Áo sơ mi – Chương 11

Chương 11: Giấc mơ đại học bắt đầu

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Đứng ở cổng trường đại học, chào đón Nam Bình. Thật ra phải là Nam Bình đến đón nó.
Nam Bình tựa như một người anh trai, hỏi tình hình ký túc xá của nó thế nào, thầy cô của khoa như thế nào, nói cho nó biết quán ăn vặt nào tương đối ngon, nói cho nó biết chỗ nào có thể trèo tường, nói cho nó biết bên kia là ký túc xá của nữ sinh.
Còn lén lút nói cho nó biết, ai là hoa hậu giảng đường. Còn có chút cười trộm nói, hoa hậu giảng đường thích tình yêu chị em, thích nhất là loại nam sinh nhỏ hơn như nó. Có điều, Đa Đa, em dường như đẹp trai hơn a, mặc áo sơ mi làm sao thoáng cái liền biến thành thiếu niên rực rỡ như ánh mặt trời rồi.
Trêu ghẹo, đùa giỡn, Đa Đa quá đẹp trai, phải bảo vệ thật tốt, nếu không, sẽ bị mấy nữ sinh háo sắc kia sàm sỡ đi. Em biết không? Đại học của chúng ta, nhiều nhất chính là háo sắc a, nam háo sắc còn không nhiều bằng nữ háo sắc đâu.
Vân Đa đỏ mặt, Nam Bình cười lớn, khoác vai nó đi về ký túc xá.
Nam Bình sắp xếp tốt, đến ký túc xá của Vân Đa, chào hỏi ba người ở cùng phòng, mời họ cùng ăn một bữa cơm.
Vân Đa không hiểu vì sao, sao phải mời ba người họ chứ?
Trong lúc ăn cơm, Nam Bình nói, có ba người kia chăm sóc em, anh cũng yên tâm một chút, có đau đầu nhức óc một cái, gặp lúc anh không tiện chăm sóc em, họ cũng có thể giúp em. Em về muộn, họ cũng có thể giúp em qua cửa trót lọt. Những anh em ở cùng ký túc xá, tình cảm nhất định phải xây dựng thật tốt.
Vân Đa hiểu ra hóa ra đại học chính là khác với trung học như vậy, vùi đầu học tập không hỏi sự đời, không muốn cùng bạn học có bất cứ quan hệ gì là không được, nếu muốn thuận lợi tốt nghiệp, quan hệ này nhất định phải có nền tảng thật tốt.
Nam nhân thôi, vừa uống rượu liền thành bạn bè. Ba người cùng phòng cũng rất sảng khoái, vỗ vai Vân Đa nói, đây là bạn của ta, chuyện của bạn nhất định sẽ lo liệu thật tốt, đàn anh yên tâm đi. Vân Đa còn nhỏ hơn chúng ta, nó là em trai của chúng ta, chuyện gì cũng đều sẽ che chở nó.
Nam Bình và bọn họ uống sạch một thùng bia, Vân Đa có chút trợn mắt há mồm. Tửu lượng của Nam Bình luyện từ khi nào mà tốt như vậy?
Có điều, rất vui vẻ. Mỗi một việc Nam Bình làm cho nó, nó đều rất vui. Chăm sóc cuộc sống của nó, giúp nó thấu hiểu quan hệ giữa người với người, trải ra còn đường đi thật tốt cho nó, xem xét ký túc xá của nó, thuyết phục nó trao đổi một chút với bạn cùng phòng, nói tư thế ngủ của nó không tốt, rất dễ lăn xuống giường. Đem phích nước cỡ lớn của mình cho Vân Đa, chuẩn bị cho nó hai cái đồng hồ báo thức, còn nhồi đồ ăn vặt vào tủ của nó, treo màn thật tốt, lại dẫn cho nó một đường dây điện, thuận tiện cho Vân Đa sạc pin điện thoại di động. Lúc này mới xem như hài lòng với ký túc xá của mình.
Đều là anh làm, từ những điều nhỏ nhặt nhất đều chú ý cho nó, mặc kệ anh xem Vân Đa là cái gì, là em trai cũng tốt, là hàng xóm cũng được, mắt nhìn rộng hơn nữa, hy vọng Nam Bình coi nó làm một người yêu không công khai cũng được, mỗi một việc anh làm vì nó, đều khiến Vân Đa tưởng niệm một đời, mỗi lần nhớ đến, đều cười ra tiếng.
Sau khi khai giảng, Vân Đa không có việc gì sẽ chạy đến ký túc xá của Nam Bình, không tìm thấy anh sẽ đến sân thể dục, nếu không sẽ đến lớp học, lén lút chuồn vào trong, ngồi cạnh anh, cùng anh lên lớp.
Nếu như có thể giống như trong tưởng tượng tốt như vậy, chung sống gần gũi, mỗi ngày đều gặp mặt nhau, mỗi ngày luôn cùng nhau ăn một bữa cơm, ngoại trừ việc Nam Bình mỗi ngày đều gọi điện cho Mộc Tử một lần ra, thì nó và Nam Bình ở bên nhau cũng giống như người yêu.
Cuối tuần, đều cùng đến Tiffany của dì nhỏ, dì nhỏ cắt tóc miễn phí cho anh, buổi tối anh sẽ bỏ tiền mời Nhạc Nhạc và Vân Đa ăn xâu mứt quả.
Cuộc sống đại học yên bình, cuộc sống đại học thỏa mãn, loại thời cơ khiến tình cảm của bọn họ càng sâu đậm hơn này, cả đời chỉ có lúc này, ba năm này nó phải nắm thật chặt, phải trong ba năm này, kéo Nam Bình đến bên cạnh, trở thành người anh yêu nhất, làm người yêu của anh.
Thành tích đại học nó không quan tâm, chỉ quan tâm nó và Nam Bình có ở cùng một chỗ hay không.
Không có cơ hội cũng phải tạo ra cơ hội, có cơ hội nhất định không buông tha.
Khi anh và Mộc Tử gọi điện thoại, nó ở bên cạnh quấy rối, một lúc đoạt lấy điện thoại của Nam Bình nói chuyện với Mộc Tử đến trời đất quay cuồng, một lúc lại giả vờ như có chuyện gì nhất định phải nhờ Nam Bình xử lý, một lúc lại làm xấu, chính là không để bọn họ nói chuyện cho tốt.
Thật giống như một đứa bé, anh không chơi đùa với em, lại chơi với người khác, em cũng muốn gây phiền phức cho anh, để các anh muốn chơi đùa cũng không được.
Nam Bình vò loạn tóc của nó, ôm cổ Vân Đa véo mặt nó.
“Đồ xấu xa, chỉ biết quấy rối, sao lại trẻ con như vậy, làm gì có cô gái nào lại thích người trẻ con thế. Em sẽ không tìm được bạn gái đâu.”
“Em có Nam Bình là đủ rồi!”
Vân Đa oa oa kêu to, giống như giả vờ nhưng lại thật sự nói ra tâm nguyện của nó.
Nam Bình mới không thèm nhìn nó, lắc lắc mặt nó, hung hăng bóp một cái.
“Cho tiểu tử em quấy rối!”
Chơi đùa cãi lộn, Nam Bình chưa từng coi lời nói của Vân Đa là thật.
Chỉ là một đứa trẻ nghịch ngợm, là một đứa trẻ thích gây phiền phức thôi, ai lại để ý những lời nói của nó chứ.
Vân Đa tủi thân, tự mình giả ngu là vì không muốn làm Nam Bình khó xử, ai ngờ Nam Bình cho đến bây giờ cũng chưa từng coi là thật. Mộc Tử trong lòng anh, đã có địa vị cao như vậy, nhất định không thay thế được sao?
Hôm đó, hai người đều không phải đi học, Vân Đa như mọi khi đến tìm anh, nhìn thấy Nam Bình lấy laptop ra, nó thật sự nhàm chán, liền nằm trên giường Nam Bình.
“Nam Bình, phải mở tiệc đón tân sinh viên, năm nay nhà trường hoãn lại hơn một tháng mới tổ chức tiệc đón tân sinh viên, nói dạ tiệc lần này vô cùng long trọng, mỗi sinh viên đều phải nhảy một bài. Làm sao bây giờ? Em từ trước đến giờ đều chưa từng học qua a.”
Nhìn Nam Bình gõ laptop, bắt đầu kết nối với tần số của Mộc Tử ở bên kia. Vân Đa nhướng mày.
Nam Bình cười một cái với Mộc Tử ở camera bên kia, tiện tay gõ một chữ thân ái gửi qua.
Mộc Tử bên kia nhe răng với anh, Nam Bình cười càng lớn.
Thuận miệng đáp lời.
“Không phải chỉ là khiêu vũ thôi sao? Có gì khó? Đi Baidu xem một chút, em sẽ tìm thấy rất nhiều kênh dạy khiêu vũ.”
“Anh để em ôm một cái ghế lướt đi khắp phòng sao. Em không làm.”
Nam Bình gõ một câu rất nhớ ngươi, lúc này mới quay đầu nhìn Vân Đa.
“Em đứng đầu kỳ thi đầu vào, em là đại biểu cho sinh viên mới, em không muốn tham gia, làm sao đại biểu cho sinh viên mới lên phát biểu được?”
“A, thảm rồi, em còn phải là người đầu tiên khiêu vũ, chết chắc rồi, chết chắc rồi, em nhất định sẽ biến thành trò cười của cả trường.”
Nam Bình cười như điên, không phải là người đầu tiên khiêu vũ sao? Đây là vinh dự đó. Nó sẽ được tất cả mọi người nhận biết.
Người cả trường, mặc kệ là đàn anh hay đàn chị, đều sẽ nhận biết người đỗ thủ khoa kỳ thi đầu vào là nó.
“Làm sao bây giờ? Em vừa không có bạn nhảy, cũng không quen biết một bạn học nữ nào, lần này thật sự phải xấu hổ rồi. Nam Bình, ngày đó em có thể không tham gia không? Em trốn đến nhà dì nhỏ, để tên đứng thứ hai thay thế em.”
Nam Bình nhìn Vân Đa lăn lộn đầy đất, anh cười.
Lăn đến mức đầu choáng váng. Lúc này mới giữ nó lại.
“Được rồi, thế này còn không được sao? Anh làm bạn nhảy của em. Trong trường học cũng không có quy định nhất định là nam nữ cùng nhảy, chúng ta làm người khai sáng, hai nam cùng nhảy. Em sẽ không sao, anh dạy em a, tiệc đón tân sinh viên năm ngoái, anh chính là vua khiêu vũ.”
“Anh thổi phồng quá.”
“Thật sự, không tin a, ngày mai anh sẽ dạy em. Để em phải quỳ gối trước kỹ năng khiêu vũ của anh.”
Nam Bình bày ra tư thế tiêu chuẩn của người đàn anh, Vân Đa lúc này mới yên tâm. Cười ha ha nhảy lên giường, bắt đầu ăn đồ ăn vặt của nó.
Cơ hội tốt, cùng khiêu vũ, có lý do thật tốt để ôm ấp, từ ngày mai trở đi, nó có thể lợi dụng lấy cớ học khiêu vũ, tiếp xúc gần gũi với anh rồi.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: