Trái chủ hãn phu – Chương 97

Chương 97: Tôi cá là anh sẽ không phản bội tôi.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Hạng Tường đi tới, Ngu Tư Ngôn hai tay chống ở trên bàn, quét mắt nhìn anh một cái, lại gục đầu xuống, bình tĩnh nhìn chằm chằm mặt bàn.
Hình dạng Ngu Tư Ngôn nổi giận Hạng Tường từng gặp qua, nhưng cứ nín nhịn không rên một tiếng cứ như vậy, Hạng Tường vẫn là lần đầu tiên thấy.
Trái tim Ngu Tư Ngôn có loại cảm giác đập rất nhanh, mỗi một hô hấp đều khẽ động trái tim cậu, cậu cảm thấy loại chuyện này cậu hẳn là sẽ nổi giận, nhưng cậu cư nhiên không có bất luận bực tức nào.
Hạng Tường đạm nhìn một mặt bên của Ngu Tư Ngôn, kẻ luôn luôn nắm chắc thắng lợi trong tay như anh hiện tại lại có chút vô thố, anh không đoán được Ngu Tư Ngôn đây là làm sao, hoặc là nói Ngu Tư Ngôn rốt cuộc đã biết cái gì, anh đầu tiên liên tưởng đến chính là thân phận của anh.
Ngu Tư Ngôn trầm mặc hồi lâu, đột nhiên đứng thẳng người, thở dài một hơi, liếc mắt nhìn Hạng Tường, nói:
“Anh chỉnh lý lại đi, tôi mang anh tới một nơi.”
Hạng Tường mím môi, cởi tạp dề trên eo xuống, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn Ngu Tư Ngôn lại lên lầu.
Anh lau mặt, dưới khuôn mặt thản nhiên che dấu một trái tim thấp thỏm.
Ngu Tư Ngôn cầm chìa khoá xe đi xuống lầu, không nói chuyện với Hạng Tường, trực tiếp đi ra cửa lớn của công ty.
Cậu chở Hạng Tường một đường chạy băng băng, trên đường cũng không nói gì thêm.
Mặt trời ban trưa rất độc, thứ này khiến Ngu Tư Ngôn ghét cay ghét đắng, cậu vẫn như cũ mở điều hoà mạnh nhất, sau đó mở rộng cửa sổ xe.
Từ khi mua xe, cậu vẫn luôn làm vậy, nhưng hôm nay cậu lại có chút không chịu nổi, nóng lạnh kích thích lại khiến cậu có chút buồn nôn.
Đi được một đoạn, cậu tắt điều hòa, rốt cục dễ chịu hơn chút.
Hạng Tường tỉ mỉ quan sát mỗi một động tác mỗi một biểu tình của Ngu Tư Ngôn, hồi lâu sau, rốt cục khẳng định Ngu Tư Ngôn tuyệt đối không phải đã biết thân phận của anh, lúc này mới mở miệng,
“Ngôn Ngôn, chúng ta đi đâu?”
Ngu Tư Ngôn nghiêng mặt liếc mắt Hạng Tường, lại tiếp tục gắt gao nhìn chằm chằm đường cái trước mặt bị phơi nắng đến bốc hơi, ước chừng một phút đồng hồ sau, cậu mới lành lạnh phun ra bốn chữ:
“Nhà tù Du Đô.”
Hạng Tường hé miệng, nhưng nghĩ lại thôi.
Xe chạy đến khu Nam Ngạn đá Cẩm Thạch, Ngu Tư Ngôn dừng xe ở một chỗ râm mát gần đối diện với nhà tù.
Cậu nhìn toà nhà màu gỉ sét, lộ ra sự trang nghiêm kia, cổ họng lăn lộn, có chút hoảng loạn lấy ra thuốc lá châm lên.
Hạng Tường lẳng lặng cùng Ngu Tư Ngôn hút thuốc, không có nghi vấn, không có thúc giục, trầm ổn như một toà núi.
Ngu Tư Ngôn hút hết điếu thuốc cuối cùng trong bao, sau đó đem bao thuốc vò thành một đoàn, tiện tay nhét vào chỗ đồng hồ đo.
Hai khửu tay cậu gác lên tay lái, đem trọng lượng nửa người trên đều đè xuống, thanh thanh cổ họng, quay đầu cong môi cười hỏi Hạng Tường:
“Muốn biết vì sao tôi ghét Las Vegas, muốn biết vì sao tôi mở công ty đòi nợ, muốn biết vết sẹo này của tôi là tới như thế nào, muốn biết vì sao tôi nhận bất cứ cuộc buôn bán nào. Đúng không? Ngoại trừ những cái này, anh còn muốn biết gì nữa?”
Hạng Tường nhìn nụ cười kia của Ngu Tư Ngôn, nhìn thế nào cũng lộ ra một luồng thê lương, nhất thời tâm tình rớt thẳng xuống băng lạnh.
Ánh mắt anh sa sầm nhìn Ngu Tư Ngôn, vững vàng nói:
“Toàn bộ.”
Ngu Tư Ngôn phì cười một tiếng, mang theo chút tự giễu, cậu nâng tay lại một lần xoa đầu Hạng Tường, cười mắng:
“Nói anh là đồ ngốc, anh mẹ nó lại thông minh đến rợn người.”
Hạng Tường không ngăn Ngu Tư Ngôn làm càn trên đầu anh, chỉ là yên lặng cảm thụ sức nóng hổi của lòng bàn tay kia.
Ngu Tư Ngôn rút tay về, gãi gãi đầu, nói:
“Ở trong kia là chủ nợ của tôi, gã tên Chu Chính.”
Nói cậu dùng cằm hất tới nhà tù gần đối diện.
Hạng Tường chỉ là chăm chú nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn, ánh mắt chưa từng dời đi,
“Gã ta và cậu là quan hệ gì?”
Ngu Tư Ngôn nâng người lên, thoáng chốc nằm ngã vào chỗ tựa lưng của ghế ngồi, âm u nói:
“Kẻ thù.”
Hạng Tường sửng sốt.
Ngu Tư Ngôn ghé mắt nhìn anh một cái, tùy ý vỗ vỗ ngực mình, sau đó nói:
“Vết sẹo này là gã cho tôi.”
Hạng Tường nhíu nhíu mày,
“Chính vì vậy mà gã bị giam?”
Ngu Tư Ngôn liếm liếm môi trên, lắc đầu,
“Gã là vì năm 04 đánh người thành người sống đời sống thực vật mới vào cục cảnh sát, không phải vì tôi.”
Hạng Tường không hỏi thêm, anh muốn chính Ngu Tư Ngôn nói cho anh biết, nếu không, với năng lực của anh, sớm đã có thể điều tra ra tất cả mọi chuyện của Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn chép miệng, nhiều lần hé miệng lại nhắm lại, giống như là không biết nói ra như thế nào, cũng không biết nói lên từ đâu.
Châm chước một hồi lâu, Ngu Tư Ngôn xem ra đã chuốt ra một đầu mối. Cậu buông khỏi ghế dựa, hai tay gối lên sau đầu, nhắm mắt lại như là đang hồi tưởng, nhàn nhạt mở miệng:
“Tôi ghét Las Vegas, là bởi vì mẹ tôi tiêu hết toàn bộ gia sản của ba tôi vào đó. Nhà tôi ngày trước làm buôn bán nhỏ, cuộc sống cũng không tệ lắm, sau khi mẹ tôi tiêu sạch tiền trong nhà, chuyện làm ăn của ba tôi cũng không có tài chính quay vòng, vậy nên ông ấy đem nhà đi thế chấp, cũng bắt đầu không cho mẹ tôi tiếp xúc bất luận tiền gì trong nhà, thế nhưng ông phòng được tiền mình, lại không phòng được mẹ tôi vay tiền khắp nơi.”
Nói đến đây, Ngu Tư Ngôn dừng một chút, hít sâu một hơi, lúc này mới tiếp tục nói:
“Thân thích bạn bè không cho bà vay, bà tìm cho vay nặng lãi, chờ tới lúc cho vay nặng lãi tìm tới cửa, bà đã nợ đến hơn ̉6 triệu, năm 98, hơn 6 triệu là khái niệm gì, cho vay nặng lãi lãi thêm lãi, ba tôi ngay cả phần lãi cũng không trả nổi.
“Ba tôi bán nhà máy, lại tìm chỗ vay tiền, vay toàn bộ thân thích bạn bè, thật vất vả gom được một nửa, vừa cầm về đã bị mẹ tôi trộm đi, ba tôi cũng liền tan vỡ.”
Sắc mặt Hạng Tường sa sầm, trái tim nhảy đau,
“Mẹ cậu lại đem tiền đánh bạc?”
Ngu Tư Ngôn hơi mở mắt ra, liếc mắt Hạng Tường lại lần nữa nhắm lại, cười khẽ một tiếng,
“Ai mà biết, bà ta trộm tiền xong liền không còn thấy bóng người nữa.”
“Bạn bè thân thích đã tận lực, lại vay tiền, ai cũng không dám cho, dù sao đều có gia đình của mình, hơn nữa ai cũng không muốn dính đến người cho vay nặng lãi, mẹ tôi chưa đi được mấy ngày, cho vay nặng lãi lại tìm tới cửa, ba tôi không trả được, tâm tình kích động, liền bất cứ giá nào, cầm theo dao bếp liều mạng với người ta.”
Ngu Tư Ngôn khẽ hừ một tiếng.
“Chẳng qua một người làm ăn văn nhược, không phải đối thủ của người ta, không chỉ bị cướp mất dao, người ta còn muốn chém ông ấy, lúc đó tôi mới 7 tuổi, rất sợ, lui sang một bên, người luôn luôn có bản năng muốn sống, ba tôi phản xạ có điều kiện kéo tôi tới cản một đao, vết sẹo này là như thế tới.”
Mẹ vứt bỏ, cha phản bội. Ngu Tư Ngôn nói đến hời hợt, một lời cũng không nhắc tới chính mình, chỉ có một câu cuối cùng đến đơn giản như vậy.
Hạng Tường buông xuống con ngươi, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm khuôn mặt Ngu Tư Ngôn, cái gì cũng không nói được, anh vươn tay cầm cánh tay phải của Ngu Tư Ngôn, chậm rãi tăng thêm sức lực, cố gắng đem một phần lực lượng truyền tới đáy lòng Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn bị đau đớn trên cánh tay phải chấn mở mí mắt, lộ ra một đôi mắt lạnh nhạt, không có bi thương cũng không có thoải mái, không đau không ngứa.
Cậu nở một nụ cười với Hạng Tường, vỗ mở tay Hạng Tường, nói:
“Loại vẻ mặt này của anh nhìn tôi là thế nào, đều là chuyện hơn bao tuổi rồi, sớm đã qua.”
Hạng Tường trầm thấp hỏi:
“Ba cậu hiện tại ở đâu?”
Dáng cười Ngu Tư Ngôn cứng đờ, nhưng rất nhanh khôi phục tự nhiên,
“Ông ấy nhảy sông, tôi là sau đó mới biết, lúc ấy tôi đang ở bệnh viện cấp cứu.”
Hạng Tường rốt cục hiểu ngày thanh minh đó, vì sao Ngu Tư Ngôn lại tản ra một thân cực kỳ bi ai một mình nhìn Trường Giang uống rượu.
Ngu Tư Ngôn có vẻ cực kỳ không để ý,
“Ông ta đã chết, nhà cũng bị ngân hàng thu lại, món nợ này vẫn còn thiếu, Chu Chính liền tính khoản nợ này lên đầu tôi, ngược lại đúng lúc không ai dám thu nhận tôi, Chu Chính liền kéo tôi tới chỗ gã.”
“Chu Chính sợ tôi bùng tiền gã, cũng không cho tôi vay tiền, chỉ dạy tôi đòi nợ như thế nào, tôi một bên học, một bên làm việc bắt đầu trả tiền. Sau năm 04 gã bị bắt, tôi cũng cải tạo được 2 năm, sau khi đi ra cũng chỉ có một cái bản lĩnh mưu sinh ấy, vậy nên thẳng thắn bắt đầu giúp người đòi nợ, từ từ người nhiều lên, cũng thành lập công ty.”
“Việc gì tôi cũng nhận, chính là vì tôi muốn dằn tiền trả nợ, Chu Chính sắp ra tù, tôi không muốn có bất luận gút mắt gì với gã, trước khi gã ra, tôi phải có đủ mười triệu, chờ gã ra tù, tôi sẽ đem tiền trả cho gã.”
Nói xong những lời này, Ngu Tư Ngôn đem ghế dựa nâng lên, lắc lắc đầu cười hỏi:
“Giờ thì anh biết hết rồi đấy.”
Hạng Tường nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn hồi lâu, hỏi:
“Vì sao nói cho tôi biết những thứ này?”
Ngu Tư Ngôn mài mài răng hàm, nghiêng khuôn mặt, nhìn chằm chằm nhà tù kia nói:
“Đầu gỗ, từ sau việc ấy, tôi đã không còn dựa vào bất luận kẻ nào, tôi cũng chỉ tin tưởng chính tôi, nói thật, không phải tôi không tin, mà là không dám tin, bởi vì tôi cảm thấy một ngày có xung đột lợi ích, nhân tính có bản năng ích kỷ, có ai là không tự giữ cho mình một cái đường lui, thế nhưng tôi hiện tại dự định cược một lần.”
Cậu quay đầu lại, bình tĩnh nhìn Hạng Tường nói:
“Tôi cá là anh sẽ không phản bội tôi.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: