Áo sơ mi – Chương 12

Chương 12: Khóa học khiêu vũ năm ngày

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Thật ra, Vân Đa là người có chút tính toán nhỏ, vì mối tình đầu của nó, làm chút động tác nhỏ, nó rất thông minh, bất kể là việc học hay cái gì, chỉ cần nó để tâm, đều dễ dàng làm được.
Khi ngày học đầu tiên bắt đầu, nó vẫn rất khẩn trương, Nam Bình và nó cũng không phải lần đầu tiên tiếp xúc gần như vậy, ngượng ngùng, kích động, nó còn có thể nghe thấy tiếng tim đập của Nam Bình. Lực chú ý học nhảy đều bị khẩn trương lấn át, căn bản không nghe rõ Nam Bình giảng giải. Thân thể hai người chỉ cách có 10cm, nó cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh. Điệu nhảy mở đầu của bọn họ theo tiêu chuẩn quốc gia, không quan trọng Nam Bình cao hơn nó một chút, Nam Bình vẫn phải nhảy bước nữ.
Trong tay cầm tay Vân Đa, anh cúi đầu nhìn bước chân Vân Đa.
“Đúng, một, hai, ba, bốn, chuyển, chân trái, đúng, chân phải bước theo.”
Ký túc xá không lớn, bọn họ xoay quanh cả phòng, bạn cùng phòng của Vân Đa đều đứng ngoài cửa, cười toe toét nhìn bộ dáng Vân Đa khẩn trương như như đánh trận.
“Ai, Đa Đa, ánh mắt, ngươi cứ nhìn chằm chằm đàn anh a, nào có giống thật sự khiêu vũ.”
Người hô to chính là Trần Dũng từ Bắc Kinh đến, vóc người cao, tiếng lớn.
Vân Đa ngẩng đầu nhìn Nam Bình, mặt đỏ lên, chóp mũi đầy mồ hôi. Bước chân càng thêm cứng ngắc, thân thể lại càng không nhịp nhàng, chẳng khác gì một cái máy đang khiêu vũ.
“Thôi đi mà, ai ya, cười chết người a, Đa Đa giống như một cái máy không được bôi dầu.”
Giọng nói Lý Nghĩa đậm đặc khẩu âm Thiên Tân, xoa bụng cười đến nằm sấp.
Vân Đa lại càng khẩn trương, không chú ý tới, dẫm vào chân Nam Bình, cái này hay lắm, tất cả mọi người cười lên như điên. Mặt Vân Đa đỏ bừng như bị quấn một vòng dây vào cổ.
“Đa Đa, kỹ thuật nhảy này của ngươi biểu diễn ở tiệc đón tân sinh viên, bốn năm ngươi cũng không có bạn gái nổi đâu, sợ bị Vô Ảnh cước của ngươi đạp chết. Bình thường nhìn cơ trí thông minh như vậy, hóa ra ngươi bị chứng bệnh tay chân không phối hợp được với nhau. Đứa nhỏ ở nhà trẻ xoay thử vài vòng cũng dễ nhìn hơn ngươi.”
Vân Đa hung ác nhìn ba người bạn.
“Ta cùng lắm chỉ không biết nhảy thôi, sau khi đọc diễn văn của tân sinh viên, ta sẽ chuồn, không phải có đàn anh năm tư thay mặt chào đón tân sinh viên sao? Sinh viên cũ mới cùng nhau nhảy khai mạc, dạ tiệc bắt đầu. Ta sẽ lén lút chuồn đi, để đàn anh tự nhảy khai mạc cũng được.”
Nam Bình ôm chân nhảy đến giường bên cạnh ngồi xuống, cười khổ xoa bóp chân.
“Đa Đa, em phải mua cho anh một đôi giày mới, nhìn em xem, giẫm chân anh sưng lên rồi. Em dám nói không nhảy? Vậy chân của anh bị thương uổng phí rồi? Em bây giờ muốn nhảy cũng phải nhảy, không muốn nhảy anh cũng sẽ ném em lên sân khấu. Đàn anh kia cũng là vua khiêu vũ, hắn là đội trưởng đội văn nghệ của trường, có ban nhạc, hát rất hay, nhân phẩm cũng không tệ, học giỏi, rất được chào đón. Hắn năm đó thi vào cũng là trạng nguyên của trường, em cũng là người đứng đầu, so với trạng nguyên kia còn xuất sắc hơn. Đa Đa, em phải cho mọi người biết năm nhất cũng không chịu thua kém a.”
“Đúng, Đa Đa, nhìn ngươi xem, ngươi phải cho toàn thể tân sinh viên chúng ta có thể diện a. Ngươi là hy vọng của chúng ta a, ngươi phải cho mọi người thấy sức sống hoàn toàn mới của tân sinh viên chúng ta, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ của chúng ta, sức quyến rũ của chúng ta, ngươi phải hấp dẫn toàn bộ đàn chị của trường, các bạn học đều phải sáp đến nói chuyện yêu đương. Người kia cho dù tốt, cũng chỉ còn một năm nữa sẽ tốt nghiệp, sau khi hắn đi rồi, sẽ là thiên hạ của ngươi, ngươi nhất định không thể mất bình tĩnh ngay hiệp đầu như thế được, ngươi phải thắng hắn!”
Chụp mũ như vậy, cho dù Vân Đa muốn trốn đi, ba người bọn họ cũng sẽ trông chừng nó nghiêm ngặt.
Trần Dũng lôi kéo bọn họ cùng nhảy xuống.
“Đàn anh Nam Bình, anh nghỉ ngơi trước đi, để em dẫn tên ngốc này nhảy hai vòng.”
Trần Dũng thay thế Nam Bình, tiêu chuẩn quốc gia không ra tiêu chuẩn quốc gia, nhảy đường phố không ra đường phố, đầu gấu không ra đầu gấu, đi tới đi lui, Vân Đa cảm thấy phòng cũng quay cuồng, còn chưa đợi nó ổn định tinh thần, bàn chân đau nhói, Trần Dũng vô cùng ân hận kêu to một tiếng.
“Đa Đa, ta cũng không cố ý giẫm lên chân người.”
“Đồ ngốc chết dẫm, ta đến.”
Lý Nghĩa lên sân khấu thay Trần Dũng, không đến hai phút đồng hồ, Vân Đa lại kêu thảm một tiếng, lần này được lắm, Lý Nghĩa giẫm lên cả hai chân nó.
Bạn cùng phòng thứ ba Trương Tuấn vô cùng khinh thường nhìn bọn họ, chàng trai đến từ Đông Bắc đã từng xé rách hai cái khăn mặt, bắt đầu lôi kéo Vân Đa nhảy một điệu vũ dân gian Đông Bắc.
Nam Bình liên tục đấm lên ván giường cười, Vân Đa biến thành búp bê đồ chơi của ký túc xá, phải sang đây nhiều một chút, chơi rất vui.
Vân Đa cuối cùng thẹn quá hóa giận, kéo Nam Bình đến, sống chết ôm chặt Nam Bình, bỏ qua khẩn trương và nhịp tim nhảy loạn, một lòng một dạ học. Nếu không học cho tốt, nó sẽ biến thành chuyện cười lớn nhất của cả trường.
Sau đó, một tuần chuẩn bị, Vân Đa năm ngày, ngoại trừ lên lớp thì sẽ ôm ghế dựa xoay quanh ký túc xá. Hiệu quả rất rõ rệt, ngày thứ năm, bước chân của nó đã thành thục rồi, sẽ không giẫm lên chân người, dáng nhảy cũng đẹp, chỉ là biểu tình trên mặt cũng không có hưởng thụ như vậy, nhẩm đi nhẩm lại một hai ba bốn, nghĩ đến bước chân, căn bản không thể phân tâm.
Trình độ của nó chính là bảo đảm không làm sai, không dẫm lên chân người khác, không cứng ngắc, về phần vẻ mặt diễn cảm, căng thẳng một chút, còn có thể gia tăng cảm giác lạnh lùng của nó.
Từ thứ hai đến thứ sáu, cuối tuần tăng cường luyện tập với Nam Bình, thứ hai bắt đầu dạ tiệc đón tân sinh viên, chuẩn bị đầy đủ, tất cả đều trong kế hoạch.
Thứ sáu học xong, Vân Đa liền chạy về phía tầng hai giảng đường, khi chạy qua sân thể dục, có người sau lưng kêu to.
“Anh, anh! Vân Đa, anh đứng lại!”
Vân Đa hết sức gấp gáp, thời gian không còn nhiều, nó còn phải luyện tập.
Vừa nghe tiếng gọi này, liền biết, em họ Nhạc Nhạc đến tìm nó.
Nhạc Nhạc nắm cánh tay nó, vẻ mặt không vui.
“Anh, một tuần rồi anh không đến nhà em, mẹ em rất lo lắng a, hôm nay cuối tuần, vừa vặn về nhà em ở hai ngày. Mẹ em hầm xương a, chúng ta về sớm một chút, vẫn còn được ăn nóng. Đi thôi.”
“Nhạc Nhạc, cuối tuần này anh có việc, không đi được. Em nói với dì nhỏ giúp anh, cuối tuần sau anh đến. Anh rất gấp, Nam Bình còn đang chờ anh.”
“Vậy gọi Nam Bình cùng về luôn a, Nam Bình không phải cũng rất thích cơm mẹ em nấu sao? Đi cùng đi, chúng ta gọi anh ấy cùng về.”
Vân Đa không có cách nào với em họ, Nhạc Nhạc lại vừa lôi vừa kéo, xem ra hôm nay không đến nhà dì nhỏ là không được. Được rồi, ở đâu mà không là luyện tập, về nhà dì nhỏ luyện cũng được, để Nhạc Nhạc nhìn xem, nó đã đủ tiêu chuẩn hay chưa.
Lý Nghĩa Trần Dũng chạy đến, vô cùng nịnh nọt đẩy đẩy Vân Đa.
“Là em gái a? Thật đáng yêu.”
Vân Đa kéo tay Nhạc Nhạc, đẩy hai người háo sắc kia ra.
“Em gái ta, còn nhỏ, không được bắt nạt nó.”
Nhạc Nhạc cười cười vẫy tay với bọn họ, hai người kia lập tức chạy đến bên cạnh Nhạc Nhạc, mỗi người một câu, ba người liền tán gẫu đến khí thế ngất trời. Không đến năm phút đồng hồ, Nhạc Nhạc liền có thêm hai người anh trai. Khiến hai người kia sướng đến phát điên.
Vân Đa khinh thường nhìn hai người kia, nhìn thấy người đẹp liền không đi nổi, háo sắc!
Như vậy đã muộn thêm một chút, khi đến phòng học của Nam Bình, đã có mấy người đang đứng thành tốp năm tốp ba.
Vân Đa tìm một vòng, không thấy Nam Bình.
Vừa lúc gặp một nam sinh đang đi về phía ký túc xá của Nam Bình, Vân Đa liền kéo hắn lại.
“Anh Đường, Nam Bình đâu? Về ký túc xá rồi à? Hay vẫn ở sân thể dục?”
Anh Đường xốc lại ba lô trên vai, cười cười.
“Chuông tan học vừa kêu một tiếng, thầy giáo còn chưa nói tan học, hắn đã nhảy qua cửa sổ bỏ chạy rồi, bảo anh cầm hộ cặp sách về ký túc xá. Hắn hình như về nhà, nghe nói, sinh nhật của người yêu hắn vào ngày kia, hắn về chúc mừng sinh nhật người yêu. Tiểu tử này, chẳng trách năm hai rồi cũng không yêu đương gì, hóa ra ở quê đã có người nhớ thương. Lòng như lửa đốt bỏ chạy, đoán là lúc này đã đến nhà ga rồi. Người yêu của hắn cũng thật hạnh phúc đi, có người nhớ thương để mình trong tâm khảm như vậy, thật sự rất lãng mạn a.”
Biểu cảm trên mặt Vân Đa lập tức trầm xuống, đã không còn dáng tươi cười, trở nên âm u.
“Anh ấy không nói bao giờ quay về sao?”
Anh Đường không để tâm lắm nhún vai.
“Chắc thứ hai, thứ hai có dạ tiệc đón tân sinh viên, thứ ba lên lớp, hẳn là trong hai ngày này sẽ về.”
Trong lòng chua như được ngâm trong hũ dấm Sơn Tây, hâm mộ ghen tỵ sao? Sinh nhật Mộc Tử, Nam Bình không quan tâm nội quy không được ngủ bên ngoài của nhà trường, cũng không để ý vũ đạo của nó đã đủ tiêu chuẩn chưa, liền sốt ruột như vậy mà chạy về, trở về chúc mừng sinh nhật người yêu anh, bọn họ nhân dịp này giải quyết nỗi khổ tương tư, ở cùng nhau ân ân ái ái hai ngày.
Nó so ra vẫn kém Mộc Tử, mặc kệ nó cố gắng làm cái gì, mặc kệ nó giả ngu đến gần anh, mặc kệ nó yêu đến mức nào, trong lòng Nam Bình, chỉ có một mình Mộc Tử. Cho dù đường xa, anh vẫn phải về, chuyện lớn bằng trời mà so với Mộc Tử, cũng đều không quan trọng nữa. Quan trọng như vậy, để trong lòng bàn tay, đặt trong tim, Mộc Tử sao mà hạnh phúc đến vậy, có được Nam Bình toàn tâm toàn ý yêu thương, so sánh với hắn, nó chỉ là một thằng hề, âm mưu kế hoạch tự cho là đúng, mơ mộng hão huyền muốn dùng thời gian khoảng cách cắt đứt liên hệ của bọn họ, muốn dùng si mê của mình canh giữ xoay chuyển Nam Bình.
Nó thua rồi, có thể nói nó rất ngu ngốc, hy vọng hão huyền.
Lúc nào cũng bị tổn thương, khi Nam Bình và Mộc Tử nói chuyện yêu đương, khi Nam Bình bày tỏ yêu đương với Mộc Tử, khi Nam Bình chớp mắt bỏ qua nó, khi anh ngàn dặm không quản về thăm Mộc Tử, nó luôn luôn bị tổn thương dễ dàng như vậy.
Nên buông tha đoạn tình cảm âm thầm đau khổ này sao? Trước kia còn thề son sắt, đả kích này, khiến nó có chút nản lòng thoái chí.
Không nhìn thấy hy vọng, cảm tình của bọn họ tốt đến không thể tiêu hủy được, nó si mê chờ đợi, chỉ là ngốc ngếch mà chờ.
Nhưng mà, không cam lòng a, thật sự không cam lòng, nó kém ở chỗ nào? Nó một chút cũng không kém, thậm chí còn yêu mến Nam Bình nhiều hơn Mộc Tử quá nhiều, vì sao Nam Bình không nhìn thấy nó, trong mắt chỉ có Mộc Tử?
Tiệc đón tân sinh viên của nó vô cùng gấp gáp, luôn miệng bảo nó cố gắng luyện tập, ngàn vạn lần đừng làm xấu mặt. Anh còn nói phải làm bạn nhảy ở dạ tiệc đón tân sinh viên của nó, nó chính vì muốn cùng anh khiêu vũ thật đẹp, mới liều mạng luyện tập. Nhưng anh lại bỏ đi, để lại hứa hẹn với nó, đi gặp người anh yêu.
Trong lòng Nam Bình, nó vẫn chỉ là một đứa em trai sao? Nếu Nam Bình nhìn nó thêm một chút, nếu Nam Bình cẩn thận nhìn ánh mắt của nó, Nam Bình sẽ biết, ánh mắt của Vân Đa, tràn ngập tình yêu .
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: