực bắt đầu dao động, chia rẽ hắn và Nam Bình, có đúng hay không? Bọn họ yêu nhau, yêu rất sâu, nó mạnh mẽ can thiệp vào, có phải là kẻ ty tiện bỉ ổi hay không?
Không phải, yêu Nam Bình nhất là nó, là nó Vân Đa, Mộc Tử tất nhiên là tốt, nhưng đối với Nam Bình tình sâu vô cùng, chỉ có nó, không thể để cảm tình nhiều năm của nó lãng phí mất đi, nó nên vì tình yêu thầm lặng của mình mà tranh một kết thúc tốt đẹp.
Nam Bình thích nam nhân, cho dù anh ấy nói, người anh thích trùng hợp là nam đi nữa, thì yêu một nam nhân là đồng tính luyến ái, yêu hai nam nhân cũng vẫn là đồng tính luyến ái, nó sẽ thay thế được Mộc Tử, đem tất cả của mình, tình yêu say đắm cả đời này đều cho Nam Bình.
Cái gọi là kết thúc tốt đẹp, chính là Mộc Tử rời khỏi, nó và Nam Bình cùng nhau, mọi người đều vui vẻ.
Nam Bình dặn dò nó đã làm xong, cũng không muốn ở lại, nói vài câu an ủi vô thưởng vô phạt rồi từ biệt. Sau đó liền đi.
Ra đến đường, liền gọi điện cho Nam Bình.
“Không ngoài dự liệu của anh, mẹ hắn đã xảy ra chuyện, cần mười vạn làm phẫu thuật nối mạch máu ở tim. Anh lấy hết tiền của Nam An, tiền của em gộp vào một chỗ, cũng không đủ, còn chưa được đến một nửa đâu. Em không có cách nào lấy thêm tiền đến, anh xem rồi lo liệu đi. Đối với một người bạn học mà nói, anh giúp hắn đến thế là đủ rồi, còn lại để hắn tự đi vay đi, những gì chúng ta làm được đã quá nhiều rồi.”
Nam Bình trong điện thoại hít sâu, thanh âm nhạt nhẽo.
“Cảm ơn em, anh biết rồi. Em về nhà sớm đi.”
Điện thoại cắt, Vân Đa nhìn điện thoại, hy vọng Nam Bình nghe ra ý tứ của nó, thân là bạn bè. Nam Bình làm được như vậy là quá đủ rồi, nếu còn muốn quản tiếp, chính là vượt quá giới hạn.
Nó không tin, Nam Bình sẽ mượn tiền nhà anh ấy, đây không phải số lượng nhỏ, mang ra giúp bạn bè thì là quá lớn, nhà họ Nam sẽ không đồng ý.
Tục ngữ nói một phân tiền làm khó anh hùng, không phải nó muốn xem náo nhiệt, là nó muốn xem sau này, Mộc Tử phải làm thế nào?
Nó cũng muốn xem, Nam Bình rốt cuộc muốn giúp Mộc Tử đến mức nào, đây là một xã hội coi trọng vật chất, cần tiền để nói chuyện. Gặp khó khăn, xem bọn họ hoạn nạn có nhau, hay là mỗi người bay một hướng. Tình yêu một khi có liên quan đến tiền, giữa cuộc sống sinh hoạt còn có thể ở bên nhau, chỉ dựa vào tình yêu là không đủ, đến lúc đó, tình cảm của bọn họ sẽ gặp thử thách, tuổi còn trẻ, quan niệm về đồng tiền cũng chưa rõ ràng đến vậy, gặp khó khăn, bọn họ sẽ làm gì đây?
Vân Đa vừa đi vừa cười, mang theo vài phần ác độc xem kịch vui.
Khoảng cách giữa bọn họ vốn dĩ đã xa, Nam Bình không thể ngay lập tức chạy tới khi Mộc Tử cần giúp đỡ nhất. Nam Bình và Mộc Tử đều là sinh viên, trong tay không có tiền, cần đến cũng không phải số lượng nhỏ, lần này có thể có trò hay để nhìn.
Oán giận lẫn nhau đi, dằn vặt lẫn nhau đi, khi không còn kiên trì được nữa, bọn họ sẽ chia tay. Đây không phải là nó giở trò quỷ, đây là hiện thực xã hội bức bách.
Là bạn bè, nó thế nào cũng phải đi xem Mộc Tử, hai ngày rồi, nó muốn biết Mộc Tử có xoay xở được tiền không. Khi khó xử, Mộc Tử phải làm thế nào? Sẽ phải cúi cái đầu cao quý của hắn xuống, hay là thà chết không chịu? Thật là một người kiêu ngạo, loại kiêu ngạo này trong xã hội nhất định phải chịu đả kích.
Ngày thứ ba, Vân Đa ôm tâm tình xem kịch vui mang theo hoa quả, cầm thực phẩm dinh dưỡng đến nhà Mộc Tử lần nữa.
Chỉ là gõ cửa hồi lâu, không ai trả lời, ngược lại khiến hàng xóm cách vách không chịu nổi ồn ào mà đi ra.
“Đứa trẻ kia đưa mẹ nó đi bệnh viện rồi, ngươi đi bệnh viện tìm xem.”
Không phải không đủ tiền sao? Sao lại đi bệnh viện rồi? Chẳng lẽ Mộc Tử thật sự thấp kém đi vay tiền? Cũng đúng a, trước mặt sinh mạng của mẹ hắn, hắn cho dù kiêu ngạo tự phụ như thế nào đi nữa, còn thanh cao hơn thế, cũng phải cúi đầu trước đồng tiền.
Hỏi địa chỉ bệnh viện, Vân Đa đến bệnh viện.
Vừa tìm phòng bệnh, vừa nhìn xung quanh.
Nó vừa đến tầng trệt, liền thấy ở cửa phòng bệnh nặng một người mặc áo sơ mi màu lam, quần bò giặt đến bạc trắng đang đứng. Vân Đa khó mà tin vào hai mắt của mình, trừng mắt cẩn thận nhìn, không thể nào, làm sao có thể? Sao Nam Bình lại ở đây?
Anh học ở đại học phía bắc, việc học rất căng thẳng, sao hiện tại lại ở trong bệnh viện? Anh trở về lúc nào? Sao nhà họ Nam cũng không nói gì, nó căn bản không hề biết Nam Bình quay về? Từ đó đến giờ cùng lắm mới có thời gian ba ngày, Nam Bình đã ngồi tàu hỏa trở về rồi? Thật sự là anh ấy sao? Anh có khả năng xuất hiện ở đây sao?
Khi nó còn đang giật mình đến phát ngốc, cửa phòng bệnh mở ra, một nam hài mặc sơ mi tương tự màu hồng nhạt xuất hiện, hắn đóng cửa lại, Nam Bình liền tiến lên nắm chặt tay hắn, kéo hắn đi về phía trước, thân ảnh biến mất ở chỗ rẽ.
Nhất định là Nam Bình, nếu không, khi Mộc Tử xuất hiện, anh sẽ không thân thiết kéo tay hắn đi như vậy.
Thật sự trở về, chẳng lẽ là lén lút quay về, căn bản không nói với bất kỳ ai, vừa xuống tàu hỏa liền đến bệnh viện tìm Mộc Tử? Trong lòng anh không buông xuống được, liền cố ý gấp gáp trở về sao? Vốn dĩ, trong lòng Nam Bình, Mộc Tử so với tương lai của anh, so với bài vở của anh, so với gia đình cha mẹ anh đều quan trọng hơn. Bọn họ tình sâu ý dài, phần cảm tình này bền vững không gì phá vỡ nổi, âm mưu nhỏ của nó, đủ loại khó khăn nó tự nhận định, trong mắt bọn họ chỉ là thử thách, cùng nắm tay nhau vượt qua khó khăn, tình cảm ngày càng sâu sắc.
Khi Vân Đa nghĩ thông suốt rồi, sắc mặt cũng trắng bệch. Nó không có hy vọng sao? Tình cảm nhiều năm như vậy, vĩnh viễn cũng không được đáp lại sao? Nó hy vọng một kết quả thật tốt, là nhìn thấy bọn họ ở bên nhau sao?
Đứng ở chỗ rẽ, tìm được vị trí an toàn, nó đứng cạnh cửa, xuyên qua khe hở thật nhỏ nhìn thấy, Nam Bình ôm Mộc Tử, một tay không ngừng vuốt ve nhẹ nhàng trên lưng hắn, tay kia luồn trong tóc Mộc Tử, cúi đầu, môi dán lên hai má Mộc Tử, lên vành tai, vừa nói lời an ủi vừa hôn, động tác dịu dàng như nước, ánh mắt tích tụ bao dung yêu thương.
Mộc Tử ôm thắt lưng anh, đầu vùi trong ngực anh, thân thể có chút run rẩy thật nhỏ, nhưng loại run rẩy này lại khiến Nam Bình chậm rãi vuốt lên.
Liền ôm nhau như vậy, áo sơ mi màu lam, áo sơ mi hồng nhạt hòa cùng một chỗ, biến thành một loại màu sắc rất đẹp. Hai người ôm nhau kia, cũng biến thành ôm ấp hài hòa của người bảo vệ và người được bảo vệ.
Tốt như vậy, tình chân ý thiết, chỉ là ôm nhau, có thể khiến mọi người cảm nhận được tình yêu nồng đậm phát ra từ bọn họ.
Dường như bọn họ ở cùng nhau, mới là đúng đắn nhất.
Mà nó, Vân Đa chỉ là kẻ thứ ba cách một cánh cửa tham lam nhìn bọn họ ôm ấp nhau. Ghen tỵ, phẫn hận, lại đau thương.
Ba người liền đứng như vậy, người bên trong tình ý dịu dàng ngọt ngào, người bên ngoài, lòng đầy vết nứt.
Yêu thầm đúng là một nỗi đau, nhìn người mình yêu đi yêu người khác, ôm người khác, loại đau đớn này, đều muốn lấy mạng người ta. Nước mắt bị kìm nén chảy ngược vào lòng, đem những đau xót nó không nói ra lời được, cùng cất vào trong lòng. Tuy rằng nó biết loại đau xót khi mỗi ngày đều phải tính toán này, một ngày nào đó, nó sẽ không chịu đựng nổi. Nhưng khi nó còn có thể tự mình chịu đựng, nuốt tất xả đau xót vào lòng, để không ai biết được. Cho dù là ai cũng không biết được đoạn tình cảm này.
Lòng đau bao nhiêu, còn có thể chịu đựng bao nhiêu thương tổn, chỉ có chính nó biết.
Không biết mình đứng bao lâu, chỉ biết mỗi lần nó hô hấp đều rất khó khăn, muốn rời đi, lập tức rời đi, quên đi một màn trước mắt này, túi ni lông trong tay vừa động, Vân Đa vội vàng bỏ đi, nó không thể để Nam Bình biết, nó đứng ngoài cửa như vậy, nhìn chằm chằm anh ôm ấp người khác.
Đi vào phòng bệnh, mẹ của Mộc Tử tinh thần nhìn qua không tệ, nó ngồi bên mép giường nói chuyện phiếm với mẹ Mộc Tử. Mạnh mẽ ép mình vui vẻ, làm như mình là một học sinh trung học không biết đến lo âu, làm bộ như nó cái gì cũng không biết, tuy rằng như vậy rất khó.
Qủa nhiên, không đến hai phút sau, Nam Bình và Mộc Tử cùng vào phòng bệnh, Nam Bình rất kinh ngạc.
Vân Đa cũng làm bộ như rất kinh ngạc.
“Sao anh lại về rồi?”
“Mộc Tử gặp khó khăn anh làm sao yên tâm đi học được, anh liền đến xem dì, xem hắn. Tiểu tử ngươi không học cũng chạy đến đây?”
“Anh bảo em đi gặp Mộc Tử nhiều một chút, quan tâm hắn thêm một chút.”
Nam Bình rất vui, tiến lên xoa tóc Vân Đa, lòng bàn tay ấm áp mang theo thô ráp xoa đến xoa đi trên tóc nó, chạm vào mặt nó, Vân Đa trong lòng run lên một cái, đó là đụng chạm sâu nhất trong trí nhớ của nó, lòng bàn tay ấm áp mang theo thô ráp, dù sao cũng có mười giây thuộc về nó.
“Tiểu tử thối thật nghe lời, thật sự thương em không uổng phí.”
Vân Đa rũ mắt, kìm xuống xúc động muốn giữ thật chặt tay Nam Bình, chua xót cười một cái.
“Vậy, vậy thương em hơn nữa đi.”
“Được a, khi em cùng lên học đại học với anh, anh sẽ che chở em, xem ai dám bắt nạt em.”
Thương hơn nữa theo lời của em, là ôm em giống như ôm hắn. Thật muốn biến thành áo sơ mi vải sợi tinh khiết mà anh thích nhất, ít nhất khi anh không muốn ôm em, em vẫn có thể ôm anh, luôn luôn ôm chặt lấy anh.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: