Trái chủ hãn phu – Chương 100

Chương 100: Ấy dà, xem ai tới kìa.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com

Khoang hạng nhất phải đăng ký sớm hơn khoang khác một bước, mà sau khi một đám đàn ông lên máy bay Hạng Tường mới phát hiện, có đại ca thế nào thì có đàn em như thế, đoàn người này thuần một sắc thức nguyên đêm, vừa lên máy bay thì đều tự tìm chỗ ngồi xuống bắt đầu ngủ, chỉ ngoại trừ một tên ‘Lập dị’ Lữ Việt.
Ngu Tư Ngôn chọn một vị trí trong góc sâu nhất, hạ cái ghế rộng xuống, nằm xuống nhắm mắt.
Hạng Tường ngồi xuống bên cạnh Ngu Tư Ngôn, động tĩnh rất nhỏ khiến Ngu Tư Ngôn hé ra một khe mắt, lạnh lùng liếc Hạng Tường xong rồi quay đầu sang phía cửa sổ bên kia, bài xích trong im lặng.
Hạng Tường cong môi nở nụ cười một chút, sau đó vẫy tay với tiếp viên hàng không đang phát thảm.
“Mang một tấm thảm tới đây, đóng cửa lại.”
Tiếp viên hàng không đi tới, khom lưng đưa thảm vào tay Hạng Tường, dịu dàng xin lỗi:
“Thực xin lỗi, thưa ngài, còn thiếu một người, vậy nên tạm thời còn chưa thể đóng cửa.”
Còn thiếu một người?
Ngu Tư Ngôn mở mắt ra, nâng người dậy nhìn chung quanh một vòng, không thấy thiếu ai, cậu hỏi Lữ Việt ở phía bên đối diện:
“Không phải anh bao trọn rồi à?”
Lữ Việt trộm liếc Hạng Tường, nịnh nọt cười nói với Ngu Tư Ngôn:
“Bạn của Hạng Tường cũng đi chơi một chuyến với chúng ta.”
Ngu Tư Ngôn ngay cả tên anh em nhà mình cũng không nhớ, bạn từ thuở nhỏ của Hạng Tường trái lại nhớ rất kỹ,
“Là Tiêu Vĩ kia?”
Nghe tên này, cái miệng Lữ Việt lập tức kéo tới tận tai,
“Đúng!”
Ngu Tư Ngôn như là bắt được bím tóc của Hạng Tường, mượn cơ hội giận mắng:
“Sao anh không nói với tôi một tiếng!”
Hạng Tường trầm mặt, lạnh lùng quẳng ra một câu:
“Tôi không biết.”
Ngu Tư Ngôn cũng mặc kệ, bắt được cơ hội là không buông tay, liên tiếp quở trách.
“Anh biết cái gì? Tôi nói anh có thể để ý một chút được không, cái công ty này không phải chỉ có tôi, còn có. . .”
“Hi. . .”
Ngu Tư Ngôn đang nói đến đắc ý, vai đột nhiên bị vỗ, bỗng có một người đứng phía sau, còn chào hỏi với cậu, y như trong truyện ma. Cậu rùng mình lưng phát lạnh, một quyền quét tới.
Tiêu Vĩ cười xán lạn không gì sánh được, đang cùng Hạng Tường trao đổi ánh mắt, trên bụng đã trúng một quyền. Một quyền này của Ngu Tư Ngôn không kém hơn Hạng Tường là bao, Tiêu Vĩ ôm bụng ngồi xổm dưới đất.
Lữ Việt mắt mở trừng trừng nhìn Tiêu Vĩ trúng một quyền, nhất thời hét lên một tiếng, chạy tới, cố sức ôm cổ Tiêu Vĩ, bàn tay chấm mút sờ loạn xoa nắn trên người Tiêu Vĩ, còn tràn đầy thân thiết cúi đầu hỏi:
“Cậu có sao không, đau ở đâu?”
Bên này quan tâm xong, anh ngẩng đầu lên trừng Ngu Tư Ngôn,
“Cậu làm gì vậy? Cậu chào hỏi người ta như thế à, bộ lạc gì thế!”
Lữ Việt vừa ầm ĩ, lực chú ý của mọi người đều tập trung đến chỗ này, Ngu Tư Ngôn vội vàng đứng lên khom lưng kéo lấy cánh tay Tiêu Vĩ, rất lo lắng nghiêng đầu nhìn xem.
“Xin lỗi, anh đột nhiên nhảy ra từ đằng sau, làm tôi giật cả mình.”
Hạng Tường ngồi động cũng không động, anh kéo kéo Ngu Tư Ngôn, nói:
“Ngồi xuống đi, mặc kệ cậu ta.”
Tiêu Vĩ ăn một cú này, dạ dày phải co quắp hơn 10 giây, đau đến sốc hông, chờ hoãn lại một hơi, chuyện thứ nhất anh làm chính là đẩy Lữ Việt ra, sau đó đứng lên, vươn tay với Ngu Tư Ngôn, hào hoa phong nhã cười nói:
“Tiêu Vĩ, Ngu Tư Ngôn, anh cả Ngu đúng không, tôi đã sớm nghe Tường Tử nhắc tới cậu, vẫn muốn gặp mặt, rốt cục gặp được rồi.”
Ngu Tư Ngôn cúi đầu nhìn bàn tay Tiêu Vĩ vươn tới, rất hào phóng vươn móng vuốt vỗ một cái với Tiêu Vĩ, sau đó lo lắng hỏi:
“Cái kia. . . Anh không sao chứ?”
Tiêu Vĩ chậm rãi buông tay xuống, dáng cười trở nên hứng thú, anh liếc nhìn Hạng Tường, cười nói:
“Không sao, đây đều là báo ứng.”
Nói xong, Tiêu Vĩ khoát khoát tay với Ngu Tư Ngôn đang ngây người, đi tới dãy ghế phía trước, chọn một chỗ trống trước sau đều không có người ngồi xuống.
Hạng Tường ấn Ngu Tư Ngôn về chỗ, kêu tiếp viên hàng không đóng lối vào khoang.
Ngu Tư Ngôn một bên kéo thảm một bên liên tiếp để mắt về phía Tiêu Vĩ cách cậu vài hàng ghế, cậu tiến đến bên tai Hạng Tường, thấp giọng hỏi:
“Hạng Tường, người bạn này của anh có phải đầu óc có vấn đề không vậy?”
Hạng Tường ngây ra một lúc.
“Cậu ta sống chính là một vấn đề.”
Ngu Tư Ngôn liếc Hạng Tường một cái.
“Anh nói thế nào hả! Anh ta có một mình, anh đi chỗ anh ta đi.”
Hạng Tường không lên tiếng, hướng về phía trước hất cằm, Ngu Tư Ngôn quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Lữ Việt đã chiếm lấy chỗ ngồi bên cạnh Tiêu Vĩ, trò chuyện với người ta khí thế ngất trời.
“Hai người bọn họ thân nhau từ bao giờ vậy?” Ngu Tư Ngôn không hiểu chút nào.
Hạng Tường vẫn câu nói kia:
“Không biết.”
Thấy Ngu Tư Ngôn còn nhìn chằm chằm Tiêu Vĩ, Hạng Tường có chút không thoải mái, anh một tay che mắt Ngu Tư Ngôn, nhỏ giọng nói vào tai cậu:
“Anh cả, nếu không ngủ được, vậy chúng ta kể chuyện ma tiếp đi.”
Ngu Tư Ngôn giật mở tay Hạng Tường, trừng mắt, không lưu tình chút nào bác bỏ,
“Anh có thấy nhàm chán không hả, tôi nói cho anh, tôi phiền nhất là loại người suốt ngày lải nhải, sau đó đừng để tôi nghe thấy mấy thứ này nữa.”
Cậu trở mình, dùng thảm lông đắp toàn thân, chỉ lộ ra một cái gáy toát ra khí lạnh nhè nhẹ về phía Hạng Tường.
Sự thực chứng minh, Ngu Tư Ngôn mới là người tin tưởng loại người suốt ngày lải nhải này nhất, nghe truyện ma một đêm khiến cậu sức cùng lực kiệt, hiện tại im lặng ngủ, không bao lâu thì dựa sát tới.
Hạng Tường nghe tiếng hít thở từ từ lâu dài của Ngu Tư Ngôn, nhẹ chân nhẹ tay đứng lên đi tới bên cạnh Tiêu Vĩ và Lữ Việt, đi thẳng vào vấn đề hỏi:
“Cậu tới làm gì?”
Tiêu Vĩ đẩy khuôn mặt Lữ Việt ra, cười gian về phía Hạng Tường,
“Giải trí.”
Biểu tình của Hạng Tường trong nháy mắt trở nên hung ác, bên mép chậm rãi cong lên nụ cười gằn,
“Cậu lấy tôi ra giải trí?”
Lữ Việt giơ lên điện thoại di động ‘Tách’ một cái, sau đó cấp tốc kéo đai quần, nhét điện thoại di động vào trong quần lót, ngẩng khuôn mặt cười ha hả uy hiếp Hạng Tường,
“Biểu tình vừa rồi thật không tệ, cậu nói nếu anh cả Ngu của tôi phát hiện cậu còn có loại biểu tình này thì sẽ kích động nhường nào nhỉ!”
Hạng Tường nhìn xuống Lữ Việt cợt nhả, nhấc chân liền giẫm về phía đũng quần Lữ Việt, Lữ Việt nhất thời sợ đến khuôn mặt nhỏ trắng xanh, một cái xoay người nằm sấp trên đùi Tiêu Vĩ. Quay mặt sang nhìn, chiếc ghế bằng da thật đã lún cả xuống, nếu đổi lại thành thịt người thì chắc chắn sẽ bị giẫm bẹp.
Tiêu Vĩ kẹp sau áo Lữ Việt ném người về chỗ, chán ghét vỗ vỗ quần,
“Anh muốn tìm đường chết cũng đừng kéo theo tôi, tôi không có liên quan tới anh.”
Lữ Việt bẹp miệng, từ trong đũng quần lấy điện thoại di động ra, xóa ảnh ở ngay trước mặt Hạng Tường.
Hạng Tường vốn chẳng quan tâm tới ảnh chụp, chỉ là đơn thuần không thích bị uy hiếp, anh nhìn chằm chằm Tiêu Vĩ cảnh cáo:
“Cậu đừng chỉnh ra trò mèo gì cho tôi.”
Lúc này tiếp viên hàng không đi ra, nhắc nhở máy bay sắp cất cánh.
Hạng Tường lại liếc nhìn Tiêu Vĩ, chân dài bước đi, trở về chỗ ngồi.
Lữ Việt quay đầu, thấy Hạng Tường đã ngồi xuống, lập tức xoay người, tức giận nhìn chằm chằm Tiêu Vĩ,
“Tôi là đang giúp cậu, cậu lại có thể thấy chết không cứu, thiếu chút nữa thì tôi thành tàn phế!”
Tiêu Vĩ đeo đai an toàn, nhàn nhạt liếc Lữ Việt,
“Anh thành ra thế không phải tốt lắm sao, linh hồn và thân thể rốt cục về một.”
Lữ Việt nhìn chằm chằm Tiêu Vĩ một hồi lâu, đột nhiên e thẹn trừng Tiêu Vĩ, dẩu môi nói:
“Hóa ra là do giới tính của tôi vẫn khiến cậu bối rối, sao cậu không nói sớm, vì cậu tôi sẵn lòng mặc đồ nữ, giả nữ, chuyển giới cũng được! Cậu nhất định là đã khổ não rất lâu rồi nhỉ, đều do tôi sai, sao tôi lại phát hiện muộn thế chứ!”
Tiêu Vĩ bị Lữ Việt trừng đến toàn thân giật bắn, anh nghiến răng nghiến lợi nói:
“Anh là từ đâu cho ra cái kết luận này hả! Sao tôi không biết tôi khổ não đã lâu!”
Lữ Việt thâm tình nhìn Tiêu Vĩ, chân thành nói:
“Tình này đã sớm thành hồi ức, chỉ là lúc ấy còn đau thương.”(*)
(*) Thử tình khả đãi thành truy ức, chích thị đương thì dĩ võng nhiên: 2 câu thơ trong bài thơ Cẩm Sắt của Lý Thượng Ẩn thời Vãn Đường đại khái tỏ ý than tiếc cho một tình yêu nồng thắm đã qua, theo như Vũ hiểu thì có thể tiểu Việt đang nhắc khéo tiểu Vĩ đừng tự lừa mình nữa mà hãy chấp nhận tình yêu của anh với tôi đi =))))))
Tiêu Vĩ mặt không cảm xúc liếc nhìn Lữ Việt, lấy cái bịt tai xuống đeo vào, lại lấy ra bịt mắt ở một bên đeo vào, bắt đầu ngủ.
Lữ Việt thu hồi biểu tình, sắc mặt nghiêm chỉnh tiến đến bên tai Tiêu Vĩ, cạy bên tai ra một cái khe, nhẹ giọng nói:
“Tôi nói cho cậu, Hạng Tường ở trước mặt Ngu Tư Ngôn đặc biệt giỏi ra vẻ đáng thương, Ngu Tư Ngôn đến bây giờ còn tưởng Hạng Tường là một tên ngốc xít!”
Tiêu Vĩ lẳng lặng ngồi một hồi, tháo bịt tai xuống,
“Anh nói tiếp xem.”
Lữ Việt đạt được ý đồ cười, không nhìn tôi cũng được, công chiếm trung tâm thính giác trước đã!
“Hạng Tường lúc trước. . .”
Máy bay bay đến Hồng Kông, trung chuyển một lần, Ngu Tư Ngôn nửa mơ nửa tỉnh, ăn chút gì, đổi một máy bay rồi ngủ tiếp, trong cabin kín không kẽ hở, còn bật điều hòa, khiến Ngu Tư Ngôn rất khó chịu, cả người đều héo rũ, toàn bộ hành trình 15 tiếng, cậu hầu như là ăn uống đi vệ sinh ngủ, căn bản không muốn mở miệng nói chuyện.
Máy bay đáp xuống sân bay Melbourne, vừa lúc là 8 9h sáng, nhiệt độ không khí hơn 10 độ.
Vừa xuống máy bay, Ngu Tư Ngôn tâm tình cũng tốt lên.
Không khí Melbourne đặc biệt tốt, quốc nội căn bản không thể sánh bằng, quan trọng nhất là nhiệt độ này, khiến cậu thoải mái đến mức muốn chửi bậy.
Lữ Việt sắp xếp lần du lịch này hoàn toàn là kiểu du lịch xa xỉ, đoàn người căn bản không ở khách sạn, mà là ở trong một loạt tiểu biệt thự nhỏ giáp bãi biển St Kilda.
Bốn người một căn biệt thự, Lữ Việt thuê trọn 4 căn.
Ngu Tư Ngôn đứng ở trước cửa biệt thự đầu tiên, quay đầu lại nhìn biển trời một đường xanh thẳm, trên khuôn mặt cũng bày ra màu xanh y hệt mặt biển, cậu cắn răng nhìn chằm chằm Lữ Việt, từng chữ nói:
“Anh thật biết hưởng thụ!”
Lữ Việt cười khan vài tiếng, xách hành lý Ngu Tư Ngôn tiến vào biệt thự, mau chóng chuyển chủ đề,
“Cái kia. . . Chúng ta mau chóng xếp hành lý, hướng dẫn viên du lịch đang chờ kìa.”
Ngu Tư Ngôn đứng ở cửa, nhìn Hạng Tường cùng Tiêu Vĩ xách theo hành lý đi vào biệt thự, cậu khẽ thở dài một hơi, quên đi, đã bỏ tiền rồi, cậu còn có thể làm gì, còn không bằng thả lỏng hưởng thụ.
Bỗng nhiên, cậu nhận thấy một đường nhìn gắt gao đóng ở bên mặt cậu, bé trai người châu Á, không biết có phải người Trung Quốc không.
Bé trai rất nhiệt tình vẫy tay với cậu, Ngu Tư Ngôn rất bồn chồn, người ngoại quốc nhiệt tình đến mức này sao?
Chần chờ một hồi, Ngu Tư Ngôn cũng giơ tay vẫy vài cái với bé trai.
“Cậu đang làm gì vậy?” Hạng Tường vừa ra khỏi cửa đã thấy Ngu Tư Ngôn phất tay với thiên không, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.
Ngu Tư Ngôn quay qua, nhìn Hạng Tường nói:
“Cậu bé hàng xóm sát vách chào hỏi với tôi.”
Hạng Tường đảo mắt nhìn lại, trên sân thượng không có một bóng người,
“Đâu có ai.”
Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm sân thượng vắng vẻ, lúng ta lúng túng nói:
“Vừa rồi còn ở đó mà?”
Hạng Tường đi tới, khoác lấy cổ Ngu Tư Ngôn.
“Đừng xem nữa, đi thôi.”
Ngu Tư Ngôn quay đầu nhìn thoáng qua biệt thự, hỏi:
“Lữ Việt và Tiêu Vĩ đâu? Sao còn chưa ra?”
Hạng Tường kéo người chậm rì rì bước trên đường dành cho xe đạp.
“Hai người bọn họ đều rất lề mề, chúng ta vừa đi vừa chờ.”
Ngu Tư Ngôn hừ cười một tiếng, lấy khửu tay thụi Hạng Tường, trêu ghẹo nói:
“Anh có cảm thấy hai người bọn họ đứng cùng với nhau rất có loại cảm giác song tiện kết hợp không.”
Hạng Tường khó có thể ức chế khẽ cười ra tiếng.
. . .
Ngay trên sân thượng không người kia, Hạng Phi nằm sấp trên sàn nhà sân thượng trải phẳng, hô hấp gấp gáp, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tròng mắt trừng tròn xoe.
Anh? ! !

~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: