Trái chủ hãn phu – Chương 96

Chương 96: Lộ rồi.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Nghe tiếng mở cửa đóng cửa, Phùng Hoan cùng Lữ Việt từ phòng làm việc đi tới, còn chưa thấy Ngu Tư Ngôn trước hết đã nghe được tiếng Ngu Tư Ngôn nói:
“Trong ngăn tủ bếp còn mấy thùng mì ăn liền, anh úp cho tôi hai hộp mì dưa chua, anh đừng cho vào bát, cũng đừng thả vào nồi nấu, tôi muốn ăn cái vị ngâm trong hộp kia.”
Có thể là biết sẽ nhận được câu đáp thế nào, cậu lập tức quát:
“Ít nói nhảm, tôi 2 3 tháng mới ăn 1 lần như thế, chính là nhớ cái hương vị kia, tôi nói cho anh, chơi bóng xong ăn mì ăn liền cảm giác đặc biệt sướng, anh nói thêm một chữ tôi cái gì cũng không ăn.”
Lữ Việt và Phùng Hoan đều sửng sốt, đừng nói là Phùng Hoan, dù là Lữ Việt ở chung với Ngu Tư Ngôn 10 năm còn chưa từng nghe qua phương thức nói trẻ con như thế của Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn một chút cũng không thấy có gì sai, đằng đằng đằng chạy nhanh lên tầng, thấy Phùng Hoan, tùy tiện vung tay lên,
“Cô đợi ở dưới lầu trước, tôi tắm xong sẽ xuống.”
Phùng Hoan hé miệng còn chưa kịp nói tiếng nào, Ngu Tư Ngôn đã vào phòng làm việc, trực tiếp đóng cửa.
Tình huống này nhiều ít khiến Phùng Hoan hơi xấu hổ, chỉ là lúc này chẳng ai săn sóc tâm tình cho cô, Lữ Việt bên cạnh lo lắng cho mình còn không kịp.
“Vậy các cậu trò chuyện, tôi. . .”
Hạng Tường đi vào phòng bếp, nhẹ giọng nói một câu:
“Anh qua đây.”
Lữ Việt nhấp miệng, làm giãy dụa cuối cùng,
“Tôi còn có việc, tôi. . .”
Hạng Tường giương mắt liếc Lữ Việt, Lữ Việt nhận mệnh thở dài một hơi, kéo dài thanh âm nói:
“Tới đây.”
Xuống lầu Lữ Việt đi vào phòng bếp, vừa đóng cửa liền thấy Hạng Tường tựa ở bệ bếp nhìn chằm chằm vào anh.
“Chuyện gì vậy?”
Hạng Tường đứng thẳng lên, từng bước vững vàng đi về phía Lữ Việt, cong môi nói:
“Anh gọi cô ta tới làm gì?”
Lữ Việt trừng mắt phản bác:
“Tôi gọi cô ta tới lúc nào, là tự cô ta tới, cậu đừng có giận rồi tuỳ tiện xả.”
Hạng Tường càng bước càng gần, Lữ Việt rụt cổ lui về phía sau lưng chạm vào cửa phòng bếp, chớp mắt to giả vô tội.
Hạng Tường đi tới trước mặt Lữ Việt, cúi xuống, đem khuôn mặt kề đến trước mặt Lữ Việt, híp mắt nhìn thẳng Lữ Việt.
Lữ Việt hít vào khí lạnh Hạng Tường thở ra, sau gáy da gà nổi đầy, vội vã quay đầu nói:
“Cậu cạy tủ sắt của tôi!”
Loại lên án này quá yếu ớt, khôn khéo như Lữ Việt, lẽ nào không biết Hạng Tường so với một cái tủ sắt giá trị hơn bao nhiêu tiền? !
Hạng Tường nhe răng cười nói vào tai Lữ Việt:
“Rốt cuộc là anh muốn xem kịch, hay là muốn dùng cái này câu lên hứng thú của Tiêu Vĩ.”
Lữ Việt nuốt xuống một ngụm nước bọt, Hạng Tường quả nhiên cấp bậc cao hơn Ngu Tư Ngôn, ngay cả điểm mờ ám như thế cũng nhìn ra rõ ràng.
Chẳng qua cũng may dự tính của anh Hạng Tường cũng biết, đã sớm chuẩn bị tốt đường lui cho mình,
“Tôi nói cho cô ta, cậu hiện tại là tâm phúc bên người Ngu Tư Ngôn, nếu cô ta muốn theo đuổi Ngu Tư Ngôn, vậy nhất định phải mượn hơi cậu trước, mọi việc hỏi trước cậu mới là làm ít công to. Như vậy có phải là có thể lập công chuộc tội một chút không?”
Hạng Tường nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, đứng thẳng lên lấy ấm đun nước, bắt đầu đun nước úp mì.
Lữ Việt âm thầm phun ra một hơi, nói với Hạng Tường đang bận việc:
“Cậu nghĩ đi, trốn cô ta không phải kế lâu dài, chiến tuyến càng kéo dài càng bất lợi cho chúng ta, tốt nhất là tốc chiến tốc thắng.”
“Anh đi đi.” Hạng Tường không muốn nghe lời thoái thác vô ích của Lữ Việt.
Hạng Tường lấy ra tư thái không dự định truy cứu, Lữ Việt lập tức mở cửa trốn, động tác cực kỳ nhanh.
Lữ Việt đi rồi, Hạng Tường một mình ở trong bếp chần mì, cách một tầng sàn gác nghe động tĩnh Ngu Tư Ngôn trên lầu.
Ngu Tư Ngôn thỉnh thoảng muốn ăn loại thực phẩm rác rưởi này, anh không ngăn được, nhìn Ngu Tư Ngôn làm ầm ĩ như vậy, anh cũng rất vô lực muốn dung túng, nhưng có thể giảm bớt vật chất gây hại, anh vẫn là làm giảm đi thấp nhất.
Hạng Tường đem mì chần qua một hồi bằng nước nóng, cho đến khi mì mềm ra, anh liền đổ nước đi, một lần nữa đun nước nóng, cứ như vậy lặp lại hai lần, cuối cùng khi mì gần chín anh mới bỏ gia vị vào, sau đó đậy lại.
Phùng Hoan đứng ở cửa bếp nhìn, cũng không làm ồn Hạng Tường, Hạng Tường biết rõ ở đó có người đứng cũng không chủ động tiếp lời, chỉ là vùi đầu chuyên tâm úp mì cho Ngu Tư Ngôn.
Sàn gác truyền đến tiếng bước chân nhỏ bé, gần như không nghe thấy, nhưng Hạng Tường từ trước đến nay nhạy cảm sẽ không bỏ qua.
Vừa nghe tiếng Ngu Tư Ngôn đi ra khỏi phòng tắm, Hạng Tường bưng 2 bát mì đi ra ngoài, lúc này Phùng Hoan lập tức tiến tới, rất nhiệt tình nói:
“Tôi bưng cùng cho.”
Hạng Tường nhàn nhạt nói hai chữ:
“Không cần.”
Trong nhàn nhạt xa cách là cự tuyệt tuyệt đối, Phùng Hoan không cưỡng cầu, rất nhanh nghiêng người, nhường đường cho Hạng Tường.
Hạng Tường vừa đặt mì lên bàn, Ngu Tư Ngôn đã đi xuống lầu.
Trời quá nóng, Ngu Tư Ngôn mặc cho mái tóc ướt sũng làm áo ướt nhẹp, chỉ đem tóc trên trán vuốt ra sau đầu, lộ ra cái trán trơn bóng và ngũ quan lạnh lùng nghiêm nghị.
Thấy Ngu Tư Ngôn bộ dáng này, Hạng Tường nhíu mày kiếm một chút,
“Mau tới ăn, sắp trương rồi.”
Ngu Tư Ngôn ngửi mùi chua cay, cong lên dáng cười, 3 bước thành 2 bước chạy xuống vài bậc cầu thang cuối, một chút cũng không khách khí ngồi vào trước hộp mì, rút ra dĩa liền ăn, nhét đầy miệng mới nâng mặt hỏi:
“Anh không ăn à?”
Hạng Tường đi lên lầu, hướng về phía Ngu Tư Ngôn giống như trưởng bối trấn an nói:
“Cậu ăn đi, của tôi còn chưa được.”
Ngu Tư Ngôn nhìn bóng lưng Hạng Tường đem mì trong miệng nuốt xuống hết, đứng dậy đi vào bếp, lúc đi ngang qua Phùng Hoan hỏi một câu:
“Cô có muốn ăn cùng không?”
Bầu không khí giữa Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường hai người quá mức chặt chẽ bình thản, Phùng Hoan đứng ở một bên nhìn, cư nhiên đã quên bản thân muốn làm gì, trực tiếp nhìn ngây người.
“Ặc, à, không cần, cảm ơn, tôi không dám ăn, ăn một lần mì ăn liền là mọc mụn.”
Ngu Tư Ngôn đem mì của Hạng Tường từ trong bếp bưng ra, đặt tới bên cạnh mình, ngồi xuống tiếp tục ăn.
Hạng Tường cầm khăn mặt đi xuống, đi tới phía sau Ngu Tư Ngôn bắt đầu lau tóc.
Ngu Tư Ngôn liếc Phùng Hoan, có chút thẹn thùng đem khăn mặt trên đầu túm xuống, giả vờ tùy ý nói:
“Ai nha, trời nóng như thế, lát nữa nó tự khô, như vậy mới mát, lau cái gì nha.”
Hạng Tường cố ý, lấy tay đoạt khăn về, dùng sức ấn vài cái trên đầu Ngu Tư Ngôn, khẽ mắng:
“Nước của cậu rớt hết vào hộp rồi.”
Cứ như thế vài cái, khăn mặt hút nước lau tóc Ngu Tư Ngôn nửa khô, tóc mái khô ráo một lần nữa rơi xuống, che đi cái trán Ngu Tư Ngôn, trong nháy mắt mềm hoá khuôn mặt cương tính mười phần của cậu.
Ngu Tư Ngôn đang chuẩn bị bão nổi, Hạng Tường ngừng lau, tiện tay ném khăn mặt sang một bên, ngồi xuống bên cạnh cậu.
Hạng Tường biểu hiện rất tự nhiên, rất bình thường, không có tận lực cũng không phải già mồm, khiến Ngu Tư Ngôn ngay cả xấu hổ cũng không được.
Cậu nhẹ khụ một tiếng, một lần nữa vùi đầu ăn mì.
Hai thằng đàn ông không tiếng động ăn mì, bên tai ngoại trừ tiếng sột soạt hút mì chính là tiếng quạt điện ầm ù.
Phùng Hoan nói là không ăn, nhưng đây là buổi trưa, cái bụng của cô đã sớm đói, mùi mì ăn liền cũng đặc biệt nồng, then chốt nhất là, Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường đều ăn đặc biệt ngon miệng, cô nhìn cũng một ngụm một ngụm nuốt nước bọt.
Ngu Tư Ngôn ít nhiều còn nhớ bên cạnh có một Phùng Hoan, ăn một hồi, cậu từ chỗ hộp nâng mắt lên, hỏi lại một lần,
“Cô thật không ăn?”
Đầu lưỡi Phùng Hoan nước bọt đều đang đảo quanh, nhưng vì không mọc mụn, cô vẫn là nhịn xuống,
“Thật không cần đâu.”
Ngu Tư Ngôn không miễn cưỡng, nếu không ăn, vậy quên đi.
Phùng Hoan nhìn Ngu Tư Ngôn nhịn một hồi, phỏng chừng là để tự hạ tâm lý ám chỉ cho mình nên nói với Ngu Tư Ngôn một câu:
“Kỳ thực mấy loại đồ này nên ăn ít đi, có sáp.”
Ngu Tư Ngôn uống sạch một ngụm canh cuối cùng vào bụng, cay đến mức đỏ hồng một vòng môi, có chút không rõ nhìn Phùng Hoan,
“Không cay, tôi còn ăn cái gì?”
Phùng Hoan có chút chán nản đối với loại câu thông vô lực này của Ngu Tư Ngôn, không thể làm gì khác hơn là cười khan vài tiếng.
Cậu ăn xong liền đứng lên, vỗ vỗ vai Hạng Tường,
“Anh chút nữa ăn xong thì ngồi nghỉ một lúc, tôi bàn việc với cô ấy xong thì chúng ta đi ra ngoài, mua một vài thứ.”
Hạng Tường liếc nhìn Phùng Hoan, cũng không ngăn cản.
Ngu Tư Ngôn dẫn Phùng Hoan vào phòng làm việc.
Nhưng Hạng Tường hoàn toàn không nghĩ tới, Ngu Tư Ngôn và Phùng Hoan “bàn việc” lần này lại chỉ tốn vài phút.
Giữa lúc anh còn đang cho rau của bữa tối vào bồn rửa trong bếp, phòng làm việc Ngu Tư Ngôn đột nhiên mở cửa.
“Cô đi trước đi, thật xin lỗi, tôi hiện tại phải xử lý chuyện này một chút, như vậy đi, tôi sẽ bảo Lữ Việt trực tiếp đến chỗ các cô, cũng không phiền cô lại tới một chuyến.”
Phùng Hoan một bên xuống lầu một bên nói:
“Không cần không cần, tôi quay lại sau cũng được, không phiền.”
Thanh tuyến căng thẳng của Ngu Tư Ngôn rõ ràng biểu thị tâm tình không tốt, Phùng Hoan khách sáo, cậu cũng không có tâm tình từ chối.
Nhìn Phùng Hoan biến mất khỏi cửa, Ngu Tư Ngôn từ trên lầu đi xuống, bước chân rất nặng, Hạng Tường lòng mang nghi ngờ từ trong bếp lộ người ra, còn chưa kịp hỏi, đã nghe thấy Ngu Tư Ngôn cứng ngắc nói:
“Hạng Tường, anh ra đây.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: