Áo sơ mi – Chương 14

Chương 14: Yêu một chàng trai dịu dàng mà u buồn

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Húc Ngôn có lẽ lần đầu tiên lộ ra biểu cảm hài hước như thế này, chỉ vào Nha Nhi buộc tóc hai bên, trợn mắt há mồm, nghẹn họng nhìn trân trối đến không thốt nổi một lời.
Vân Đa cảm thấy vô cùng buồn cười, phản ứng của y cũng không cần mãnh liệt vậy chứ. Việc này có gì đâu, nếu nó yêu sớm, sớm nếm thử mùi vị trái cấm, có đứa con gái lớn như vậy cũng không lạ.
Trong lòng đang buồn bực, vừa vặn có người giải sầu cho nó, sao lại không từ từ trêu chọc thêm một chút?
Vân Đa ôm lấy Nha Nhi, sờ sờ túm tóc của Nha Nhi, giống như A Phong, hôn nhẹ bé gái.
“Đi tìm Nhạc Nhạc đi.”
Bé gái nhảy xuống mặt đất, bắt đầu đi tìm Nhạc Nhạc, níu ống quần Nhạc Nhạc, ngọt ngào gọi mẹ.
Nhạc Nhạc ôm bé vào lòng, tiếp tục tru tiên của cô.
Vân Đa nhìn Húc Ngôn, miệng y giống như có thể nhét vừa một quả trứng gà, lại giống như vừa nhìn thấy khủng long, vẻ mặt vô cùng hài hước, chỉ vào Nha Nhi đã đi xa từ lâu, lời nào cũng không nói ra được.
“Em, em, em cũng quá…”
Húc Ngôn không biết nói cái gì cho phải, nghĩ nửa ngày, thật vất vả mới phun ra được một câu.
“Qúa mức năng suất.”
Vân Đa mặt mũi ngậm cười, cũng không phản bác, chỉ lẳng lặng nhìn y.
Húc Ngôn có chút xấu hổ, người ta bao nhiêu tuổi đã sinh con, lấy vợ từ bao giờ, không có chút quan hệ nào với người vừa gặp vài phút đồng hồ như y. Loại thiện cảm có được khi y vừa nhìn thấy Vân Đa cũng không bỏ xuống được, khiến y ngồi không được, đứng cũng không xong.
Thật ra, y chỉ đi ngang qua, toàn bộ Tiffany là cửa thủy tinh trong suốt, y chỉ vô ý quay đầu, nhìn thấy ở góc sáng sủa trong phòng, có một nam hài lẻ loi đang ngồi, có lẽ đang nghĩ cái gì đó, hoặc là tâm trạng không tốt, biểu cảm trên mặt có chút ê ẩm, ánh mắt có chút bi thương.
Tuổi này không phải thời điểm hơi thở thanh xuân tùy tiện tỏa ra khắp nơi sao? Đột nhiên xuất hiện một bóng dáng có chút buồn thương, bước chân của Húc Ngôn liền không khống chế được. Đẩy cửa bước vào. Ánh mắt đặt trên người Vân Đa, vừa vặn nhìn thấy nó lộ ra một dáng tươi cười đau khổ. Dáng vẻ rất bất đắc dĩ, giống như muốn thỏa hiệp, cố tình lại không cam lòng được, chính là loại bất đắc dĩ này.
Tìm một lý do bắt nó phục vụ, nhìn nó miễn cưỡng cười cười, y đã muốn trò chuyện với nó, muốn trêu chọc cho nó vui vẻ. Thấy nụ cười của nó cuối cùng cũng không còn u buồn như thế, Húc Ngôn liền cười.
Sau khi nói chuyện không lâu, y cũng biết được, nam hài tên gọi Đa Đa này là một người dịu dàng.
Tim của y, liền như vậy, đập rất nhanh.
Ai biết nó sẽ đột ngột mang đến tin tức khiến người kinh hoảng như vậy a, nó nhìn qua vẫn là một đứa trẻ mà, thế mà đã làm cha, lại còn có vợ?
Trái tim đang đập rất nhanh lập tức ngừng lại, còn phải chịu kích thích kinh khủng như vậy, đoán chừng y còn trẻ mà đã mắc bệnh tim mất.
Vân Đa không phải thợ làm tóc, gội đầu cho khách cũng là mới học được gần đây. Gội xong rồi, nó lại ngồi vào góc, nhàm chán nghịch điện thoại, gọi cho Nam Bình, điện thoại tắt máy. Nó không bỏ cuộc lại gọi cho Mộc Tử, kết quả là cũng tắt máy, Vân Đa buồn bực ném điện thoại sang một bên.
Lúc này Nhạc Nhạc gọi nó một tiếng, có lẽ là ở chỗ đó xảy ra vấn đề, Vân Đa nửa tựa vào ghế, cong thắt lưng, người ngoài nhìn vào, chính là một đôi người yêu ân ân ái ái cùng chơi máy tính.
Húc Ngôn tiếp tục lau tóc, lau qua lau lại, liền thấy được Đa Đa và cô vợ nhỏ của nó thân mật.
Trong lòng Húc Ngôn một hồi cáu kỉnh, ném khăn mặt sang một bên, tìm bà chủ tính tiền.
“Thợ làm tóc sắp xong rồi, không đợi nữa sao?”
Húc Ngôn hơi nhếch khóe môi, thanh toán tiền bước đi.
Từ từ đi đến một phố nhỏ, đến đây giải sầu thuận tiện mua chút thức ăn, lúc trước đang rất vui vẻ, năm phút đồng hồ trước vẫn còn rất vui vẻ, hiện tại đầu đầy mây đen, có chút cáu kỉnh, trời sắp mưa rồi, ngay cả bầu không khí có chút khó chịu cũng là khiến lòng y không thoải mái.
Cũng không đi đâu nữa, trở về chỗ ở của y.
Trong ký túc xá, có hai người đã ra ngoài sống chung với bạn gái, đêm nay lại có người đi gặp người yêu, chỉ còn có mình y.
Húc Ngôn tắm giặt sạch sẽ, ăn linh tinh một chút, vẫn cảm thấy trong lòng buồn bực, mở cửa sổ, ngồi trước cửa sổ hút thuốc, cô đơn trống trải, ngay cả y cũng không biết vì sao mình tức giận. Vì một bé gái gọi nam nhân khiến y động lòng là ba?
A, đúng vậy, y động lòng rồi. Từ lần đầu tiên nhìn thấy nam hài kia, lòng của y, đã động rồi.
Thừa nhận đi, y thích một nam hài, một người cha nhỏ có vợ có con gái.
Lần đầu tiên động lòng, thật không ngờ dĩ nhiên lại là người đã có gia đình đã có vợ con. Còn chưa xuất quân ra trận đã chết xong rồi, tình yêu của y còn vừa mới nảy mầm, đã bị bóp chết từ trong trứng nước.
Đúng vậy, y thích nam nhân, là chuyện y biết từ khi học trung học. Không dám nói, vấn đề tính hướng của mình vẫn luôn giấu trong lòng, thầm nghĩ khi tìm được người có thể ở cùng nhau, sau đó ổn định cuộc sống, y sẽ nói với cha mẹ về nhận thức tình yêu khác người của y.
Chỉ là, duyên phận thật kỳ quái, y học đại học ba năm không hề gặp được người trong lòng, ở năm đại học cuối cùng, vô ý quay đầu một cái, liền động lòng với một nam hài.
Ai biết là loại tình huống này, còn tưởng rằng có không gian phát triển, ai biết người ta ngay cả con gái cũng sinh rồi, động lòng rồi, còn chưa kịp gây dựng, thì đã thất tình.
Y buồn bực nhất chính là người đầu tiên mình thích lại thẳng, thẳng còn chưa tính, còn có gia đình có con cái. Chậm một bước, nếu y gặp nam hài này sớm vài năm, thật là tốt biết bao.
Đúng là vận mệnh trêu ngươi a, khiến y động lòng rồi, lại khiến y chết tâm.
Hẳn là hết hy vọng rồi, người ta có một gia đình nhỏ hạnh phúc, y có thể làm cũng chỉ là để mình làm một người qua đường, đi qua không để lại dấu vết. Không xuất hiện trước mặt nó nữa. Không quấy rầy cuộc sống của nó, đem phần động lòng này của y, giấu đi.
Vừa nghĩ đến dáng tươi cười bất đắc dĩ của nó, vừa nghĩ đến giọng nói dịu dàng của nó, đừng nhúc nhích, nước sẽ chảy vào tai ngươi, xúc cảm khi ngón tay của nó luồn vào trong tóc y, y vẫn khổ sở.
Nam hài tốt như vậy, một nam hài đầy tâm sự, một nam hài vừa u buồn lại vừa dịu dàng, không thuộc về y.
Vẫn nên đừng đi quấy rầy nó, tình cảm còn chưa bắt đầu thì chấm dứt đi, khi còn chưa có người thứ hai biết được, tàn lụi tiêu tan đi.
Hy vọng ngươi có thể hạnh phúc.
Cuối cùng, Húc Ngôn nói ra miệng.
Sau khi nói ra, y sẽ chặt đứt tình yêu thầm kín của mình. Có lẽ y sẽ không vừa gặp đã yêu, y sẽ để nam hài này trở thành hình ảnh quý giá đẹp nhất trong hồi ức của y, chờ đến khi y gặp được người khác, hoặc là khi đã già, nhớ đến nó, nó sẽ là kỷ niệm đã ố vàng nhưng trân quý nhất của y.
Đã từng khiến y vừa gặp đã yêu, từng yêu một chàng trai dịu dàng mà u buồn.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: