Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 31

Chương 31:

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com
Từ sau khi Ngọc Hàn tiếp nhận Dạ Nguyệt, quan hệ của 3 người ngày càng thân mật, thường thường như hình với bóng, mà thác nước sau núi cũng được chọn làm nơi nghỉ ngơi thư giãn của 3 người.
Phụng Lưu là người rất cẩn thận, biết Ngọc Hàn thường hay thức khuya, mỗi đêm đều đem bánh ô mai cho hắn (bánh ô mai là điểm tâm mà Ngọc Hàn thích nhất), Ngọc Hàn đã sớm thành thói quen, hằng đêm đều chờ Phụng Lưu gõ cửa.
Sau đó Cẩm Lăng biết được cũng muốn gia nhập, chính là mỗi lần đều chỉ lo ăn, ăn xong đọc sách chưa tới nửa nén nhang liền ngủ mất. Mỗi lần đều là Phụng Lưu ôm hắn về phòng. Cuối cùng Phụng Lưu và Ngọc Hàn cùng khuyên bảo Cẩm Lăng mới chịu ngoan ngoãn không ăn điểm tâm nữa.
Hàng đêm cùng nhau đọc sách như vậy đều bị mọi người trong cung biết được, thoáng một cái đã qua 3 năm.
Một ngày giữa mùa hè, 3 người cùng hẹn đi phẩm trà ở sau núi.
Ngày đó thời tiết âm u, trời không mưa nhưng cứ sầm sì. Không khí oi bức khó chịu, Cẩm Lăng còn lòng dạ nào mà phẩm trà, liền lập tức đi xuống suối, muốn vui chơi một chút.
“Dạ Nguyệt, Tiểu Thiên mà thấy ngươi ướt đẫm trở về sẽ lại giáo huấn ngươi.” – Phụng Lưu bất đắc dĩ lắc đầu, Tiểu Thiên là nha đầu bên người Dạ Nguyệt.
“Ha ha, không có gì, nàng chỉ lải nhải thôi!” – Cẩm Lăng lại tiếp tục nghịch nước.
“Ngươi sao lại thích nghịch nước như vậy chứ….” – Nhớ tới lúc trước mỗi khi thấy thác nước là tên tiểu tử này đều hưng phấn đùa nghịch nước, sau đó Ngọc Hàn mới phát hiện có chút không thích hợp, một lần lại một lần,…
Cẩm Lăng ngây ngô cười không đáp, bơi tới bờ: “Phụng ca ca cũng xuống nước chơi chung đi!”
Phụng Lưu khoát tay.
“A, a, a, ta chơi dưới này một mình rất chán, các ngươi tới chơi cùng ta đi~” – Nói xong liền có ý đồ muốn kéo Ngọc Hàn xuống, Ngọc Hàn lắc mình một cái tránh thoát.
“Đừng, ta không muốn ướt sũng trở về.” – Hai năm trước vô số lần cả người ướt đẫm xấu hổ trở về cung, năm nay Ngọc Hàn liền âm thầm thề, không bao giờ nghe lời tên tiểu tử này nữa.
Quả nhiên năm nay rất có khí phách cự tuyệt lời mời thứ n của tiểu bạch thỏ này.
Cẩm Lăng bất mãn chu chu miệng: “Ngọc ca ca năm nay ngươi còn chưa có xuống nước chơi!”
Ngọc Hàn cười trộm, là vì định lực của ta tốt.
Cẩm Lăng tiện đà chuyển hướng sang Phụng Lưu: “Mặc kệ, Phụng ca ca ngươi phải theo chơi với ta!”
Phụng Lưu nheo mắt mỉm cười, thân mình lại lui về sau từng bước. Quay đầu lại nhìn Ngọc Hàn, đem ánh mắt ý ‘Đừng bồi hắn chơi’ cho Ngọc Hàn. Cẩm Lăng sợ hắn trốn, nửa thân thể ngôi lên mặt nước nắm lấy vạt áo của Phụng Lưu, Phụng Lưu chỉ lo nhìn Ngọc Hàn thất thần một cái cánh tay liền hắn bị túm vào trong nước.
Thật vất vả đứng lên, thì từ đầu đến chân đã ướt nhẹp, bất đắc dĩ nhìn thấy nụ cười xiên xiên vẹo vẹo của Dạ Nguyệt, chỉ có thể thở dài.
Ngọc Hàn thì lại ngây ngốc nhìn bên bờ suối.
Thời tiết oi bức nên Phụng Lưu hôm nay chỉ mặt một bộ quần áo đơn, trắng thuần, lột tả được hết khí chất của hắn. Y phục trắng thấm nước liền hiện ra màu da phấn hồng, khi ẩn khi hiện. Vết nước dính trên hai má cùng cổ của Phụng Lưu càng tản ra vẻ hấp dẫn.
Vô số lần bị người khác nói khuôn mặt của mình nhìn xinh đẹp như thần tiên nhưng chưa bao giờ thấy có thứ gì xinh đẹp, vậy mà hiện giờ nhìn Phụng Lưu như đóa sen mới nở, tim Ngọc Hàn đập nhanh không thôi.
Phụng Lưu thấy Ngọc Hàn nhìn mình, hướng hắn mỉm cười. Nhưng trong ánh mắt lạnh lùng của Ngọc Hàn cái tươi cười này vô cùng quyến rũ, kích tình.
Ngọc Hàn thấy hai má mình nóng lên, máu trong người gia tốc, vì để che dấu bất thường của mình, liền làm bộ như đang phẩm trà.
Phụng Lưu lại bồi Cẩm Lăng chơi đùa ầm ĩ trong nước, thẳng đến khi thái giám thúc giục họ về ăn tối mới ngưng.
Đêm đó, buổi đọc sách ban đêm Ngọc Hàn thường xuyên nhìn lén Phụng Lưu, trong lòng lại có loại cảm xúc không nói thành lời được. Phụng Lưu vẫn không phát hiện, sau đó trở về phòng ngủ.
Ngọc Hàn trằn trọc trên giường thật lâu cũng chưa đi vào giấc ngủ, tay đang vuốt ve hạ thể, nơi mà vẫn luôn trong tình trạng hưng phấn.
Đây là lần đầu tiên của Ngọc Hàn.
Sau này mỗi lần thấy Phụng Lưu, ánh mắt Ngọc Hàn đều vô cùng lưu luyến.
Mấy tháng mùa đông, sau khi dùng cơm trưa xong Ngọc Hàn trở về phòng nhỏ nghỉ ngơi, Cẩm Lăng thì đang ở hoa viên phơi nắng, Phụng Lưu thì bồi Cẩm Lăng nói chuyện phiếm.
Ngọc Hàn tỉnh lại thì thấy có chút đói, phân phó nha hoàn chuẩn bị một ít điểm tâm sau đó đi hoa viên tìm 2 người kia.
Nhưng hình ảnh trước mắt làm hắn sợ ngây người.
Phụng Lưu nằm ở trên ghế quý phi trong hoa viên, trong lòng là Cẩm Lăng đang nằm úp. Hai tay Cẩm Lăng ôm Phụng Lưu gắt gao. Hai người đang ngủ trưa.
Kỳ thật hình ảnh này với cung nữ thái giám là bình thường. Cẩm Lăng vốn thích làm nũng, Phụng Lưu lại trời sinh tốt tính, vẫn đem Cẩm Lăng ma sủng, Cẩm Lăng ngủ trưa thấy có chút lạnh, các cung nữ khuyên hắn về phòng ngủ nhưng hắn không chịu, muốn ngủ dưới nắng, còn để Phụng Lưu làm vật ấm thân. Phụng Lưu cũng không làm cung nữ khó xử, bất đắc dĩ đáp ứng.
Nhưng trong ánh mắt của Ngọc Hàn đều là ái mộ, hình ảnh này cực kỳ không hài hòa, không hài hòa đến nổi trong lòng hắn ẩn ẩn đau.
Một người buồn bã không hề hé răng trở về phòng khóa cửa lại, ngay cả bữa tối cũng không chịu ăn. Mặc kệ cho ai khuyên nhủ.
Buổi tối, Phụng Lưu vẫn như cũ mang điểm tâm đến cùng Ngọc Hàn đọc sách, tuy biết rằng có thể bị sập cửa vào mặt nhưng hắn vẫn mặc kệ.
Ai ngờ Ngọc Hàn rất nhanh ra mở cửa, chính là không có nói gì cũng không có tránh qua, cũng giống như lần đầu tiên, đứng nhìn nhau không nhúc nhích trước cửa. Phụng Lưu cũng rất yên tĩnh, cầm chén đĩa lẵng lặng đứng nhìn Ngọc Hàn.
Hai người cứ thế đứng một canh giờ, vẫn là Phụng Lưu mở miệng trước: “Hàn nhi, đừng giận hờn nữa, trong lòng ngươi có chuyện gì nói cho ta biết được không? Có muốn ăn cơm không, đừng tổn thương bản thân mình!”
Ngọc Hàn biết hắn biết mình không chủ động nên mới chủ động mở miệng. Hắn chính là chán ghét điểm này của Phụng Lưu, quá ôn nhu! Đối với ai cũng đều ôn nhu! Ôn nhu của Phụng Lưu chỉ nên là của mình hắn.
Không chút do dự, Ngọc Hàn liền ôm lấy cổ áo của Phụng Lưu túm vào trong phòng, Phụng Lưu hoảng hốt, không cầm vững chén dĩa làm cho bánh ô mai vương vãi. Ngọc Hàn thuận tay đóng cửa lại, đem Phụng Lưu áp lên cửa rồi hôn nụ hôn đầu tiên của mình.
Phụng Lưu mặc kệ hắn hôn, không phản kháng.
Hôn xong hai người đều thở hổn hển.
Ngọc Hàn tuy rằng nhỏ hơn Phụng Lưu 2 tuổi nhưng vóc dáng không sai biệt lắm so với Phụng Lưu, cho nên tư thế hiện tại có thể nói là ngang nhau.
“Ngươi đối với Cẩm Lăng là thế nào?” – Ngọc Hàn mở miệng hỏi.
Phụng Lưu cười mà không đáp, nụ cười xinh đẹp có chút đau khổ.
“Chỉ cần đối tốt với ta, Phụng Lưu, không cần đối xử tốt với mọi người như vậy! Không được ôm Dạ Nguyệt, không cần bồi hắn ngủ trưa, không cần bồi hắn nghịch nước, không cần chuẩn bị điểm tâm cho hắn, không cần….”
Nói còn chưa dứt lời, miệng của Ngọc Hàn đã bị Phụng Lưu chặn lại. Phụng Lưu cẩn thận tham nhập vào miệng Ngọc Hàn, kích thích đầu lưỡi của hắn, cùng quấn lấy nhau.
“Ngươi cuối cùng cũng nói ra….” – Phụng Lưu hơi hưng phấn nhìn Ngọc Hàn thở không ra hơi.
“Ngươi…ngươi sớm biết là ta thích ngươi?!!” – Khuôn mặt nhỏ của Ngọc Hàn liền đỏ lên.
Phụng Lưu ngây ngô cười: “Ta cũng chỉ mới nhận ra…”
“Nhưng mà so với ta tốt hơn, ta thích ngươi nhiều năm như vậy ngươi cũng không biết…” – Ngữ khí có chút ai oán.
Ngọc Hàn liền ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang: “Thật sao? Ngươi đã thích ta lâu rồi?”
Phụng Lưu gật gật đầu: “Từ lần đầu tiên ngươi cùng Cẩm Lăng kết giao bằng hữu, ta đã biết được tấm lòng của mình!”
“Kia…Vậy ngươi biết ta thích ngươi vì sao còn ôn nhu như vậy với Dạ Nguyệt, sao không nghĩ tới tình cảm của ta?”
Phụng Lưu ôm Ngọc Hàn than nhẹ: “Cẩm Lăng trong 3 người chúng ta là nhỏ tuổi nhất, thiếu tình thương nhất, ngươi cần gì so đo với hắn. Từ nhỏ ta là con trai độc nhất trong nhà nên vẫn xem Cẩm Lăng như đệ đệ của mình mà chiếu cố, nếu ta không sủng hắn thì cũng không ai sủng hắn. Đến nỗi ngươi…”
“Ta chỉ nói vậy thôi! Ngươi nói đi! Sao không để ý đến tình cảm của ta?” – Ngọc Hàn có chút lo lắng.
Phụng Lưu dừng một chút: “Tam giới tuy là cho phép kết hôn đồng giới nhưng mà Hàn nhi tương lai là quốc sư Ám giới, phải thành gia lập nghiệp, vì Ngọc gia mà duy trì hương khói, mà ta lại là con một mấy đời của Phụng gia, cưới vợ là chuyện hiển nhiên. Cho nên…Ta với ngươi ở chung một chỗ..chỉ sợ là…”
Ngọc Hàn nhíu mày, hắn hiểu được ý tứ của Phụng Lưu, hắn không phải chỉ là một cái Ngọc Hàn đơn giản, mà hắn là quốc sư đeo trên lưng vận mệnh vẻ vang quốc gia. Phụng Lưu không chỉ là quý tộc, tương lai hắn còn phải thừa kế tất cả sản nghiệp của Phụng gia. Nếu bọn họ kết hôn, tất sẽ tạo nên mâu thuẫn giữa hai quốc gia.
Nhưng mà…Nhưng không muốn cứ như vậy mất đi ngươi, Phụng Lưu….
Ngọc Hàn từ nhỏ liền chịu sự nghiêm khắc dạy dỗ của phụ thân, quốc gia tự nhiên là không buông bỏ được, nhưng hắn cũng không muốn chắp tay bỏ qua Phụng Lưu.
Ta…có phải hay không rất tham lam….
“Hàn nhi, nhưng mà ta cũng rất cao hứng là ngươi cũng thích ta…Nếu có kiếp sau ta không phải Phụng Lưu, ngươi cũng không phải Ngọc Hàn, ta nguyện cùng ngươi lưu lạc thiên nhai, mãi mãi bên nhau!” – Ánh mắt Phụng Lưu vô cùng chân thành tha thiết.
Ngọc Hàn tràn đầy đau khổ, mình chưa từng hiểu qua dụng tâm của Phụng Lưu, hắn thích mình nhiều năm như vậy, lại cực khổ giấu diếm. Chính mình lại còn làm ầm ĩ như tiểu hài tử.
Nâng hai má Phụng Lưu, chậm rãi sờ sờ.
“Lưu…Nếu ngươi nguyện ý, chúng ta tạm thời có thể không cần lo cho tương lai, ta chì cần hiện tại ở cùng một chỗ với ngươi!”
Phụng Lưu kinh ngạc nhìn Ngọc Hàn: “Hàn nhi, ngươi cần gì phải….”
“Ta không nghĩ cứ trơ mắt mất đi ngươi như vậy! Mặc kệ là như thế nào, ta chưa bao giờ nghĩ bỏ cuộc! Nếu ngươi nguyện ý, chúng ta…Chúng ta có thể trộm ở cùng một chỗ trước…Chỉ cần không mất đi ngươi, cái gì ta đều không để ý!”
Cả người Phụng Lưu rung lên, hắn biết đối với Ngọc Hàn mà nói, để nói ra những lời hứa hẹn như vậy là rất gian nan. Gắt gao ôm lấy Ngọc Hàn, hai người đều hiểu ý nhau.
Phụng Lưu ôm lấy Ngọc Hàn nhẹ nhàng đem hắn đên giường, cởi áo mỏng ra, da thịt trắng noãn trong suốt của Ngọc Hàn làm hắn thầm than một tiếng. Hôn một đường từ chiếc cổ tinh tế đến thù du, cả người hắn rung lên. Bắt đầu vuốt ve, liền rên thành tiếng, làm Phụng Lưu cười khẽ một hồi.
Ngọc Hàn không cam tâm, đứng dậy đè Phụng Lưu, cũng học theo Phụng Lưu xoa nắn thù du của hắn, Phụng Lưu hỏi si mê nhìn Ngọc Hàn.
Ngọc Hàn vội vã muốn nhìn thấy bộ dáng bị mình mê hoặc của Phụng Lưu, thân mình cuối xuống ngậm một cái lên dục vọng của Phụng Lưu, Phụng Lưu không ngờ rằng hắn làm như vậy, liền hô ra tiếng. Ngọc Hàn bất vi sở động, tính tế nhấm nháp phân thân của Phụng Lưu
“ n~~~Hàn nhi~~~”
Ngọc Hàn có vẻ đắc ý, càng ra sức cắn phân thân của Phụng Lưu, thường thường mút vào tới tận gốc. Cả người Phụng Lưu run rẩy, hai tay ôm lấy đầu Ngọc Hàn.
Khi sắp cao trào, Phụng Lưu đột nhiên cường thế rời khỏi miệng Ngọc Hàn, đẫy Ngọc Hàn, tự xoa lấy phân thân của mình, Ngọc Hàn cũng không phản đối tùy ý Phụng Lưu giở trò, Phụng Lưu vuốt một cách mãnh liệt, thường ở bên tai Ngọc Hàn hà hơi làm cho phân thân Ngọc Hàn cảm thấy run rẩy.
Phụng Lưu hài lòng nheo mắt cười, đem ngón tay đầy yêu dịch chậm rãi chen vào hậu đình của Ngọc Hàn, Ngọc Hàn bắt lấy bả vai Phụng Lưu, không mở miệng. Phụng Lưu biết hắn ngầm đồng ý, nhưng vẫn nhịn xuống để giúp Ngọc Hàn làm tốt màn dạo đầu. Bên trong đã đủ trơn, Phụng Lưu nâng hai chân Ngọc Hàn lên cao, chậm rãi tiến vào, Ngọc Hàn chau mày, Phụng Lưu liền dừng lại, hôn hôn an ủi hắn. Thẳng đến khi toàn thân Phụng Lưu đã đầy mồ hôi, Ngọc Hàn dùng lực phần eo, để giúp Phụng Lưu thấy sung sướng, kẹp chặt bên trong muốn lấy lòng hắn. Phụng Lưu ôm lấy eo Ngọc Hàn, tay kia lại âu yếm dục vọng của hắn, Ngọc Hàn còn trẻ, chịu không nổi khiêu khích như vậy lại cứng lên.
Từng đợt vận động, hai người cùng đạt cao trào.
Sau đó hai người vẫn duy trì mối quan hệ vụng trộm, cả Cẩm Lăng cũng không biết. Vốn tưởng rằng có thể bình an học hết năm học, ai có thể nghĩ là chưa tới một năm, Thần giới đột nhiên gọi Phụng Lưu về nước, mặc dù ngàn vạn lần không muốn nhưng hai người vẫn phải từ biệt.
Ngọc Hàn không có đi dự tiệc tiễn biệt Phụng Lưu mà đích thân viết thư cho Phụng Lưu.
“Trọn kiếp này, nguyện bồi quân tư thủ.”
Thần giới gọi Phụng Lưu về gấp như vậy là vì trong quân đội có người mưu phản, mặc dù Hữu thừa tướng hết sức bảo vệ hoàng thành nhưng đối phương đã dự tính từ rất lâu, có chút năng không nỗi. Phụng Lưu trở về giúp Hữu thừa tướng cùng vệ cấm quân giết địch, lúc chiến đấu bị tặc tử ám toán mà nhốt lại. Đối phương liền giam cả Phụng gia. Phụng Lưu ở trong ngục chịu mọi lăng nhục, không chỉ có tâm hồn mà còn cả thân thể.
Tặc tử đã thèm nhỏ dãi thân thể Phụng Lưu nhiều năm, hiện tại chiến thắng càng chịu không nổi, Phụng Lưu không chịu liền bị hắn dùng tính mạng cả nhà cưỡng bức. Cuối cùng chỉ có thể nén hận mà yên lặng chịu đựng tất cả. Tặc tử hoàn toàn là một tên hạ lưu, thường thường làm nhục Phụng Lưu cả đêm, hơn nữa còn thích bạo lực, lúc giao hợp thường quất roi Phụng Lưu. Một tháng trôi qua, Phụng Lưu đã bị hắn tra tấn đến tàn tật.
Hữu thừa tướng muốn cứu Phụng Lưu ra nhưng bất đắc dĩ cấm vệ quân thương vong rất thảm, không thể nào công kích được.
Ước chừng hai tháng sau, Ám giới nhúng tay vào. Xuất binh ổn định nguy cơ của Thần giới, hơn nữa còn giúp đại thần tiêu diệt tặc tử.
Tặc tử cuối cùng không cam lòng giết hết tất cả tù binh, chính là 136 người già trẻ của Phụng gia. Chuẩn bị cùng Phụng Lưu giao hợp lần cuối rồi giết hắn, Phụng Lưu mặc dù bị trói lại, cuối cùng liều chết báo thù, liền cắn đối phương chết tươi.
Cứu binh đến đã thấy Phụng Lưu hấp hối, Tả thừa tướng dùng hết dược trong thiên hạ, thỉnh hết danh y trong thiên hạ mới cứu được Phụng Lưu. Phụng Lưu khỏi bệnh liền đau khổ cầu xin Tả thừa tướng tuyên bố bên ngoài là Phụng gia bị diệt toàn bộ, chính mình thì mai danh ẩn tích.
Một năm sau, Quốc sư Ám giới cùng trưởng công chúa của Nham đế mới đăng cơ kết hôn.
Ba năm sau, Tả thừa tướng cầu Phụng Lưu giúp hắn, Phụng Lưu vốn muốn từ chối, nhưng bất đắc dĩ Tả thừa tướng đối với Diễm phi là một lòng si mê, cuối cùng vẫn đáp ứng tìm Tiên đế, Diễm phi cùng tiền thái tử.
Bởi vì Tả thừa tướng không biết quan hệ của Ngọc Hàn và Phụng Lưu, nên định là đợi Phụng Lưu quay về sẽ dẫn hắn tới diện kiến đương kim thái phó, tức Ngọc Hàn.
Ngọc Hàn nhìn thấy Phụng Lưu thì vừa tức vừa vui, tức giận là hắn giả chết lừa mình, Ngọc Hàn biết tin Phụng Lưu chết thì cực kỳ đau lòng, từng muốn đi theo hắn, bị Nham đế Ám giới ngăn cản. Vui mừng tất nhiên là vì hắn còn sống.
Nhưng Phụng Lưu đã sớm chết tâm. Lúc bị tặc tử ô nhục, hắn chỉ biết là mình đã không còn quyền tiếp tục yêu Ngọc Hàn nữa. Nghe tin tức đính hôn của Ngọc Hàn, hắn rất đau lòng, liền bắt mình phải hoàn toàn phải quên Ngọc Hàn. Thống khổ ẩn cư bốn năm, lại chịu Tả thừa tướng nhờ vả, hắn từ nơi băng tuyết ngập trời trở về tìm được Diêu Phong, Diêu Phong giống như là tuyết trắng, trong trắng ngây thơ, mặc dù hay ngẩn ngơ nhưng luôn hướng Phụng Lưu nở nụ cười chân thành. Diêu Phong như băng thanh ngọc khiết làm cho Phụng Lưu thấy không thể với tới. Nhưng Phụng Lưu cũng thầm nghĩ mình không xứng với hắn.
Ngọc Hàn ở Lộ thanh điện thấy Phụng Lưu, lại thấy ánh mắt tuyệt tình của Phụng Lưu. Liền thấy phẫn nộ, dụ dỗ cùng cưỡng bức, cuối cùng lợi dụng thân thế của Diêu Phong, mãnh mẽ giữ lấy Phụng Lưu. Còn cố ý để Diêu Phong thấy.
Phụng Lưu cũng tự biết mình không chiếm được Diêu Phong nên cũng không muốn giải thích gì.
Hạnh phúc của Diêu Phong mới là trọng yếu.
Khi Phụng Lưu thấy bóng dáng Diêu Phong đi khỏi Lộ thanh điện thì trong lòng chỉ có duy nhất ý nghĩ này.

~~~~~~~~~~~~
Hết chương 30.
Edit: Mia Tu
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: