Áo sơ mi – Chương 10

Chương 10: Các loại áo sơ mi

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Chỉ có ngày thi là Vân Đa không sốt, sau khi thi xong, nó lại vào viện lần thứ hai, mà ngay cả thông báo trúng tuyển cũng nhận được trong bệnh viện.
Nhìn thấy điểm số, Vân Đa không nói gì, nó vì muốn thi vào trường đại học hàng đầu liền phát sốt phải nhập viện như vậy, nhưng nó vẫn thi đỗ lại còn đứng số một.
Sau đó yên tâm nằm viện, một kỳ nghỉ hè, có nửa thời gian nó nằm trong bệnh viện.
Mong đợi leo lên chuyến tàu về phía bắc, đáng tiếc là, Nam Bình không đi cùng nó. Nam Bình còn một tuần nữa mới khai giảng, nhưng dì nhỏ của nó lại muốn nó đến sớm. Lúc này mới nhớ đến, dì nhỏ của nó ở thành phố nơi nó đi học đại học, vừa nghe thấy nó thi đỗ đến bên cạnh dì nhỏ, nhà trường còn cách nhà dì nhỏ không xa, dì nhỏ liền nói cái gì muốn nó đến sớm một chút, ở nhà bà vài ngày, cẩn thận bồi dưỡng tình cảm.
Cha mẹ cũng rất vui vẻ, con trai không cần lo lắng a, bên cạnh có dì nhỏ chăm sóc, cuối tuần có thể đến nhà dì nhỏ kiếm bữa ăn ngon, trong trường thì có Nam Bình chiếu cố, đứa con trai này đi học đại học xa nhà, cha mẹ nhà họ Vân không buồn phiền chút nào, tống con đi luôn, mặc kệ Vân Đa có đồng ý hay không.
Vân Đa rất không vui, cả kỳ nghỉ hè nó nằm viện mất một nửa, thật vất vả mới có thể ngồi trò chuyện với Nam Bình, nó thấy còn chưa đủ đâu, nó đã phải cõng hành lý đi rồi. Thời điểm này năm ngoái, nó còn muốn cùng lên đại học với Nam Bình, cùng ngồi một chuyến tàu, nguyện vọng liền bị nhỡ rồi.
Dì nhỏ đối với nó rất tốt, mua quần áo cho nó, còn làm tóc cho nó, a, đúng rồi, dì nhỏ của Vân Đa mở một viện làm đầu chăm sóc sắc đẹp.
Cắt một kiểu tóc vô cùng thoải mái mát mẻ đẹp trai, dì nhỏ ôm vai Vân Đa yêu thích đến không buông tay được, dì nhỏ có một đứa con gái, cả ngày vây quanh nó gọi anh trai, nữ sinh nhỏ học lớp 10, ranh mãnh cổ quái.
Viện làm đầu chăm sóc sắc đẹp của dì nhỏ có một cái tên vô cùng thời thượng, viện làm tóc Tiffany.
Vân Đa đến nhà dì nhỏ mới biết được, dì nhỏ cách đại học của nó gần đến mức nào, quả thật chính là cách vách thôi, ra khỏi cổng trường rẽ trái khoảng 100m chính là Tiffany của dì nhỏ.
Đừng nói là cuối tuần đến nhà dì nhỏ ăn bữa cơm ngon, cho dù mỗi ngày đều đến nhà dì nhỏ ăn cơm cũng không thành vấn đề. Khiến cho Vân Đa cười đến ánh mắt cong cong. Tiền ăn giảm bớt, nó có thể mang số tiền kia đi tiêu vặt, mua mấy thứ linh tinh vừa tiền cũng đủ.
Dì nhỏ không có con trai, đương nhiên vô cùng yêu thích Vân Đa. Mặc kệ chuyện làm ăn bận rộn, bà bỏ thời gian mang theo con gái đi cùng giúp Vân Đa quen thuộc thành phố này.
Năm lần bảy lượt bảo Vân Đa muốn ăn cái gì cứ nói với dì nhỏ, cần cái gì cứ nói với dì nhỏ, thẳng thắn nhận nó làm con nuôi, đứa con trai ngoan ngoãn thông minh như vậy, đương nhiên muốn rồi, chị gái thật có phúc a, có một đứa con trai không chịu thua kém người ta.
Em họ bĩu môi nói mẹ cô bất công, dì nhỏ một tay kéo Vân Đa, một tay ôm con gái, vô cùng kiêu ngạo đi trên đường lớn.
Nhìn thấy dáng vẻ dì nhỏ lôi kéo như vậy, Vân Đa cười. Dì nhỏ thật tốt, em họ cũng rất tốt.
“Đa Đa, Nhạc Nhạc, mẹ đưa các con đi mua quần áo. Nhanh chóng chuẩn bị một chút.”
Dì nhỏ mấy hôm nay thích vận động dạo phố, mỗi ngày đều phải vác bao lớn bao nhỏ trở về, Vân Đa đã có ba bốn bộ thể dục, hai đôi giày thể thao, hai cái cặp sách, một đống đồ chơi vô dụng.
Vân Đa thở dài, nhìn em họ của nó, Nhạc Nhạc cũng có vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Nhà của dì nhỏ ở ngay đằng sau Tiffany, ban ngày họ đều ở trong tiệm làm tóc, khi trong tiệm quá bận, hai người bọn họ cũng sẽ biết hỗ trợ gội đầu một chút. Phần lớn thời gian chính là cùng ngồi trước máy vi tính chơi game.
Dì nhỏ đi đằng trước, hai người bọn họ chậm rì rì theo sau.
“Anh, từ sau khi anh đến, mỗi lần em nghe thấy mẹ gọi Đa Đa, Nhạc Nhạc, em liền thấy buồn bực.”
Nhạc Nhạc kéo tay Vân Đa, bỗng nhiên nhảy ra một người anh trai, cô cảm thấy rất mới mẻ.
“Giống như gọi hai con chó Bắc Kinh*.” (ý là coi hai anh em như thú nuôi)
Vân Đa nặng nề thở dài, đây chính là nguyên nhân vì sao nó không thích đi cùng dì nhỏ.
Nhạc Nhạc phì cười một cái, nghe giống như tiếng chuông bạc.
“Thật sự giống như gọi chó con a. Em không thích tên của em.”
“Em cho rằng anh thích sao, rõ ràng một nam sinh lớn như vậy, cố tình hết lần này đến lần khác gọi ra cái tên như thế. Hồi trước còn nhỏ anh cũng từng kháng nghị rồi, nhưng cũng chẳng có cách nào.”
Dì nhỏ đứng trước biển hiệu bán đồ thoải mái cho thanh niên, nhìn thật kỹ. Dắt hai đứa con đi vào.
Mặc kệ có đồng ý hay không, hễ là dì nhỏ ngắm vừa mắt, đều bắt Vân Đa thử một lần, đây là lý do thứ hai khiến nó ghét việc đi dạo phố với dì nhỏ, lúc này, nó cảm thấy nó không phải đến làm người tiêu dùng, mà là đến làm người mẫu tuyên truyền, dì nhỏ quá điên cuồng, hầu như toàn bộ quần áo đều bắt nó thử qua một lần, khi nó thử quần áo, có khách đến sẽ chỉ trỏ, lại cảm thấy con nhà mình mặc quần áo như vậy cũng không tệ, sau đó khách sẽ mua. Dì nhỏ của nó vui mừng phấn khởi mà cũng sẽ mua cho nó.
Lúc này, nó kiên quyết phản đối.
Màu sắc quần áo rất dễ nhìn, áo phông vải sợi tinh khiết cũng không tệ, nhưng mà, nó đã hai mươi tuổi rồi, không thể mặc áo màu hồng nhạt trước ngực có hình hai đầu heo như đứa ngốc được.
Nhạc Nhạc cười bò trên ghế sa lon.
Hướng dẫn viên trong cửa hàng, người bán hàng, khách hàng đều nở nụ cười. Vân Đa đầu đầy vạch đen, nó không phải là người mẫu, nó là thằng hề, nó là búp bê của dì nhỏ, nó đến đã thỏa mãn khát khao đối với con trai của dì nhỏ, khát khao có một đứa con trai để ăn diện cho thật đẹp.
Thở dài a, mấy ngày nay nó vẫn liên tục thở dài.
“Dì nhỏ, dì xem, con đã là sinh viên rồi, phải có bộ dáng người lớn. Con thấy tất cả sinh viên đều thích mặc áo sơ mi, nếu dì muốn mua quần áo cho con, thì mua áo sơ mi đi.”
Nhạc Nhạc hoàn toàn ủng hộ, kéo tay mẹ cô.
“Anh trai trắng nõn, vóc người hơi gầy, là hình thức thư sinh trắng trẻo thịnh hành nhất hiện nay. Bây giờ toàn bộ nam sinh đều thích áo sơ mi quần jean, anh mặc như vậy mới đẹp trai a, sẽ không khác người. Mẹ sẽ không muốn tất cả mọi người đều hỏi anh, có phải chạy nhầm chỗ rồi không, còn chưa tốt nghiệp trung học linh tinh đi, sẽ khiến anh xấu hổ, nam tử hán mà, phải có bộ dạng của nam tử hán.”
Dì nhỏ lập tức cảm thấy rất có lý, hướng dẫn viên lập tức giới thiệu, họ vừa mới nhập về mấy kiểu áo sơ mi mới.
Ca rô màu lam, ca rô màu hồng, ca rô màu đỏ, ca rô màu lục. Màu xám nhạt, màu xám sáng. Màu đen, màu trắng, kẻ sọc nghiêng, kẻ sọc dọc, mặt trơn, hoa văn, cổ áo dày lớn, cổ áo gọn nhỏ. Thoải mái, chính thức, bó sát, kiểu Hàn quốc.
Cho tới bây giờ cũng không biết, hóa ra, quần áo của nam nhân cũng có thể rực rỡ sắc màu, đủ kiểu đủ loại như vậy.
Trong lúc nhất thời nhìn đến hoa mắt, Vân Đa liền hối hận, cho rằng áo sơ mi chỉ có vài loại đơn giản, ai biết trải ra cũng như nhau, áo sơ mi nam lại phong phú đến như vậy.
Trách không được cho dù là người đàn ông không thích áo sơ mi, cũng sẽ chuẩn bị một hai cái. Trách không được có người quanh năm áo sơ mi không rời thân, nhiều kiểu dáng màu sắc như vậy, cho dù mặc suốt một năm, cũng sẽ không sợ bị trùng lặp.
Dì nhỏ chọn đi chọn lại.
“Đa Đa, con thích kiểu gì?”
Vân Đa thầm nghĩ nhanh chóng mua cho xong rồi về đi, nó có chút sợ việc thử quần áo.
Nhớ đến áo sơ mi của Nam Bình, mãi mãi là đủ loại ca rô, mãi mãi là vải sợi tinh khiết. Nó còn nhớ rõ một năm trước, khi nó ôm lấy Nam Bình, áo sơ mi của anh truyền đến hương chanh, tuy rằng sau khi giặt có chút cứng nhưng mà vải sợi tinh khiết gì đó mặc vào thoải mái nhất. Nam Bình nói như vậy, mẹ cũng nói như vậy, quần áo phải là vải sợi tinh khiết.
“Vải sợi tinh khiết.”
Dì nhỏ gật đầu, vải sợi tinh khiết a, vậy được.
Nhạc Nhạc tham gia vào hàng ngũ lựa chọn, hai mẹ con quay đầu nhìn Vân Đa, trò chuyện một chút, lấy từng chiếc áo sơ mi ra khoa chân múa tay một chút, sau đó lại lặp lại động tác vừa nãy, liếc nó một cái, thảo luận một chút, lại cầm áo sơ mi khoa chân múa tay.
Cuối cùng quyết định rồi, một áo sơ mi ca rô nhỏ màu lục nhạt, một áo sơ mi ca rô đen trắng, một áo sơ mi ca rô trắng hồng, còn mang theo một áo sơ mi hoa nhỏ màu đen trắng. Còn có ba bốn áo may ô màu trắng mặc bên trong, còn chọn được mấy cái quần jean màu lam, màu đen, màu trắng sữa, lại thêm mấy đôi giày vải bố. Một sinh viên cực kỳ đẹp trai xuất hiện.
Loại cửa hàng này hay nhất chính là có bán mọi thứ từ đầu đến chân, thay một cái, ngay cả thắt lưng bít tất để phối cùng cũng có, như vậy lắc một cái, liền đầy đủ quần áo.
Lại làm phong phú thêm thành quả, dẫn theo bao lớn bao nhỏ về nhà.
Vân Đa đi bên cạnh Nhạc Nhạc, thấp giọng hỏi.
“Vì sao chỉ cho anh thử quần và giầy a, áo sơ mi không cần thử sao?”
Nhạc Nhạc khinh bỉ nhìn nó một cái.
“Anh, dáng người anh rất gầy có được không, eo kia còn thon hơn em. Cho dù là áo sơ mi số nhỏ nhất mặc trên người anh cũng thành rất lớn, áo vốn dĩ có chút rộng như vậy, lại không có thành phần lai tạp, sẽ không co giãn, cho nên sẽ không quá bó sát. Anh không cần phải thử, cũng sẽ biết rất rộng. Thật ra, em không thích áo sơ mi vải sợi tinh khiết lắm, tuy rằng hút nước, dễ giặt, mặc vào cũng thoải mái, nhưng rất dễ bị nhăn, cũng không phẳng, mỗi lần mặc đều phải là ủi thật cẩn thận, cũng không dễ giặt sạch. Nếu em chọn, em sẽ chọn áo sơ mi có thành phần lai tạp một chút, có tính co dãn. Sẽ không rách vì hoạt động mạnh một chút.”
“Hóa ra áo sơ mi còn chia ra tinh khiết và lai tạp a.”
Áo sơm mi còn có khác biệt lớn đến vậy, đây là lần đầu tiên nó biết đến.
_____________
* Nguyên tác: 京巴 dịch ra là Pekingese, tức là chó Bắc Kinh


~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: