Trái chủ hãn phu – Chương 99

Chương 99: Quá thông minh hay quá ngốc nghếch

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Buổi tối hôm nay Ngu Tư Ngôn uống rất nhiều, cậu lăn lộn nhiều năm như vậy, có thể uống say đã là ít có, thế nhưng hôm nay tâm tình cậu rất tốt, cư nhiên cùng chú Lưu uống đến say mèm.
Chú Lưu may mà đã đóng lán, ở chỗ cửa ra vào treo một tấm bảng ‘Ngừng bán’ dùng bút lông viết lên, hai người liền cứ đậu tương cùng đậu phộng vừa uống vừa trò chuyện.
Ngu Tư Ngôn không cho Hạng Tường uống, bởi vì phải lái xe, chuyện lần trước thiếu chút nữa bị tóm khiến Ngu Tư Ngôn lòng còn sợ hãi, nếu lại gặp phải cái tên Phùng Chiêu Đễ kia liền hỏng việc.
Hạng Tường đối với loại thân mật giữa trưởng bối và vãn bối của chú Lưu và Ngu Tư Ngôn cũng cảm thấy tương đương mới mẻ, anh lớn như vậy, Hạng Hạo Thiên và anh cho tới bây giờ chưa từng trải qua loại chuyện nâng cốc ngôn hoan này.
Chú Lưu như là cố tình, cố ý ở trước mặt Hạng Tường nói nhiều chuyện khi còn bé của Ngu Tư Ngôn, các loại chuyện xấu hổ này. Bao gồm cả chuyện cười hoang đường như có cô nàng băng đảng đua xe theo đuổi Ngu Tư Ngôn theo đến mức đem máy phát thanh buộc trên xe máy chạy khắp khu Du Trung tỏ tình này.
Ngu Tư Ngôn thật nhiều chuyện đã không nhớ rõ, nhưng chú Lưu lại nhớ, nghe chú Lưu từng chuyện từng chuyện đếm ra, cậu chỉ cảm thấy lúc trước cậu làm chuyện này cực kỳ ấu trĩ buồn cười. Nhìn thấy Hạng Tường ngồi ở một bên cười âm hiểm, Ngu Tư Ngôn cái tên da mặt dày có thể so với rẽ ngoặt tường thành này cũng cảm thấy xấu hổ, vội vã che miệng chú Lưu.
Nhưng Hạng Tường sao có thể đồng ý, Ngu Tư Ngôn đánh tới chỗ chú Lưu, anh liền từ phía sau túm chặt lấy Ngu Tư Ngôn, vững vàng khoá ở dưới cánh chim của mình.
Ngu Tư Ngôn uống quá nhiều, thanh âm hùng hùng hổ hổ vô cùng lớn, tay chân lại có chút như nhũn ra, lung tung vung vẩy bốn cái móng vuốt khiến cậu trông như con rùa bị lật mai, biểu tình cũng tương đương thô bạo, mười phần dáng dấp vô lại.
Hạng Tường đặc biệt yêu thích hình dạng uống say sau đó om sòm đùa giỡn ngang ngược này của Ngu Tư Ngôn, thừa dịp Ngu Tư Ngôn đầu óc không rõ ràng, anh giống như chiếm tiện nghi xoa nắn trên đầu Ngu Tư Ngôn vài cái. Chất tóc Ngu Tư Ngôn rất tốt, Hạng Tường xoa nhẹ vài cái, chỉ cảm thấy xúc cảm quá tốt, có chút nghiện, kết quả nhất thời không chú ý, bị Ngu Tư Ngôn vung tay tát một cái, ‘Chát’ một tiếng, ngay cả chú Lưu đang nói chuyện ở một bên cũng run lên một cái, rượu đế trong chén sánh một chút ra ngoài.
Hạng Tường cũng là sửng sốt, Ngu Tư Ngôn uống say, sức lực không nắm chặt, một cái tát này ở trên khuôn mặt Hạng Tường lập tức ấn ra dấu đỏ, vô cùng sinh động.
Chú Lưu ngây ngốc một hồi, sau đó bật cười, tiện đà cười đến ngửa tới ngửa lui, rượu trong chén lắc lư rớt ra bốn phía, ông cười đủ xong, hoãn một hơi nói về phía Hạng Tường:
“Chú mày mau đưa nó đi đi, còn uống nữa nó trên đường có khi còn đánh chết chú mày, ha ha ha.”
Hạng Tường híp mắt, vươn tay dùng sức bóp vài cái trên gương mặt Ngu Tư Ngôn, trông thì rất hung ác, nhưng dấu nặn ra chưa được vài giây liền biến mất.
Ngu Tư Ngôn con mắt nhắm chặt không mở, cố gắng mở to mắt, nhưng giây tiếp theo liền nhắm lại, Hạng Tường làm loạn trên mặt cậu, cậu huy tay ngăn cản, Hạng Tường nắm cổ tay cậu, đứng lên, quay người cõng Ngu Tư Ngôn lên lưng, động tác liền mạch lưu loát.
Ở ngay trước mặt chú Lưu, Hạng Tường không dám lỗ mãng, rất thuần khiết ôm hai cái đùi Ngu Tư Ngôn xóc lên, điều chỉnh tốt tư thế cho Ngu Tư Ngôn, anh cúi đầu nhìn về phía mười mấy bình rượu trên bàn, mỗi bình chừng 2 lượng(*), anh nhớ kỹ tửu lượng của Ngu Tư Ngôn.
2 lượng: 100g = 2.2 lượng.
Nói vài câu với chú Lưu, Hạng Tường cõng người ra khỏi lán, nhưng đi chưa được mấy bước, Ngu Tư Ngôn uống đến nói ngọng tát một cái vào gáy anh, từ từ nhắm hai mắt quát:
“Đưa chú Lưu về nhà!”
Hạng Tường dở khóc dở cười dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía chú Lưu.
Chú Lưu tổng cộng mới uống chưa tới 4 lượng, đang còn uống đến thời điểm tỉnh nhất, Ngu Tư Ngôn uống tới mức này còn nhớ tới ông, khiến ông xúc động không gì sánh được, viền mắt nhất thời đỏ hồng, vội vàng huơ tay về phía Hạng Tường,
“Mau đi, mau đi.”
Hạng Tường đi ra lán liền thay đổi cách ôm khác, hai tay không thành thật chèn lên dưới hai luồng thịt của Ngu Tư Ngôn, đi một bước còn véo một cái.
Ngu Tư Ngôn hoàn toàn say bí tỉ, đánh rắm cũng chẳng biết, chờ tới lúc có một tia ý thức, vừa mở mắt, chỉ nhìn thấy Hạng Tường đang đỡ cánh tay cậu tắm cho cậu, cậu vô ý thức cau mày, đẩy Hạng Tường một cái, nhưng dùng sức dùng một lát, cậu lại ngủ mất.
Buổi tối hôm nay, Ngu Tư Ngôn uống rượu ngủ đặc biệt sâu, bởi vì rượu nóng lên thân, cũng cuốn chặt lấy Hạng Tường, hận không thể đem mỗi một miếng thịt đều dán lên cái cột băng kia.
Người nhiều năm không say rượu, vừa say liền chẳng còn biết gì.
Ngu Tư Ngôn bỏ lỡ đồng hồ sinh vật quanh năm, một giấc ngủ thẳng buổi chiều mới tỉnh. Vừa tỉnh đầu liền đau như muốn nổ tung, huyệt Thái Dương nảy lên nảy xuống, nhưng thân thể lại nhẹ nhõm khó hiểu, cậu không phải trẻ con, loại sảng khoái sau khi phát tiết này chính cậu cũng rõ ràng.
Có nhận thức này, cậu nhất thời có chút lơ mơ, ngày hôm qua rốt cuộc xảy ra cái gì? Cậu trở về thế nào? Trở về lúc nào?
Nghi hoặc một đám một đám trồi lên, nhưng vừa nghĩ chút chuyện cái đầu liền căng đau muốn chết, cậu xoa huyệt Thái Dương từ trên giường đứng lên, chân trần bước ra khỏi phòng, mới vừa đi đến đầu cầu thang đã thấy Hạng Tường bưng một bát chất lỏng không rõ màu nâu nhạt đi lên.
“Đây là cái quái gì vậy?”
Hạng Tường cẩn thận cầm bát đưa cho Ngu Tư Ngôn,
“Canh giải rượu.”
Ngu Tư Ngôn một chút không hàm hồ, bưng lên một ngụm uống cạn, cuối cùng chẹp miệng vài cái nói:
“Còn khó uống hơn tưởng tượng, toàn mùi thiu.”
Hạng Tường nhận bát trống xoay người xuống lầu, vừa đi vừa nói chuyện:
“Cậu nghỉ một chút, tối nay lại ăn.”
Ngu Tư Ngôn đi xuống theo, nhìn mặt trời bên ngoài, có chút kinh dị nói:
“Giờ là lúc nào rồi?”
Thanh âm Hạng Tường từ phòng bếp truyền ra,
“2 giờ rưỡi.”
Cái thứ như canh giải rượu này Ngu Tư Ngôn lần đầu tiên uống, trước kia say rượu tỉnh lại đau đầu, cậu luôn luôn bỏ ra 2 mao tiền mua một gói thuốc bột đau đầu, uống chung với nước là xong, nhưng bột đau đầu chỉ giải đau đầu, cảm giác căng bí cũng chỉ có thể chờ tự nó tán đi. Cậu hôm nay mới biết được, canh giải rượu này thật không hổ là đồ lão tổ tông truyền xuống tới, quả nhiên trị tận gốc hơn thuốc tây, tuy rằng chậm một chút, nhưng ngồi một hồi, toàn bộ bệnh trạng đều giảm bớt trên diện rộng.
Đầu óc nhẹ nhàng khoan khoái chút, cậu đi tới cửa phòng bếp, tà dựa vào cạnh cửa, nhàn nhã nhìn Hạng Tường hỏi:
“Hôm qua uống lúc nào thì về?”
Hạng Tường cúi đầu cắt rau, cũng không ngẩng đầu lên nói:
“1h.”
Ngu Tư Ngôn đảo con ngươi, thử hỏi:
“Tôi hôm qua uống nhiều có làm chuyện gì ngu xuẩn không?”
Hạng Tường ngẩng đầu lên, dùng sống dao trong tay kề vào bên mặt mình, nói:
“Cậu tát tôi một cái.”
Ngu Tư Ngôn ngây ra một lúc, không che không lấp nói:
“Chỉ như vậy?”
Hạng Tường oán niệm nhìn Ngu Tư Ngôn,
“Cậu còn muốn thế nào?”
Ngu Tư Ngôn cũng biết lời này có chút không ổn, xấu hổ gãi gãi khuôn mặt, chớp mắt vài cái hỏi tiếp:
“Anh đưa tôi về?”
Hạng Tường vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Ngu Tư Ngôn, biểu tình kia giống như đang nhìn một tên não tàn, mang theo rõ ràng không đành lòng,
“Không phải tôi còn có thể là ai? Chẳng lẽ là quỷ.”
Hạng Tường vô tâm nói một câu, không nghĩ tới Ngu Tư Ngôn cư nhiên phản xạ có điều kiện run lên một chút, anh nhạy cảm lập tức phát hiện ảo diệu trong đó.
Ngu Tư Ngôn không phát hiện ánh mắt Hạng Tường mang theo chút khôi hài, còn chăm chú hỏi:
“Anh thay quần áo cho tôi?”
Hạng Tường buông dao, dựa vào bệ bếp, hai tay khoanh lại liếc nhìn Ngu Tư Ngôn,
“Cậu nôn đầy người 2 chúng ta.”
Ngu Tư Ngôn bị đáp án này làm cho tương đương xấu hổ, đang lúc nội tâm quấn quýt có nên hỏi tiếp hay không, Hạng Tường trái lại hỏi trước một câu:
“Cậu sợ quỷ không?”
Ngu Tư Ngôn cả người căng thẳng, mở to mắt chột dạ bão nổi với Hạng Tường,
“Có cái gì phải sợ, trên đời này ở đâu ra quỷ, anh đúng là nhàn quá mà, suốt ngày trong đầu nghĩ cái gì hả!”
Rống xong một câu, Ngu Tư Ngôn ngay cả hỏi cũng không hỏi, xoay người từ cửa phòng bếp bỏ đi.
Hạng Tường vẻ mặt cười xấu cầm lấy dao, một lần nữa cúi đầu thái rau.
Ngu Tư Ngôn bừng bừng lên lầu, lấy ra vali bắt đầu xếp hành lý, một bên thu dọn một bên tinh tế cân nhắc. Hành lý thu dọn xong, cậu đặt vali sang một bên, ngồi xếp bằng trên giường nghĩ tiếp.
Nghĩ đến nghĩ đi, Ngu Tư Ngôn nghĩ thông. Tuyệt đối là vấn đề của rượu, uống rượu nóng lên, khiến độc tố ứ đọng trong người cũng đẩy ra ngoài, khẳng định sẽ có cái loại cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái sau khi phát tiết này.
Vấn đề giải quyết, cậu đứng lên, lớn tiếng hô:
“Hạng Tường, ăn cơm!”
Cơm nước xong, Ngu Tư Ngôn rốt cục vận dụng máy vi tính cậu vẫn không dùng mấy, lên mạng tra xét chuyến bay một chút.
Nhìn bảng giờ kia, Ngu Tư Ngôn khuôn mặt nhăn nhíu, cư nhiên phải ngồi trên máy bay một ngày đêm.
Cậu lập tức gọi một cú cho Lữ Việt, nghiên túc hỏi, có thể đổi thành tàu thuỷ hay không, kết quả có được chỉ có 2 chữ — có bệnh!
Vì vậy, Ngu Tư Ngôn quyết định thức suốt đêm ngày hôm nay, ngày mai lên máy bay liền dùng sức ngủ, tranh thủ một giấc ngủ qua đi.
Cậu đem quyết định nói cho Hạng Tường, Hạng Tường vô cùng nghe lời, trực tiếp nói cho Ngu Tư Ngôn, “Tôi thức cùng cậu”.
Ngu Tư Ngôn lúc đó thật tình cảm thấy Hạng Tường đủ nghĩa khí, nhưng tới buổi tối, cậu liền đem cái kết luận này phủ định.
Hạng Tường quấn quít lấy cậu nhất định đòi kể chuyện ma. Cậu vừa nói dừng, Hạng Tường mượn câu ‘Dù sao cậu lại không sợ’ đến chặn họng cậu, cậu nói thế nào cũng không được Hạng Tường, kết quả. . . Nghe chuyện ma nguyên một đêm.
Ngày thứ hai lúc đăng ký, cả người cậu còn chìm đắm trong yêu ma quỷ quái không thể tự kềm chế, ngay cả phát hiện Lữ Việt dùng ví tiền của cậu bao toàn bộ khoang hạng nhất cũng không thể khiến cậu lấy lại tinh thần.
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: