Áo sơ mi – Chương 13

Chương 13: Nam hài tên gọi Húc Ngôn

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Có người nói, yêu thầm là một loại tội, nói không nên lời, nhưng lại phải chịu giày vò. Nhìn thấy người mình yêu nhất yêu người khác, việc có thể làm, chỉ là âm thầm tự liếm miệng vết thương, tự uống rượu đắng do mình cất.
Có người nói, người yêu thầm đều là đồ ngốc, ngươi không yêu sai người, mà là cảm giác chua xót, cảm giác tự bỏ đắng giữ ngọt khi yêu hắn. Người yêu thầm, là ảo tưởng mình nói yêu thương với chính mình, ảo tưởng người mình yêu có một ngày cũng sẽ đối với mình tràn đầy tình cảm dịu dàng, muôn vàn yêu thương say đắm, ảo tưởng sau này hắn cũng sẽ yêu mình, thì đã cảm thấy thỏa mãn được hạnh phúc mà mình luôn mong ước. Thật ra, cách yêu của người yêu thầm này chính là, cho dù có thích hợp hay không, cũng không còn suy xét đến nữa.
Yêu thầm, là một loại chờ đợi buồn chán, là bộ phim điện ảnh câm của một người, ở đây chỉ có mình là diễn viên duy nhất, ảo tưởng ra yêu hận tình thù, nhận hết mọi vết cào trong tim, ảo tưởng một kế hoạch hạnh phúc đẹp đẽ. Từ đầu đến cuối chỉ có một người, nếm trải tất cả, cho dù là ngọt ngào, hay là đau khổ, hoặc là đau xót, chỉ có thể tự mình chịu đựng.
Chậm rãi, liên tục cho rằng mình vẫn luôn yêu người kia, thật ra, cái mình yêu chẳng qua là một thời gian dài đau khổ đợi chờ, trong chờ đợi lại mang theo hy vọng nho nhỏ, ê ẩm ngọt ngào, cảm giác vừa đau khổ vừa ngọt ngào này, quá trình chờ đợi tình yêu, cảm giác dâng trào khi được hắn đáp trả.
Yêu ai không quan trọng, yêu thầm đã trở thành một quá trình hưởng thụ, kết quả như thế nào đã không còn quan trọng nữa rồi.
Vân Đa còn đang mờ mịt, nó còn chưa tỉnh ngộ, có thể nói là một loại cố chấp không muốn quay đầu, nó chính là đã yêu Nam Bình, tìm mọi cách muốn ở cùng một chỗ với anh, cho dù Nam Bình và Mộc Tử yêu đến tình chân ý thiết, nó vẫn muốn làm kẻ ty tiện bỉ ổi, còn vì sinh nhật người ta ở bên nhau mà tức giận.
Việc làm ăn ở Tiffany vẫn luôn hưng thịnh, thành phố này có một thói quen, cuối tuần là thời điểm mặc sức vui vẻ ăn chơi, là thời điểm hẹn hò, cho nên, cuối tuần người làm tóc rất nhiều, thứ hai tất cả đều phải đi làm, ngày nghỉ của Tiffany lại là ngày thứ hai.
Cuối tuần, hơn tám giờ, đoàn người làm tóc đều di chuyển, thợ làm tóc, thợ chăm sóc sắc đẹp đều bận rộn, còn có rất nhiều người đang đợi. Có hàng xóm lân cận, có sinh viên đại học, còn có cô gái sắp đi hẹn hò muốn đến làm đẹp.
Tháng mười, thành phố chậm rãi trở lạnh, khi buổi tối, phải mặc áo khoác đi ra ngoài.
Có lẽ là vì chuẩn bị cho dạ tiệc đón tân sinh viên vào thứ hai, khách đến đều là sinh viên, ồn ào náo nhiệt, bên trong Tiffany lại đặc biệt sôi động.
Có một thợ làm tóc tên là A Phong, hắn chưa kết hôn, nhưng lại có một đứa con gái hơn hai tuổi, cuối tuần, toàn bộ nhà trẻ đều nghỉ, ba phải trông con gái. Nhưng hôm nay vừa vặn A Phong phải đi làm, A Phong không có cách nào, đành dẫn con gái đến Tiffany.
Ở đây người ít tuổi nhất là Nhạc Nhạc, đột nhiên có thêm một đứa nhỏ còn nhỏ hơn, tất cả mọi người đều sẽ trêu đùa một chút. Đứa nhỏ tên là Nha Nhi, tóc buộc thành hai cái sừng nhỏ, chạy qua chạy lại giữa nơi người đến người đi, cũng không khóc quấy, ai chơi với bé thì bé cười với người đấy, không phản ứng bé thì bé liền tự mình cầm bình tưới phun khắp nơi. Đứa nhỏ còn quá nhỏ, nói cũng chưa đầy đủ, không gọi chú, cũng không gọi anh, chỉ gọi ba, mẹ.
Việc trong tay A Phong rất bận, đều giao Nha Nhi cho Nhạc Nhạc, đại cô nương Nhạc Nhạc kia còn đang bận chơi game online, còn đi tru tiên đây. Nha Nhi liền vây xung quanh Vân Đa.
Vân Đa cô đơn ngồi trong góc, nghĩ đến chuyện buồn bực khó mà thoát ra được, nghĩ đến ân ái của Nam Bình và Mộc Tử khi họ gặp nhau, nó đã thấy cáu kỉnh, ngồi cũng không yên.
Cũng may Nha Nhi một lúc liền chạy qua, kéo kéo tay nó, cười với nó, vụng về gọi ba, Vân Đa cũng cười.
Lấy kẹo ra, trêu chọc Nha Nhi cũng như trêu chó nhỏ, Nha Nhi mà không đi theo người khác, thì sẽ chơi đùa với Vân Đa.
Bình tưới trong tay Nha Nhi không có nước, bé cầm bình tưới đi tìm ba mình đòi hôn. A Phong không có cách nào, đành phải dỗ dành con gái cho thật tốt trước đã. Khách tới rất nhiều, đứa nhỏ mà oa oa khóc lớn, bà chủ cho dù ôn hòa cũng sẽ tức giận.
Nhìn thấy Nha Nhi rúc vào lòng A Phong, A Phong hôn con gái, nhẹ nhàng nói chuyện dỗ dành Nha Nhi, Vân Đa liền nở một nụ cười yếu ớt.
Nếu như nó có con, nó cũng cưng chiều đứa nhỏ đến tận trời như vậy. Nếu như bây giờ nó chặt đứt tình cảm với Nam Bình, có phải nó cũng sẽ quay về chính đạo, sau khi tốt nghiệp tìm một người vợ dịu dàng, có một gia đình của mình, có một đứa con gái đáng yêu như Nha Nhi?
Buông tay sao? Chặt đứt sao? Cho dù Nam Bình đáp lại tình cảm này, họ cũng không thể lưu lại đời sau. Nếu như tình yêu thầm kín của nó mãi mãi không được đáp lại, nếu như tiếp tục hy vọng hão huyền vào phần tình cảm không có kết quả này, thật sự là tự chặt đứt tương lai của chính mình sao?
Dáng tươi cười dần trở nên khổ sở, trước khi gây ra sai lầm lớn, liền dừng tay sao?
Lúc này, cửa chính Tiffany được đẩy ra, một nam nhân ôn hòa tiến vào.
Không, cũng chưa phải một nam nhân, một thân trang phục thoải mái, áo sơ mi nhạt màu, quần jean màu thủy lam, giày vải bố, tóc hơi dài, dáng tươi cười rât ôn hòa, nhìn qua tuổi cũng không lớn, chỉ khoảng hai mươi ba. Đôi mắt có chút to, vừa vào cửa liền quét một vòng, rồi dừng lại trên người Vân Đa. Y nhìn thấy dáng tươi cười đau khổ kia trên mặt Vân Đa, lông mày nam sinh này nhíu một chút, lập tức cười lên.
Dì nhỏ bước lên đón, người đến đều là khách, đều phải chăm sóc thật tốt.
“Anh đẹp trai, ngươi muốn gội đầu hay cắt tóc? Chúng ta hiện tại đều rất bận, nếu không vội thì ngồi đợi một lát đi. Rất nhanh sẽ đến lượt ngươi.”
“Ta chỉ muốn cắt tóc ngắn một chút, nếu đông người quá, trước hết gội đầu, khi thợ làm tóc rảnh thì có thể cắt tóc cho ta.”
“Được, nhưng mà, cho dù là gội đầu, ngươi cũng phải chờ một chút, ngươi xem…”
Dì nhỏ cười cười có chút áy náy, người rất đông, mỗi người đều bận rộn. Ngay cả em gái phụ trách gội đầu cũng bận tối mắt tối mũi.
“Để nam hài đang ngồi bên kia gội đầu cho ta cũng được.”
Dì nhỏ nhìn lại, người y nói chính là Vân Đa a. Vân Đa hôm nay rất không vui, còn chưa kịp hỏi đến nó, sao lại có thể vào lúc nó không vui mà gọi nó giúp đỡ?
“Đa Đa? Khó lắm, nó không phải người làm trong tiệm, nó là…”
Vân Đa nghe thấy họ nói chuyện, nó ngồi rảnh rỗi cũng là ngồi, không bằng giúp người trong tiệm một chút.
Vỗ vỗ đầu Nha Nhi, để bé tự đi chơi đùa. Vân Đa đã đi đến.
“Không sao, dì nhỏ, dì bận rộn thì cứ đi đi, con gội cho y.”
Vân Đa cũng đã từng làm việc này rồi, thuần thục cầm một khăn mặt khô, quấn quanh cổ nam sinh, tránh nước làm ướt áo sơ mi của y.
“Tiên sinh, mời sang bên này.”
Vân Đa đứng bên cạnh bồn gội đầu, nam sinh kia tựa trên ghế nằm, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Vân Đa, từ dưới hướng lên trên, ngẩng đầu nhìn Vân Đa.
Vân Đa cười yếu ớt, đây là quy củ khách là cao nhất, cho dù tâm tình nó không tốt, nó cùng vẫn phải cười với khách.
“Nước ấm vừa vặn không? Có cần nóng thêm một chút không?”
Nam hài cười, lắc đầu một chút, ánh mắt không rời Vân Đa.
“Em gọi là Đa Đa? Anh là Húc Ngôn. Rất hân hạnh được biết em. Em là người làm ở đây sao? Trước đây anh từng đến tiệm sao chưa hề gặp em? Mới tới sao? Học việc? Hay là người thân của bà chủ?”
Vân Đa rốt cuộc ngẩng đầu nhìn y một cái, thấy người tên Húc Ngôn là một nam hài tươi cười hòa khí, tuy rằng mắt nhìn nó chằm chằm, cũng không khiến nó cảm thấy chán ghét, y là người duy nhất có ánh mắt sắc bén lại không làm phiền người khác.
Nụ cười của y thật giống như ánh mặt trời, khi cười, cẩn thận quan sát, trên má trái còn có một lúm đồng tiền nhàn nhạt, vốn là một nam hài rất đẹp trai rạng rỡ, lại thêm vài phần đáng yêu.
Nụ cười của y rất mê người, rất dễ khiến cho người ta phải cười với y.
Vân Đa gật đầu một cái, ngón tay như con thoi không ngừng đưa qua đưa lại trên đầu y, nhẹ nhàng xoa gãi, vuốt bọt trắng bắn ra trên trán y.
“Đây là tiệm của dì nhỏ của ta, ta đến ở cùng dì ngày cuối tuần.”
“Vừa rồi thấy tâm trạng em không tốt lắm, sao vậy, có chuyện gì phiền lòng sao? Anh năm nay hai mươi ba, em bao nhiêu?”
Vân Đa lần đầu tiên gặp người hỏi vấn đề này, có chút buồn cười.
“Sao, muốn giới thiệu bạn gái cho ta? Ta còn chưa lớn, không vội.”
“Bao nhiêu tuổi?”
Húc Ngôn kiên trì muốn hỏi. Vân Đa đành chịu, không thể làm gì khác hơn buộc phải nói cho y biết, nó năm nay hai mươi tuổi.
Húc Ngôn vừa cười, giật mình, lại bị Vân Đa đè xuống.
“Cẩn thận bọt vào tai.”
Húc Ngôn giữ nguyên dáng tươi cười a một tiếng.
“Có chuyện phiền lòng sao? Anh lớn hơn em vài tuổi, nói ra có thể giúp em a.”
Vân Đa lắc đầu một chút, không nói gì, chỉ cười nhàn nhạt. Một tay che mắt y, một tay lấy vòi sen, xả sạch bọt trên tóc y, sợ nước rơi vào mắt y.
Húc Ngôn ở dưới lòng bàn tay Vân Đa nhấp nháy mắt, chuyển qua chuyển lại trong lòng bàn tay Vân Đa, có chút ngứa ngứa tê tê.
“Anh vừa thấy em đã thấy thật thân thiết, muốn kết bạn với em. Chúng ta coi như quen biết, lưu lại số điện thoại cách liên lạc, chúng ta có thể cùng nhau tâm sự, cùng nhau chơi đùa.”
Vân Đa không nói gì, cảm thấy nam hài tên Húc Ngôn này, đối với nó nhiệt tình như vậy thật khó mà tiếp nhận được.
“Nói xem có tâm sự gì đi, như tuổi của em vậy, cũng chỉ có thể, là chuyện yêu đương đi. Yêu nữ sinh nào sao? Thất tình à? Chân trời nào không có hoa thơm chứ, cô ấy và em chia tay là do hai người không hợp, em phải tìm một người thích hợp nhất với em mới được a.”
“Đứng lên đi. Gội xong rồi.”
Vân Đa lại lấy ra một cái khăn mặt quấn tóc y lại, giúp y lau nước trên tóc. Húc Ngôn đứng dậy, cũng đưa tay lau nước, y cách khăn mặt không nhìn thấy, tay thoáng cái nắm tay Vân Đa.
Vân Đa không để ý, tiếp tục lau tóc cho y, nhưng Húc Ngôn lại nhéo tay nó một cái, lập tức buông ra. Nói một câu thật xin lỗi.
Vân Đa tự rửa tay mình, Húc Ngôn lau tóc, vẫn như cũ cười với Vân Đa, còn muốn nói gì đó.
Nha Nhi chạy đến, ôm đùi Vân Đa, tươi cười ngây thơ.
“Ba ba.”
Húc Ngôn nháy mắt liền ngây dại.
______________________

Lời editor: mình vừa đọc vừa edit, nên cũng không rõ tính cách nhân vật Húc Ngôn vừa xuất hiện này như thế nào, nhưng dựa vào tuổi tác nhân vật và biểu hiện trong lần đầu tiên này, mình cảm giác tính cách Húc Ngôn sẽ không đơn giản ngay thẳng như Nam Bình, có lẽ sẽ thông minh nhạy bén không kém Vân Đa, nhưng lại thêm vài phần chín chắn thành thục, giống như mũi dao bọc trong vải nhung, nên để ngôi xưng là “y”, nếu sau này phát hiện tính cách nhân vật thật sự không phù hợp với ngôi xưng, mong các vị độc giả lượng thứ cho.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: