Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 32

Chương 32: Cuộc thi giành điểm tâm

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com

Vì để trấn an Cẩm Lăng, ta quyết định dẫn hắn đi trải nghiệm một lần hẹn hò lãng mạn.
Kỳ thật là bởi vì Tiểu Bạch thèm ăn….Đột nhiên muốn thành sao băng…
Tiểu Bạch giải thích là:
Tuy rằng Ngọc Hàn về nước, nhưng sáng sớm ta đã bị kéo khỏi chăn đi bàn luận chính trị gì đó…Ngáp…Ta không có tinh thần, vì để kích thích không để ta ngủ, liền nói cho ta biết gần hoàng thành có tổ chức cuộc chiến giành điểm tâm. Cuộc chiến này là vì khích lệ phát triển giao thương ẩm thực mà tổ chức. Đồng thời cũng có thể trấn an một số thương nhân không có quyền thế. Trận đấu hấp dẫn các nhà làm điểm tâm nổi tiếng, đến lúc đó mỗi nhà có thể dùng bản lĩnh của mình làm ra loại điểm tâm ngon nhất để khách hàng có thể thưởng thức. Mỗi khách hàng có 3 lượt bình chọn, cuối cùng chọn ra 3 cửa hàng có điểm tâm ngon nhất. Lại nói đến trong lần thi đấu này có một thiếu niên Tây Vực có bàn tay ma thuật trong truyền thuyết! Rất kinh người! Này không phải là vua bánh mì (*) sao! Thì ra nhân vật này thực sự có tồn tại! Ta thật hảo chờ mong!
Cho nên ta dùng ánh mắt tiểu bạch thỏ tràn đầy chờ mong nhìn Hồng Lan, Ngân Tuyết cùng Phụng Lưu, sau đó đắc ý nhìn bọn họ bị ánh mắt của ta làm cảm động…(kỳ thật bọn họ đồng thời đen mặt), còn chưa chờ ta mở miệng, ba người họ liền trăm miệng một lời: “Không cho ngươi xuất cung!” – Nhưng Tiểu Bạch ta sao có thể dễ dàng buông tha như vậy! Mặc kệ bọn họ bàn chuyện chính sự khác dời lực chú ý của ta, nhưng ta đều bất vi sở động, dùng ánh mắt vô cùng thuần khiết cùng không sợ hãi ý muốn nói: ngươi bảo ta không được xuất cung ta liền không xuất cung sao, trong phòng nhất thời im lặng, liền nhàn nhã đứng dậy, sửa sang quần áo, chuẩn bị chạy đi. Vừa bước ra khỏi phòng, Hồng Lan lên tiếng.
“Nếu ngươi thật sự muốn đi, ta phái vài người âm thầm theo bảo hộ ngươi, chỉ cần không chạy tới chỗ đông người liền không có việc gì.”
Ta cũng không phải nhân vật lớn gì…Ai lại muốn hại ta mà cần người âm thầm bảo hộ gì chứ…Bất quá có bảo tiêu theo có vẻ cũng là một chuyện rất ngầu… Do dự một chút…
A! Hồng Lan thúc thúc chẳng lẽ có ý gì với ta…Ta quả nhiên là không nhìn nhầm ngươi!
“Ta còn muốn đi cùng Cẩm Lăng!” – phá vỡ mộng xuân của ngươi, Hồng Lan thúc thúc, nói gì đi nữa Cẩm Lăng cũng là bình dấm chua lớn, ta phải trấn an hắn một chút…. Cũng không phải gì… Bởi vì buổi tối… Cái kia…
Lại là một mảng yên lặng
“Rõ ràng là chúng ta cùng đi, ngươi, ta, Phụng Lưu, có võ công của các ngươi, có chuyện gì cũng có thể bảo vệ được. Cuộc chiến điểm tâm năm nay cũng rất được mong đợi…Coi như là trải nghiệm và quan sát dân tình chút đi..!”
Hồng Lan trầm ngâm một chút, lại nhìn thoáng qua Tiểu Bạch, ngầm đồng ý.
Ngẫu nhiên nhìn qua bên Phụng Lưu, tuy rằng thiếu đi người yêu Ngọc Hàn yêu thương, sắc mặt hắn có chút trắng bệch, nhưng nhìn đến ta ánh mắt như sao sáng, vẫn gật đầu.
Ye~~~~Đi ăn thôi!
Ban đêm, nói cho Cẩm Lăng biết kế hoạch hoàn mỹ của ta càng làm cho hắn thêm hưng phấn mà yêu thương ta một đêm… Không quan hệ… Với tâm trạng muốn có thể ăn nhiều điểm tâm… Coi như là vận động tiêu hao năng lượng trước…
Ngày hôm sau, mặt trời đã lên cao ba sào ta mới rời giường, mọi người đều đã chuẩn bị xong, hơn nữa đội hình đều rất xa hoa… Còn cố ý trang điểm diễm lệ…
Trong hoàng thành, dân tình bắt đầu tụ tập, người đông như kiến…Giống như là ngày lễ quốc khánh ở Nam Kinh.
Hơn nữa ở các ngã tư đường đều tràn ngập các loại mùi hương. Mỗi cửa hàng đều trưng bày gian hàng của mình, trên bàn bày đủ các loại đồ ăn, không ngừng có người rao bán điểm tâm của mình, ta ở trong đám người chui tới chui lui các gian hàng điểm tâm đủ kiểu dáng mà ở cung không có, hương vị ngọt ngào, ăn nhiều lại không ngán.
Hình thể ta vẫn rất nhanh nhẹn, trong đám người chui tới chui lui rất thành thạo, đáng thương đám người theo ta chạy tới chạy lui đầu đầy mồ hôi, ta đành đi chậm lại.
Chậm một chút liền không có điểm tâm mà ăn! Hơn nữa ta muốn tìm thiếu niên Tây Vực kia nha…
Đột nhiên trong bàn tay bị nhét đồ vật gì, vừa nhìn lại, thấy 3 cây trúc rất tinh xảo.
“Thấy điểm tâm cửa hàng nào ngon liền đem cây trúc này đưa cho cửa hàng đó, coi như là bầu cho hắn” – Phụng Lưu giải thích.
Nga…giống như phiếu bầu vậy… Thế mà dùng chiếc đũa… Quả nhiên hợp chủ đề.
Phần eo căng thẳng, không cần quay đầu cũng biết là Cẩm Lăng phía sau ôm.
“Tiểu Bạch, đừng đi nhanh thế, nhiều người như vậy lạc sao mà tìm được ngươi!”
“Ta muốn ăn điểm tâm mà thiếu niên Tây Vực đó làm, chính là muốn ăn nhưng vẫn không tìm được..!” – Làm nũng~~
“Không vội không vội, chúng ta từ từ tìm, hắn nổi tiếng như vậy, nói không chừng có thể đoạt giải nhất, đến lúc đó để thái phó mời hắn vào cung làm cho một mình ngươi ăn thôi!” – Cẩm Lăng lập tức cười nói.
Í da! Sao ta có thể không nghĩ tới chứ!
Ta lập tức dùng ánh mắt vô cùng sùng bái nhìn Cẩm Lăng, quả nhiên rất thông minh!
Bỏ qua vẻ mặt hắc tuyến của ba người kia…
Đột nhiên có người kêu to – “Bàn tay Tây vực” – Ta lập tức xoay người bỏ qua móng vuốt của Cẩm Lăng liền hướng tiếng kêu mà chạy như điên.
Chờ khi ta đến hiện trường, thì thấy điểm tâm màu vàng rực bày trong gian hàng, có biển hiệu “Bánh bao đậu đỏ rực rỡ của Bàn tay Tây Vực”… Không uổng phí ta chạy mấy trăm thước…Thuận lợi lấy được bánh bao.
Cúi đầu, miệng cắn đầy bánh bao đậu đỏ quay ra sau, chuẩn bị tiếp tục làm nũng với Cẩm Lăng, ai ngờ phát hiện đã bắt nhằm cánh tay của Phụng Lưu…Hơn nữa còn phát hiện ra chỉ còn ta và Phụng Lưu, những người khác đã biến mất trong biển người.
Lúc này thật muốn té xỉu…Xong rồi, Cẩm Lăng nhất định là bị chọc giận rồi…Đã bắt sai tay còn bị lạc…
“Đừng lo lắng, Tiểu Bạch, nhanh thôi sẽ tìm được bọn Cẩm Lăng” – Phụng Lưu an ủi ta, nhưng ta lại phát hiện trong mắt hắn có một tia bi ai.
Áy náy một chút, hắn chắc là phát hiện ra biểu tình thất vọng của ta, nội tâm chắc sẽ đau lòng… Hắn xuất sắc như vậy nhưng lại bị làm một cái tình nhân…. Đã là huynh đệ ta phải giúp đỡ hắn không tiếc mạng sống!
Tiểu Bạch ta không phải là người vong ân phụ nghĩa, ta cùng Phụng Lưu đã là bằng hữu tuyệt không thể thay đổi…
“Không có gì, Phụng Lưu, hai ta cùng nhau đi tìm bàn tay Thái Dương đi! Lần trước không cùng ngươi dùng bữa tối, hôm nay chúng ta hảo hảo cùng đi ăn điểm tâm nha!” – Vừa nghĩ tới chuyện kia… liền muốn đánh mình..
Phụng Lưu yên lặng gật đầu, cười có chút ảm đạm.
~~~~~~~~~~~~
Hết chương 30.
Edit: Mia Tu
Beta: Robin

Chú thích:
(*) Vua bánh mì: Truyện tranh Nhựt, về một em zai có bàn tay làm bánh thần sầu. Truyện rất hay, rất ngon miệng =)) Bàn tay Thái Dương cũng là 1 thuật ngữ trong truyện, đại khái là bàn tay nóng ấm, nhào bột làm bánh lên men rất xịn sò.

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: