Áo sơ mi – Chương 9

Chương 9: Thân là một thí sinh vất vả

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Nam Bình không về nhà với Vân Đa, vé xe của anh về ngay trong ngày, anh muốn dành khoảng thời gian này cho Mộc Tử, rất lâu không gặp, hắn lại vừa trải qua đả kích như vậy, Nam Bình không nỡ, đương nhiên muốn ở bên cạnh hắn.
Nam Bình đuổi Vân Đa ra khỏi bệnh viện, năm lần bảy lượt dặn dò Vân Đa, ngàn vạn ngàn vạn lần đừng để cha mẹ anh biết anh lén trở về, bằng không anh nhất định chết chắc.
Tròng mắt Vân Đa chuyển vài vòng.
“Muốn em không nói cho bọn họ cũng được, nhưng anh phải cho em biết, mẹ Mộc Tử nhập viện, lấy tiền từ đâu ra.”
Bác sĩ đã chuẩn bị phẫu thuật rồi, bệnh viện sẽ không phù nguy cứu bần (cứu giúp người nghèo khổ trong cơn nguy hiểm) mà bỏ ra chi phí khổng lồ như vậy, nhưng mà tiền lấy từ đâu chứ? Tính đi tính lại, Mộc Tử còn thiếu một nửa tiền nữa. Nam Bình vừa về vấn đề liền được giải quyết, bệnh viện cũng không phải do nhà bọn họ mở, có thể nhìn thấy anh lớn lên đẹp trai mà miễn giảm chi phí sao?
Nam Bình vò tóc một chút, tiểu tử thối Vân Đa này, có đôi khi quá thông minh, tinh ranh còn hơn khỉ, chớp mắt liền nhìn ra vấn đề.
“Cùng ở ký túc xá với anh có một bạn học có nhiều tiền, hắn bảo anh phải đáp ứng hắn, sau khi tốt nghiệp phải đến công ty nhà hắn giúp hắn, anh lo lắng quá, không có cách nào liền đáp ứng. Kỳ thật hiện tại nghĩ lại thấy cũng rất tốt, công ty nhà hắn rất lớn, sau khi anh tốt nghiệp đại học cũng không cần đến thị trường lao động, không cần vất vả tìm việc làm, hắn còn hứa cho anh chức vị rất cao, đãi ngộ cũng rất tốt, anh đáp ứng.”
“Cho nên anh liền đồng ý ký giấy bán thân hả, lấy chuyên ngành của anh sau khi tốt nghiệp sẽ có rất nhiều công ty tranh giành anh, liền để hắn được lợi như vậy a. ”
Nam Bình nở nụ cười, lại gãi gãi tóc.
“Hắn còn đồng ý với anh, sau khi Mộc Tử tốt nghiệp cũng sẽ cùng đến công ty hắn, điều kiện thật sự rất tốt.”
Đối với Nam Bình mà nói thật sự là một điều kiện quá tốt, người kia cũng gian xảo quá rồi, cùng lúc mang về hai người tài, có thể không phát tài sao? Chỉ bằng chút lợi nhỏ này, liền lấy được lòng người. Hắn sẽ vĩnh viễn dùng dáng vẻ của chúa cứu thế khiến Nam Bình và Mộc Tử đối với hắn cảm động đến rơi nước mắt, bóc lột sức lao động của bọn họ mang về phúc lợi cho hắn, chỉ năm vạn nho nhỏ đã mang lại lợi ích gấp mười gấp trăm lần, thật là xảo quyệt.
“Năm ba đã qua được nửa năm rồi, nửa học kỳ còn lại rất quan trọng, em đừng ham chơi, học tập cho tốt. Anh sẽ tìm cho em mấy quyển đề thi, tài liệu ôn tập, sau khi về sẽ gửi qua bưu điện cho em. Đừng để bọn anh thất vọng, biết chưa? Trong khoảng thời gian này tuyệt đối đừng nói chuyện yêu đương, ngộ nhỡ chia tay sẽ biến thành đả kích rất lớn với em, nếu em thi trượt thì làm sao bây giờ? Nhất định phải giữ tâm lý bình tĩnh, chuyên tâm học tập.”
Vân Đa gật đầu, những lời này tất cả mọi người đều nói với nó, nó cũng nghe đến lỗ tai đóng kén rồi, nhưng mỗi câu nói của Nam Bình nó đều ghi tạc trong lòng.
“Chờ tin tốt của em, em sẽ học cùng đại học với anh.”
Nam Bình tin nó. Lại dặn dò nó về nhà sớm một chút, còn sợ nó không có tiền đi xe về, đối xử với Vân Đa, là một người anh lớn đầy đủ trách nhiệm, thật là một người anh tốt quan tâm em trai.
Vì ánh mắt của anh vẫn luôn luôn đặt trên người Mộc Tử, cho đến bây giờ cũng chưa từng cẩn thận nhìn đến ánh mắt Vân Đa một chút, bỏ lỡ nhiều tình cảm dịu dàng, vẫn luôn cho rằng nó vẫn chỉ là đứa trẻ vì đau chân mà anh phải cõng về nhà năm đó, anh không nhận ra, anh trưởng thành, biết được mùi vị của tình yêu, bên cạnh anh cũng không còn chỉ là đứa trẻ năm xưa. Anh quên mất lời hứa hẹn đồng ý kết hôn, mới bỏ qua ánh mắt si dại của Vân Đa.
Vân Đa ủ rũ trở về, đoàn tụ ngắn ngủi với Nam Bình khiến nó không hài lòng. Thật vất vả mới trở về một lần, anh lại dành toàn bộ thời gian cho Mộc Tử.
Chỉ là, không sao cả, nó chỉ còn có nửa năm là có thể học cùng đại học với Nam Bình, chỉ cần nó ra sức học tập, thi đỗ rồi, Nam Bình sẽ có ba năm ở cùng nó, cùng học một trường, ở thành phố xa lạ, bọn họ đối với nhau chính là những người thân quen nhất, loại nương tựa này, sẽ kéo gần tình cảm của bọn họ.
Chuyện gì cũng đều có thể xảy ra, nó không thể nóng lòng nhất thời được.
Hiện tại nhiệm vụ chủ yếu chính là cố gắng học tập. Chỉ cần miễn là cố gắng, tất cả đều có hy vọng. Nó không thể vì gặp may mắn mà lãng phí cơ hội, nó muốn tích lũy thực lực, nó muốn giấc mộng đại học của mình càng thêm vững chắc, năm nay nhất định phải thi đỗ đại học, nó không thể chậm trễ thời gian thêm nữa.
Nửa đầu năm học trôi qua, Vân Đa đã lười nhác, nay bắt đầu giống như một học sinh cuối cấp, lớp tự học cũng không trốn nữa, đại học ở các nơi trên toàn quốc đều gửi đến một bộ hồ sơ, cho dù học hành căng thẳng vẫn mời gia sư. Mỗi ngày đều học đến hai giờ sáng mới ngủ, ngay cả ăn cơm cũng dán từ mới vào lưng, ban đêm đi ngủ còn kê đề bài lên gối đọc.
Cực nhọc hành hạ, chịu đựng kịch liệt, mẹ Vân đau lòng luôn nói với nó, liều mạng như vậy làm gì, cho dù không đạt hạng nhất, nhưng chỉ cần đủ điểm đỗ là được, vẫn là đỗ đại học a. Không đại học loại một thì loại hai, trường chuyên khoa không được thì trường dạy nghề, học đại học chỉ là nước cờ đầu, chỉ cần có thực lực, công việc cũng không khó tìm, đơn vị công tác muốn nhận cũng chỉ xem bằng cấp, cũng không phải lên mạng tra xem bằng cấp của ngươi là thật hay giả. Nếu phải nhờ cậy người ta thì cũng không cần đến, bằng tốt nghiệp này không quan trọng đến thế đâu.
Mạng nhỏ quan trọng a, nhìn xem, gió lớn một chút sẽ thổi bay mất, cũng không thể như vậy, mùa hè nắng to, sẽ bị cảm nắng.
Vân Đa cũng hết chỗ nói, nào có người mẹ như vậy a, lại sợ nó đỗ đại học lớn.
Có điều thật sự là bị mẹ Vân nói trúng rồi, nửa tháng trước khi thi, Vân Đa cuối cùng ngã bệnh, viêm dạ dày cấp tính, còn bị cảm lạnh, lại nôn rồi sốt cao không giảm, ba mươi mấy độ cực nóng, nó nằm trong chăn mà run. Nhưng trong tay vẫn cầm tài liệu ôn tập.
Mẹ Vân nổi giận kéo con trai vào bệnh viện, bác sĩ lập tức cho nó nhập viện, không thể mệt nhọc thêm nữa, đứa bé này tựa như bị rang khô, tay nhỏ chân nhỏ, sắc mặt khô vàng, sốt cao đến co giật, khi hôn mê vẫn còn nhắc đến khai căn, suy nghĩ đáng sợ.
Nếu còn tiếp tục sốt cao không hạ, đứa bé này sẽ gặp nguy hiểm. Một câu nói của bác sĩ, khiến tất cả mọi người đều sợ hãi.
Nhà họ Nam cũng nhanh chóng chạy đến bệnh viện, Nam An phụ trách kể chuyện cười cho Vân Đa, muốn nó hoàn toàn thả lỏng. Nhưng thần kinh của Vân Đa cũng không buông lỏng được, vẫn đòi Nam An đem sách giáo khoa đến cho nó, nó muốn tăng cơ hội chiến thắng, nó nhất định phải thắng cuộc thi này.
Nhà họ Vân từ trên xuống dưới đều đến thăm bệnh, mang đến rất nhiều món ăn ngon, nhưng Vân Đa lại chẳng có lòng dạ nào.
Bác sĩ nói phải để nó hoàn toàn tĩnh dưỡng, một thời gian dài nó nghỉ ngơi không đủ, sức đề kháng của cơ thể rất kém, liên tiếp sốt cao vài ngày không hạ, như vậy quá nguy hiểm, dùng não quá nhiều đối với một nam hài tử đang trưởng thành như nó rất hao tổn, tất cả có liên quan đến học tập gì đó đều không thể mang vào.
Nam An lén lút mang vào mấy lần, buổi tối nó lại thắp đèn học tập. Bị y tá nhìn thấy liền nghiêm túc phê bình.
Vân Đa nóng ruột, còn tiếp tục trì hoãn nữa sẽ thật sự không kíp, mỗi ngày trôi qua, nó càng buồn bực trong lòng, nó sợ cách làm của nó bị sai, nó sợ nó để sót đề bài, nó sợ tu từ đặt câu của nó không tốt khi viết văn sẽ giảm điểm.
Xuất viện, nó không muốn ở lại bệnh viện nữa, nó có chết cũng phải chết ở trường thi, có chết cũng phải làm xong bài thi rồi hãy chết.
Vì chuyện này, bác sĩ và nó làm ầm ĩ một trận. Cả đời nó không thể đem việc đau ốm ra đùa giỡn được, chỉ là một kỳ thi mà thôi, nó không thể cứ thế mất đi thân thể này.
Nó và bác sĩ xung đột, bác sĩ làm chậm trễ tương lai của nó.
Một người muốn xuất viện, một người kiên quyết không ký, cứ giằng co như vậy.
Mẹ Vân khổ sở khuyên bảo như thế nào cũng không được, Vân Đa một khi đã ngang ngược lên, mười con trâu cũng không kéo lại được. Run rẩy ho khan thu dọn đồ đạc, trên tay còn truyền nước biển, mang theo chai nước biển đang truyền, nó cũng phải xuất viện.
Mẹ Vân thật sự không có cách nào, trên đời này, có thể lay chuyển được Vân Đa, chỉ có Nam Bình.
Di động của Vân Đa vang lên, nó cầm lên vừa nhìn, liền vui vẻ nghe máy.
“Tiểu tử khốn kiếp này, không muốn sống nữa à, muốn làm ma a, ngã bệnh không ở trong bệnh viện còn muốn cậy mạnh, em muốn chết sao. Thành thật ở lại bệnh viện đi, dám cưỡng ép xuất viện, anh trở về không đánh em một trận không được.”
Nam Bình vừa nói liền rống một hồi, Vân Đa có chút tủi thân.
“Còn có năm ngày là thi rồi, em đã nửa tháng không ôn tập, em sợ không đỗ được đại học.”
Nam Bình thở dài nặng nề.
“Đa Đa, thành tích của em anh cũng biết, có hai người thầy như anh và Mộc Tử dạy em, em nếu không đỗ thì chính là bọn anh có lỗi với em. Em học mỗi môn đều rất tốt, với thành tích hiện tại của em, em ít nhất sẽ thừa năm mươi điểm khi thi vào đại học, cho dù đến ngày thi em làm bài không được tốt lắm, năm mươi điểm có thể giảm đi, hơn nữa còn có những giấy khen giải thưởng trước kia của em, việc đỗ đại học khẳng định không thành vấn đề. Em ngoan ngoãn đi, đừng cậy mạnh, ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng cho thật tốt, tháng chín năm nay chúng ta cùng đi học đại học.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà, ở lại bệnh viện, sách gì cũng không cần xem nữa, tĩnh dưỡng là việc chính. Bảo đảm làm sao đến ngày thi tinh thần và thể lực em dồi dào là tốt rồi.”
Vân Đa nhéo gối đầu, vải sợi tinh khiết gì đó cũng bị vò thành nếp nhăn, nó không thích vải sợi tinh khiết lắm, không phẳng được, tuy rằng thoải mái dễ chịu, nhưng không có tính đàn hồi.
“Tại sao không nói gì?”
Vân Đa không vui ờ một tiếng.
“Nghe lời anh trai đi, em nhất định sẽ thi đỗ, nghỉ ngơi thật tốt. Như vậy đi, sau khi anh trở về, chờ sau khi em có kết quả thi, chúng ta bốn người cùng chơi game. Anh sẽ nói cho em nghe tất cả những chuyện vui khi học đại học.”
Vân Đa nghĩ đến khi nghỉ hè có thể ở cùng Nam Bình, miệng đồng ý.
Bốn người liên thủ chơi game online, tuy nó muốn cùng chơi với một mình Nam Bình, nhưng có thể ở cùng nhau, đành bốn người thì bốn người.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: