Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 33

Chương 33: Đi chung

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com
Ăn nhanh lại nhiều cùng lúc, làm dạ dày thật khó chịu, không quan hệ, mặc kệ!
Mọi người, ta thật sự không nói quá. Đây là lời thật lòng!! Bởi vì ăn quá nhiều điểm tâm, dạ dày của ta đã thật sự anh dũng hy sinh… Đảng cùng nhân dân nhất định sẽ vĩnh viễn ghi nhớ công lao của ngươi!
Phụng Lưu thấy dạ dày ta khó chịu, liền tìm quán trà cho ta ngồi nghỉ ngơi trước. Vốn dĩ ngày hội như hôm nay quán trà chắc chắn ngồi đầy người, tiểu nhị định khoát tay đuổi chúng ta đi. Chính là, Phụng Lưu không phải là người mà một cái tiểu nhị có thể tùy ý khinh thường, hắn phất tay áo một cái liền vung ra mấy đồng bạc, tiểu nhị kia mặt mày lập tức tươi như hoa, mời hai chúng ta lên một nhã gian ở lầu hai, châm trà mang điểm tâm, được hầu hạ như hoàng đế.
Quả nhiên người có tiền đến thời đại nào cũng có thể xưng bá! Phụng, may mắn ta vừa xuyên đến đã có thể gặp ngươi…Nếu không chắc ta đã phải phơi thây đầu đường rồi… Hơi nhích tới gần ngươi một chút, gần thêm chút nữa, làm cho ta có thể cảm thấy hương vị kia đi!!
“Tiểu Bạch” – Phụng Lưu tưởng ta đang rất khó chịu, muốn dựa vào hắn nghỉ ngơi, liền vuốt nhẹ lưng ta, để ta dựa vào lòng của hắn – “Uống chút trà nóng làm ấm dạ dày đi. Gạo nếp đừng ăn nhiều. Xem đi, hiện tại đau dạ dày rồi. Đều tại ngươi tham ăn!”
“555, sao có thể trách ta! Tại vì có quá nhiều đồ ăn ngon mời gọi ta! Sao có thể không động tâm chứ!” – Hắn cho ta dựa thì đương nhiên ta không khách khí, sô pha ấm áp như vậy, không cần chính là ngu ngốc.
Phụng Lưu nhẹ nhàng dùng tay xoa bụng cho ta, thoải mái hơn nhiều, ta càng nép sâu vào ngực hắn.
Nếu không phải chính mắt thấy hắn cùng Ngọc Hàn, ta còn tưởng rằng hắn thích ta.
Chỉ tại ngươi quá ôn nhu, Phụng Lưu.
Phụng Lưu cười khẽ: “Tiểu Bạch, cùng ngươi một chỗ thấy thật nhẹ nhõm. Có thể quên đi cảm giác khó chịu gì đó!”
Lỗ tai dựng thẳng lên: “Ngươi cảm thấy khó chịu sao?”
Hắn không trả lời ta, chỉ tiếp tục xoa bụng cho ta.
Mỗi người đều có một bí mật, nếu Phụng Lưu không muốn nói, ta cũng sẽ không tra hỏi. Giống như việc hắn che giấu cảm tình với Ngọc Hàn. Đối với bằng hữu, nếu không phải hắn tự nói cho ngươi biết thì dù có biết đi nữa cũng không có ý nghĩa gì. Có một số việc ta cũng không muốn cho người khác biết. Cho nên ta cũng rất tôn trọng Phụng Lưu.
Trời đã về chiều, trong phòng tràn đầy hương trà, ta lẳng lặng tựa vào lòng ngực Phụng Lưu, hắn dịu dàng xoa nhẹ thắt lưng ta. Đột nhiên ta cảm thấy, nếu thời gian có thể đứng yên, có lẽ, ta sẽ thấy rất hạnh phúc.
Có thể do mệt mỏi, dần dần ta không còn nghe thấy âm thanh ngoài cửa sổ nữa, mí mắt khép lại.
Chờ ta tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã tối đen, ồn ào cũng không còn, hết thảy đều yên tĩnh. Mà cả người ta đều dựa vào ngực Phụng Lưu, hắn vẫn duy trì một động tác: mát xa bụng cho ta.
Trời ạ, điểm tâm đều đã nguội, trời lại tối, ngươi thế nhưng vẫn còn mát xa bụng ta, chẳng lẽ không mỏi tay?
“Tỉnh?” – Có thể vì lâu không nói chuyện, âm thanh của Phụng Lưu có chút khàn.
Ta ôm tay Phụng Lưu đang mát xa – “Ta đã hết đau rồi, Phụng Lưu, ngươi xoa lâu như vậy, không mỏi tay sao?”
Hắn nheo mắt cười: “Hết đau là tốt rồi. Không sao, ta tuyệt đối không mỏi.”
Nhìn vào đôi mắt đen láy của Phụng Lưu. Tay ta lướt qua mặt hắn, vuốt ve lông mi hắn, Phụng Lưu có chút kinh ngạc.
Nếu ánh mắt ôn nhu này mà là của ta mà thì tốt biết bao.
Cười khẽ, có phải là ta đang quá tham lam không, đã có Cẩm Lăng rồi, mà ta còn…..
Cẩm Lăng!!!!!!!!
Ta lập tức từ trong lòng Phụng Lưu nhảy dựng lên.
Trời ạ, đều muộn như vậy rồi mà Cẩm Lăng bọn họ còn chưa thấy đâu!! Ta, sao đầu óc ta lại chậm chạp như vậy! Cẩm Lăng chắc chắn rất lo lắng cho ta! A a a a, sao bây giờ, trở về chắc chắnsẽ bị mắng….
“Phụng Lưu, Cẩm Lăng cùng Tả, Hữu thừa tướng đâu rồi?”
“Trời…đều tối như vậy….Xong rồi, chắc bọn họ đã hồi cung hết rồi”
Sao Phụng Lưu lại không nói gì hết?
Cẩn thận quan sát, phát hiện hình như hắn có vẻ muốn cử động nhưng không nhúc nhích được…Kỳ lạ…
“Phụng Lưu, ngươi có chuyện gì? Sao không đứng dậy?”
Trên mặt hắn chảy chút mồ hôi: “Không…Không có gì…lập tức liền không sao.”
Ta có chút buồn bực, đi qua dìu hắn lên.
Sao tự nhiên lại không đứng lên được?
Ai ngờ vừa đỡ lên liền nghe thấy tiếng rên của Phụng Lưu.
“Phụng…Phụng Lưu, ngươi sẽ không là vì ôm ta ngủ chỉ duy trì một tư thế chứ? Như vậy chắc chắn là rất mỏi! Trời… Ta… Là tại ta…”
Hắn đổ mồ hôi vẫn mỉm cười: “Không có vấn đề gì, qua một chút liền tốt.”
Phụng Lưu, ngươi quả là người tốt…Đối với Diêu Phong ta quá tốt, nếu sau này ngươi muốn ngủ, hãy dựa vào ta, ta sẽ làm một cái gối tựa thật tốt cho ngươi.
“Từ từ đứng lên, Phụng Lưu, phải để mạch máu chậm rãi tuần hoàn…”
“Tuần hoàn? Mạch máu?” – Phụng Lưu nhìn ta có chút mê mang.
“Ta lúc dựa vào đã đè lên mạch máu của ngươi, làm cho máu đang lưu thông bị tắc nghẽn, khiến ngươi thấy mỏi, hiện tại ngươi phải vận động nhẹ nhàng để máu tuần hoàn trở lại!” – Chuyện này mà ngươi cũng không hiểu sao?
“….”
Phụng Lưu, ngươi phản ứng thật chậm mà!
“Bị tắc nghẽn? Ngươi có học qua y học sao?”
Cái này…Tuần hoàn tắc nghẽn là từ ngữ hiện đại nhỉ…Ta có chút không chú ý… Lỡ miệng nói ra rồi.
“Cái kia… Ánh trăng cũng không tồi… Phụng Lưu, chúng ta hồi cung sớm đi…” – Chỉ có thể nói lảng sang chuyện khác thôi… – “ Còn có, Phụng Lưu, ngươi biết đường chứ?”
“Yên tâm, ta biết đường,.. Tiểu Bạch, ngươi ít nhất cũng phải biết đường về chứ… Không thể cứ như vậy, trong cung cũng thường đi lạc.”
“Ha ha ha ha ha ha…” – Ta chỉ biết cười gượng, bị bệnh mù đường cũng không thể trách ta.
Đi xuống đại sảnh của trà lâu, đột nhiên phát hiện mọi người đều nhìn ta cùng Phụng Lưu, hai người chúng ta có gì mà nhìn kỹ vậy, là đẹp quá sao…
Một nam nhân cao cao mập mập đi tới: “Tiểu quan, một đêm của ngươi bao nhiêu tiền?”
Ta kháo! Ngươi muốn chết sao! Ta đang muốn mắng người. Nhưng một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên.
“Nếu ngươi muốn đi gặp Diêm vương sớm như vậy thì ta rất sẵn lòng tiễn ngươi đi một đoạn!”
Phụng Lưu một tay cầm hai thỏi bạc, nắm tay lại rồi buông ra, chỉ thấy bột phấn bạc bay ra…
Ta mở to hai mắt nhìn bột phấn kia, lại nhìn Phụng Lưu, lại nhìn bột phấn, lại nhìn lại Phụng Lưu,… Đều nhờ tuần hoàn máu lưu thông à…
“Đi, chúng ta trở về.” – Phụng Lưu nắm tay ta bước nhanh ra khỏi quán, tên béo kia sớm đã không thấy đâu, khách nhân xung quanh cũng bày ra một bộ dáng thưởng trà.
Ta liền dùng một ánh mắt thật sùng bái nhìn Phụng Lưu. Vừa định mở miệng muốn thỉnh giáo đại hiệp tuyệt chiêu vừa nãy, hắn đã mở miệng trước.
“Ta cõng ngươi hồi cung.”
Thật sao?
Ta còn chưa kịp phản ứng lại, đã ở trên lưng Phụng Lưu võ công cao cường. Bên tai là tiếng gió vù vù, trái tim liền hoảng loạn…Đây chẳng lẽ là rung động sao?
Gắt gao ôm Phụng Lưu…Ta sợ gió lớn quá sẽ thổi bay ta mất!
~~~~~~~~~~~~
Hết chương 33.
Edit: Mia Tu
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: