Áo sơ mi – Chương 15

Chương 15: Nam Bình lỡ hẹn

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, thứ bảy rồi chủ nhật, đến tám giờ tối chủ nhật, Nam Bình vẫn còn chưa quay lại.
Vân Đa đã đứng ngồi không yên rồi, sinh nhật không phải chỉ có một ngày thôi sao? Anh không nhớ thứ hai chính là tiệc đón tân sinh viên sao, anh là bạn nhảy của nó, anh không đến, để cho nó phải một mình đối diện với ánh nhìn soi mói của đám người sinh viên mới và đàn anh đàn chị sao? Nó phải làm sao bây giờ?
Gọi điện thoại một lần, lại một lần, Nam Bình vẫn tắt máy.
Vân Đa tức giận ném di động, Nam Bình, đi chết đi, thời điểm quan trọng như vậy, anh lại muốn để em một mình chống đỡ mọi chuyện sao? Trong lòng chỉ có Mộc Tử, cho dù không có chút tình yêu gì với nó, nhưng mà là anh em, anh thân là anh trai, cũng không thể không để ý đến mặt mũi của em trai như vậy, tình cảm nhiều năm như vậy, Nam Bình cũng không một chút coi trọng nó, không cần so sánh, nó và Mộc Tử, nó chính là người có thể sai hẹn được, có thể vứt bỏ được, có thể không quan tâm được. Cảm tình sâu như vậy rốt cuộc uổng phí rồi.
Nếu anh không quay lại, nếu anh không đến, nó phải làm sao bây giờ?
Vừa tức vừa hận, lại không biết phải làm thế nào, nó hiện tại phải chuẩn bị trước, nếu anh không đến, nó chuẩn bị vứt sạch mặt mũi đi thôi.
Trạng nguyên đầu vào của trường ngay cả một bạn nhảy cũng không có, quan hệ giao tiếp của nó sẽ bị xem là kém đến cực điểm, thân là đại biểu tân sinh viên lại không đủ sức khiêu vũ mở màn, nó sẽ bị toàn bộ sinh viên mới coi thường, nó sẽ trở thành đối tượng chế nhạo của mấy đàn anh khóa trên.
Nam Bình, cho dù anh từ đầu đến cuối chỉ yêu duy nhất một mình Mộc Tử, cũng không thể quên, anh đã đồng ý cùng em khiêu vũ mở màn, đã đáp ứng bọn họ sẽ kết hôn.
Cùng lắm là ngày sinh nhật của Mộc Tử thôi, trở về một ngày một đêm là được, mừng sinh nhật một người, so với việc nó bắt đầu bước vào cuộc sống sinh viên quan trọng hơn sao? Mộc Tử, cứ chiếm lấy lòng anh như vậy, còn ngoài ra bất kể là ai anh cũng có thể không quan tâm?
Nó không nhịn được muốn hỏi, Mộc Tử có cái gì, khiến Nam Bình say đắm. Nếu nó không có, nó học là được, không phải sao? Hiện tại bắt đầu học, còn kịp không?
Nam Bình vẫn không xuất hiện, trời vừa sáng, Vân Đa đã đi đập cửa ký túc xá, anh Đường vừa mở cửa vừa mắng.
“Còn chưa về, mới sáng sớm đã làm ầm ĩ cái gì?”
Anh Đường suýt chút nữa ngã ngay ở cửa, Vân Đa một đêm không ngủ, sắc mặt vốn đã có chút khó coi, lúc này lại càng xấu hơn.
Buổi tối sẽ bắt đầu vũ hội, còn thời gian một ngày, từ thành phố của họ đến đại học này, có hai chuyến xe vào sáng sớm và buổi tối, nếu anh bắt chuyến sáng sớm nay, buổi tối còn kịp đến.
Vân Đa rốt cuộc không đợi được nữa, đến nhà ga, đôi mắt trông mong nhìn một chuyến lại một chuyến tàu hỏa, đám người đến rồi đi, nhưng nó vẫn không tìm được người khiến nó ngày đêm mong nhớ.
Chờ đợi là chịu đựng khó khăn nhất, nó không ăn gì chỉ uống nước, liền duỗi dài cổ mà nhìn, nhìn đến tận bốn giờ chiều, một bóng dáng giống Nam Bình cũng không có.
Tàu hỏa sáng sớm đã đến rồi, ngày cả tàu hỏa ở gần thành phố của nó đi tới đây nó cũng đã tìm, vẫn không có.
Nếu anh không đến trong vòng một tiếng nữa, dạ tiệc đón tân sinh viên lần này, nó chính là chuyện cười lớn nhất.
Ngồi trên mặt đất, Vân Đa lúc này mới thấy dạ dày bắt đầu đau, thời gian dài chưa ăn gì, dạ dày nó lại đau rồi.
Lấy điện thoại di động ra, lại một lần nữa, nó đã không còn hy vọng nữa, nó đã bị quên lãng rồi, nó bị vứt bỏ, người nó yêu hơn mười năm, vứt bỏ nó không quan tâm, để mặc nó cho người giễu cợt.
Anh chưa bao giờ biết có người yêu mình, anh chưa bao giờ biết, được người yêu hứa hẹn có bao nhiêu vui vẻ, được người yêu nắm tay khiêu vũ có bao nhiêu kích động, anh chưa bao giờ biết để đạt được những điều này, nó đã trả giá bao nhiêu nỗ lực bao nhiêu, anh chưa bao giờ biết anh sai hẹn, sẽ khiến nó rơi vào tình huống xấu hổ như thế nào. Anh chưa bao giờ biết nó hiện tại đau lòng bao nhiêu đau đớn bao nhiêu.
Anh chưa bao giờ biết, nhìn thấy anh và Mộc Tử ở bên nhau, nó luôn luôn giả ngu mà xen vào, luôn giấu đi hâm mộ và đố kỵ, lòng tan nát thành từng mảnh từng mảnh, còn phải mạnh mẽ đeo lên gương mặt tươi cười, đó là một loại tra tấn.
Điện thoại lúc này mới kết nối được, vô cùng kỳ diệu, trong hai ngày nay, cuối cùng anh cũng mở máy rồi.
Thanh âm vui vẻ của Nam Bình truyền đến, thanh âm vui vẻ đó đối với nó chính là một loại chế nhạo.
“Nam Bình, anh, anh ở đâu?”
Ở trên tàu hỏa sao? Anh lỡ mất chuyến tàu sáng sớm, nên bây giờ đang gấp gáp trở về? Nhưng vì sao bên tai không có âm thanh của tàu hỏa?
“Đa Đa a, thật xin lỗi, hôm nay anh không thể quay về được. Mộc Tử bị ốm, sốt liên tục, thân thể mẹ hắn lại không tốt em cũng biết, anh phải ở lại chăm sóc hắn. Ngày mai anh mới có tiết học, ngày mai anh sẽ về.”
Trong lời nói của Nam Bình không mang chút áy náy nào, không cần tai Vân Đa quá thính, nó vẫn nghe được âm thanh của Mộc Tử, đừng nghịch, đừng nghịch.
Đang làm gì đó, nghịch cái gì? Bọn họ lại hưởng thụ vui vẻ khi gặp nhau, hưởng thụ liếc mắt đưa tình, ân ái triền miên, thì không đếm xỉa đến nó, để mặc nó rơi vào xấu hổ? Làm người không thể ích kỷ như vậy có được hay không? Cho dù không biết tình cảm của nó, cho dù là trách nhiệm của một người đàn ông, anh cũng phải nói được làm được.
“Nam Bình, anh có biết hôm nay là tiệc đón tân sinh viên không? Anh có biết hôm nay em trước mặt bao nhiêu người phải khiêu vũ mở màn không?”
Vân Đa dùng giọng nói nghiêm khắc mà đời này chưa từng có, sắc bén, hung hăng trách cứ Nam Bình không làm tròn trách nhiệm một người đàn ông.
“Đa Đa, thật xin lỗi, anh thật sự không thể về. Như vậy đi, anh đã nhờ Ban Hoa lớp anh, cô ấy là cao thủ trong khiêu vũ tiêu chuẩn quốc gia, cô ấy đã đồng ý sẽ làm bạn nhảy đêm nay của em. Dạ tiệc long trọng như vậy, hai người con trai khiêu vũ mở màn, hiệu trưởng sẽ tức chết, vẫn là tìm một cô gái đẹp cùng nhảy đi. Em hiện tại liên lạc với cô ấy một chút, làm quen bước nhảy, buổi tối sẽ làm cả trường khiếp sợ.”
“Nam Bình, làm người không thể thiếu trách nhiệm như vậy, cho dù anh luyến tiếc hắn, nhưng mà, chuyện của em còn nghiêm trọng hơn chuyện của hắn, anh không đến em làm sao bây giờ? Em sẽ trở thành trò cười của cả trường, hắn quan trọng như vậy sao? Hắn là gì của anh, khiến anh phải coi trọng đến vậy? Nếu hắn là nữ em còn tưởng đó là vợ anh đấy, nhưng anh đừng quên, hắn là nam, giống như anh, anh nếu làm ra cái gì, xảy ra chuyện gì không nên xảy ra, mợ Nam sẽ đau lòng đến chết. Anh tự suy nghĩ lo liệu đi, em quả thật hết sức thất vọng với anh, Nam Bình, anh không phải một người đàn ông, anh không có trách nhiệm, anh nói được nhưng không làm được. Thái độ làm người xử sự phải coi trọng danh dự, nhổ một ngụm nước bọt cũng phải dán mắt vào, một lời nói ra bốn ngựa không đuổi kịp, ngay cả con gái cũng biết rõ đạo lý này, anh ngay cả một người phụ nữ cũng không bằng.”
Vân Đa điên rồi, lời độc ác nào cũng nói ra. Cho dù uy hiếp đe dọa, nó cũng muốn Nam Bình hiểu rõ, anh rốt cuộc đã làm cái gì, tạo thành bao nhiêu tổn thương.
“Vân Đa, em điên rồi! Anh nói hắn bị ốm anh không thể đi được, tìm bạn nhảy khác cho em, em thế nhưng chanh chua cố tình gây sự. Vân Đa, em học theo thói xấu, lòng dạ cũng trở nên xấu xa.”
Vân Đa cười lạnh một cái.
“Hắn rốt cuộc là gì của anh, Nam Bình, anh không thấy là anh và hắn quá thân thiết sao? Các anh đều là nam, hành vi cử chỉ của các anh rất kỳ lạ, kỳ lạ khiến em không thể không nghi ngờ. Tự giải quyết cho tốt, Nam Bình, anh nhớ kỹ, đừng tổn thương một người đối xử tốt với anh, chính là em, anh không có tư cách tổn thương em.”
Vân Đa tắt máy, hít sâu, tuy rằng dạ dày đau đến kịch liệt, tuy rằng nó giống như bị nóng đầu mất bình tĩnh mà nói ra, nhưng nó không hối hận. Không ai lại muốn trả giá mà không cần đáp lại, không ai lại khăng khăng chờ bị tổn thương, không ai bị tổn thương rồi lại im lặng không lên tiếng.
Nó yêu Nam Bình, nhưng hiện tại, nó hận đến thấu xương.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: