Trái chủ hãn phu – Chương 98

Chương ̣98: Thân mật

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Hạng Tường vạn phần không ngờ nhận được một câu nặng trịch như thế từ Ngu Tư Ngôn, cả người đều bị chấn động.
Sóng nhiệt ngoài xe từng đợt từng đợt ào vào trong xe, trong nhà tù truyền ra trận trận tiếng ve vang dội, tất cả đều bởi vì bên trong xe không tiếng động mà có vẻ dị thường rõ ràng.
Ngu Tư Ngôn không ngốc, Hạng Tường khiếp sợ rõ ràng là vì mừng rỡ đến cực điểm mà thành, cậu nhìn thấy rất rõ, cũng ít nhiều có chút thẹn thùng.
Giữa lúc Ngu Tư Ngôn vắt hết óc nghĩ làm thế nào đánh vỡ thời gian trầm tĩnh này, Hạng Tường đột nhiên như mãnh hổ bạo động nhào tới, gắt gao ôm lấy cậu, hết sức giam cậu vào lòng.
Ngu Tư Ngôn bị ôm một cái trở tay không kịp, nhất thời bên tai đỏ lựng. Cậu xấu hổ cố sức đẩy cái đầu to của Hạng Tường chôn ở bên vai cậu, cả đánh lẫn đá, quát lớn nói:
“Anh mau tránh ra cho ông đây, làm cái gì vậy, ông đây đang nói chuyện yên lành, ai nha, ôm cái gì mà ôm, thật mẹ nó chịu không nổi anh! Tránh ra, Hạng Tường! Anh có nghe thấy không, ông đây bảo anh buông ra, buồn nôn muốn chết!”
Hạng Tường mặc cho Ngu Tư Ngôn đấm đá ra sao, thủy chung lù lù bất động, y như con bò tót té ngã.
Ngu Tư Ngôn từ chối một hồi, mệt đến độ thở hổn hển, thấy Hạng Tường không nhúc nhích tí nào, cậu đành mặc kệ, tuỳ ý Hạng Tường ‘giở thói xấu’.
Cậu nhìn chằm chằm cái ót quật cường của Hạng Tường, nhìn nhìn đột nhiên liền tức nở nụ cười, cười đến cả người rung động, túm tóc Hạng Tường, dùng sức nhấc khuôn mặt kia ra khỏi vai mình, tiến gần nhìn Hạng Tường, giả vờ nổi giận nói:
“Thành thật cho ông đây, tiền Ngưu Phân Phương cho tôi có phải là do anh đưa hay không, tiền của anh từ đâu tới! Nói!”
Hạng Tường đem một bên mặt gối lên trên vai Ngu Tư Ngôn, đầy mặt ngẩn ngơ nói:
“Tôi không hiểu cậu nói cái gì.”
Ngu Tư Ngôn một cái tát vỗ lên đầu Hạng Tường,
“Chuyện Ngưu Phân Phương tôi biết hết rồi, anh còn muốn giấu tôi bao lâu, tôi đã nói thế nào anh đi xem xem liền xong việc, mau chóng thành thật nói, nếu không chờ tôi tự tra ra, anh liền biết mặt.”
Hạng Tường cong cong môi, dám vỗ anh, xoa đầu anh, doạ nạt anh, ngoại trừ Ngu Tư Ngôn thật đúng là không có người thứ hai, coi như là Hạng Hạo Thiên (bố Hạng) cũng không có lá gan ấy, mỗi tiếng nói cử động của Ngu Tư Ngôn đối với Hạng Tường mà nói, vĩnh viễn đều là mới mẻ.
Ngu Tư Ngôn nhìn dáng cười của Hạng Tường không khỏi cũng nở nụ cười, cậu kéo má Hạng Tường quát lớn:
“Tôi hỏi anh đấy, cười ngu cái rắm.”
Hạng Tường liền cứ tư thế này nói:
“Bà ta lừa cậu, tiền này bà ta nên trả.”
Ngu Tư Ngôn híp mắt,
“Anh không ra tay?”
Hạng Tường dựa theo thực tế nói:
“Con trai bà ta ra chủ ý, không dạy dỗ một chút, sau đó còn có người dám làm vậy.”
Ngu Tư Ngôn cười mắng một câu:
“Thằng nhóc, kiêu ngạo lắm!”
Hạng Tường ngơ ngác nói:
“Giống anh cả.”
Ngu Tư Ngôn bị lời này của Hạng Tường chọc cười, kéo da mặt Hạng Tường dùng sức vẫy vài cái,
“Được rồi, mau đứng lên cho tôi, sắp nóng muốn chết rồi.”
Bầu không khí là tốt, chẳng qua ảo cảnh không được tốt lắm, Hạng Tường không muốn Ngu Tư Ngôn đối mặt nhiều với nhà giam kia, vậy nên Ngu Tư Ngôn vừa mở miệng, anh liền không dây dưa nhiều an vị về chỗ ngồi của mình, thành thật vô cùng.
Ngu Tư Ngôn tự nhiên không đem tình tự kích động ngắn ngủi này của Hạng Tường để ở trong lòng, ở trong mắt cậu, Hạng Tường là một thằng nhóc to xác cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn, bạn bè không nhiều lắm, cảm thụ được gia đình ấm áp cũng rất ít, vậy nên Hạng Tường nhiều lần đột phát tính tình quật cường cùng trẻ con đều bị Ngu Tư Ngôn cho rằng là theo lý thường.
Xe khởi động, Ngu Tư Ngôn hiện tại cảm thấy tốt hơn, cậu mở điều hòa, chuẩn bị lái xe đi tới chỗ Đài tưởng niệm Giải phóng Nhân dân, chuẩn bị một ít đồ dùng du lịch cho mình và Hạng Tường.
Khi nhà tù Du Đô rời khỏi đường nhìn, Hạng Tường tùy ý hỏi một chút thời gian Chu Chính ra tù, Ngu Tư Ngôn cho ra đáp án khiến Hạng Tường càng giật mình.
Còn 4 tháng nữa Chu Chính sẽ ra tù, mà Ngu Tư Ngôn bây giờ mới chỉ có hơn 5 triệu.
Nghe Ngu Tư Ngôn cười nói có thể mượn Lữ Việt, sắc mặt Hạng Tường có chút âm trầm, trong tiềm thức của anh, Ngu Tư Ngôn không thể nợ nhân tình của bất cứ kẻ nào ngoài anh, thế nhưng loại thân phận hiện tại này của anh, thân vô xu, không thể công khai giúp Ngu Tư Ngôn, cho dù là dùng danh nghĩa Hiệp Tín để Ngu Tư Ngôn đi đòi nợ, còn có chút thời gian như thế, muốn cho Ngu Tư Ngôn thu vào đủ 5 triệu còn không khiến người ta hoài nghi, đó là tuyệt đối không có khả năng, nếu như anh đem tiền cho Ngu Tư Ngôn, nói là Tiêu Vĩ cho vay, vậy Ngu Tư Ngôn khẳng định sẽ không lấy, vậy nên nghĩ tới nghĩ lui, Ngu Tư Ngôn sợ rằng thật đúng là phải vay tiền Lữ Việt, có loại nhận thức này, Hạng Tường rất là khó chịu, thế nhưng cũng không biểu lộ ra rõ ràng.
Ngu Tư Ngôn tâm tình rất tốt, có thể nói nhiều năm mùa hè như vậy, tâm tình của cậu chưa từng tốt như thế.
Cậu dẫn Hạng Tường xuyên toa qua đông đảo các cửa hàng lớn ở chỗ Đài tưởng niệm, Hạng Tường nói Melbourne hiện tại chỉ có hơn 10 20 độ, cậu liền một nhà một nhà cửa hàng tìm, bởi vì hiện tại là giữa mùa hè, thời trang mùa xuân đều không có, đồ mua thu cũng chưa đưa lên, cao không được thấp không xong, có vài cửa hàng hạ giá đồ mùa xuân, nhưng bởi vì thân cao hình thể của Hạng Tường quá xuất chúng, thiếu hụt loại này.
Hạng Tường nói đợi sang Melbourne lại mua, bên kia tương đối dễ mua loại của anh, hơn nữa thích hợp thời tiết, then chốt nhất là rẻ hơn hàng quốc nội.
Nhưng đại quê mùa Ngu Tư Ngôn lúc này lại đặc biệt thận trọng, nói trên máy bay lạnh, có thảm cũng dễ bị cảm, hơn nữa thời gian hạ cánh là sáng sớm, cũng không biết có cơ hội đi mua quần áo hay không, dù thế nào cũng phải mang một ít, vậy nên trực tiếp phủ quyết lời Hạng Tường.
Hạng Tường từ lúc quen biết Ngu Tư Ngôn tới nay thường xuyên hối hận, anh biết Ngu Tư Ngôn không chịu được đống điều hòa cỡ lớn trong Mall, nhìn Ngu Tư Ngôn chạy qua hàng này tới hàng khác, anh hối hận lúc trước lại chọn không mang theo bất cứ quần áo và đồ dùng một chút nào.
Ngu Tư Ngôn mua quần áo đặc biệt giản đơn, xem kiểu mẫu tạm được, kích cỡ đúng, chất lượng tốt, liền mua, nhưng chỉ là như vậy cũng đã mất nguyên một buổi chiều của cậu.
Mua xong đồ cũng đã muộn, Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường tiện đường đi chỗ chú Lưu ăn mì, Ngu Tư Ngôn tới chỗ này một chuyến, chủ yếu mục đích chính là nói cho chú Lưu cậu phải đi ra ngoài du lịch nửa tháng.
Lúc này đã qua giờ cơm tối, dân công trực đêm cũng chưa thay ca, trong nhà kho nhỏ ngoại trừ 3 người họ thì không còn ai khác.
Chú Lưu ngồi ở bên người Ngu Tư Ngôn hút thuốc căn dặn một câu một câu, người thế hệ trước cho dù chưa từng đi xa nhà, gặp người và sự việc vẫn là nhiều hơn thanh niên nhiều, đạo lý lớn ra ngoài cẩn thận chú ý, chi tiết nhỏ vừa nói liền một đống lớn, đâu vào đấy.
Ngu Tư Ngôn tuy rằng nhìn qua không quá để bụng đang nghe, chỉ lo hồng hộc đối phó với bát mì thịt bò lớn trước mặt, nhưng Hạng Tường cảm giác được, Ngu Tư Ngôn tương đương hưởng thụ giờ khắc này, loại quan tâm trưởng bối dành cho hậu bối này là điều cuộc đời Ngu Tư Ngôn thiếu thốn, mỗi một câu nói của chú Lưu, cho dù là quở trách, cậu cũng nghe đến toàn thân thoải mái.
Hạng Tường ăn xong mì, chú Lưu còn chưa nói xong, anh cũng không quấy rối hai người, lặng lẽ dọn bát đũa đi.
Chờ chú Lưu nói xong mấy câu lấy lại tinh thần mới phát hiện Hạng Tường đang ngồi chồm hổm ở cạnh cái bồn cũ nát rửa bát.
Chú Lưu xuất từ nông thôn Quý Châu phủ đầy bụi tư tưởng cũ kỹ, thấy Hạng Tường rửa bát thì đặc biệt khẩn trương tiến lên kéo người dậy, lớn tiếng trách cứ:
“Là thằng đàn ông sao có thể làm cái việc này, đây đều là chuyện đàn bà con gái làm, ta là kẻ bất lực, không có biện pháp mới phải làm mấy thứ này, chú mày thanh niên trai tráng, làm mấy việc này làm gì.”
Hạng Tường hé miệng muốn nói gì đó, nhưng khoé mắt lại thấy Ngu Tư Ngôn hướng về phía anh lắc đầu, anh cũng liền thành thành thật thật ngậm miệng lại, vẩy vẩy nước trên tay ngồi về chỗ.
Ngu Tư Ngôn dùng đũa gắp một cọng rau thơm dính ở rìa bát, hất về phía khuôn mặt Hạng Tường, trừng mắt Hạng Tường mắng:
“Cho anh giả ngầu!”
Hạng Tường mặt không chút thay đổi ngồi, nhìn cọng rau thơm sắp đáp xuống mặt anh, cư nhiên hé miệng vững vàng tóm được, xong còn ở ngay trước mặt Ngu Tư Ngôn tinh tế nhai kỹ.
Ngu Tư Ngôn chán ghét nhăn nhíu khuôn mặt.
“Anh nha có dám buồn nôn hơn không hả.”
Chú Lưu đứng ở một bên, nhìn Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường đùa vui cười cười, ông quen biết thằng bé Ngu Tư Ngôn này nhiều năm, vẫn là lần đầu tiên thấy Ngu Tư Ngôn lộ ra một mặt chân thực như thế với người bên cạnh, ngay cả ông cũng hiếm gặp được mấy lần. Ông không khỏi nhìn Hạng Tường thêm vài lần, sau đó nói với Ngu Tư Ngôn:
“Chú mày đi mua bình Giang Tân Lão Bạch Kiền về đây, cùng chú uống vài ly.”
Nhìn Ngu Tư Ngôn ra khỏi lán, chú Lưu nhẹ giọng hỏi một câu:
“Chú mày thấy thằng bé Tư Ngôn này thế nào?”
Hạng Tường sửng sốt, thiếu chút nữa nghĩ lầm chú Lưu thấy rõ cảm tình của anh với Ngu Tư Ngôn, nhưng giương mắt nhìn biểu tình của chú Lưu, rõ ràng không có hàm nghĩa sâu như vậy, anh cũng liền không có gánh nặng nói thực:
“Cậu ấy là người sạch sẽ từ trong xương cốt, rất hiếm thấy.”
Chú Lưu chuyển mắt bình tĩnh nhìn Hạng Tường,
“Thế nhưng chú mày không phải.”
Hạng Tường rất trầm ổn cười cười với chú Lưu, nói:
“Vậy nên cháu có thể để bảo vệ cậu ấy.”
Chú Lưu nhìn Hạng Tường một hồi, sau đó móc ra một điếu thuốc châm lên, nhìn cửa lán, nói:
“Chăm sóc nó một chút.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: