[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 39

039. Chữa thương

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Ba Ba… một gậy lại một gậy đánh xuống, đau đến cắn răng, nước mắt chỉ trực rơi…

Thật là đau, thật là đau, Tuyết Thiên Ngạo khốn kiếp, ngươi cả người đều không có chỗ nào tốt, ngươi ngồi ở bên trong mắt lạnh nhìn ta bị đánh, ngươi có biết hay không như vậy ta sẽ khó chịu, đau lòng đến nhường nào.

Tuyết Thiên Ngạo, tâm của ngươi rốt cuộc làm bằng cái gì, Đông Phương Trữ Tâm ta tự nhận chưa từng thiếu nợ ngươi nửa phần…, vì sao ngươi có thể tàn khốc như vậy…

Một gậy hai gậy…, đau, toàn tâm thật đau, đau đến chết lặng… Đông Phương Trữ Tâm quật cường cắn môi, chết cũng không chịu kêu ra tiếng.

Mười sáu

Mười bảy

Mười tám

Bên tai truyền tới âm thanh đếm hèo, đã đánh bao nhiêu gậy Đông Phương Trữ Tâm cũng không nhớ rõ, nàng chỉ nhớ sau lưng mình thật là đau, thật là đau, mà mỗi nghiêm tử đánh xuống, trừ đánh vào lưng của nàng, cũng đánh vào thể diện của nàng, kiêu ngạo, tôn nghiêm của nàng…

“Mẫu hậu, người ngươi đã dạy dỗ rồi, nhi thần mang nàng đi.” Tiếng gậy gộc dừng lại, Tuyết Thiên Ngạo bội phục Đông Phương Trữ Tâm chịu hai mươi đại bản không một tiếng kêu rên, có ngạo khí có cốt khí, mà phần ngạo khí cùng cốt khí này chỉ khiến cho người ta càng muốn phá hủy.

“Mang đi đi… ” Đối với thanh âm Tuyết Thiên Ngạo đột nhiên trở nên lạnh như băng, Hoàng thái hậu sợ hết hồn, Thiên Ngạo rõ ràng là không thèm để ý Đông Phương Trữ Tâm không phải sao? Nếu không làm sao sẽ trơ mắt nhìn Đông Phương Trữ Tâm bị đánh chịu nhục chứ?

Nhưng giọng nói vừa rồi lại có mấy phần chất vấn, điều này khiến Hoàng thái hậu suy nghĩ cả trăm lần cũng không hiểu nổi.

Tuyết Thiên Ngạo không tính giải thích với bất cứ ai, ôm Đông Phương Trữ Tâm lưng đã bị đánh đến máu thịt mơ hồ hướng Tường Hoa cung mà đi, bước chân ung dung mà ưu nhã, không có một tia gấp gáp, mà khi hắn đến Tường Hoa cung, thái y cũng đã sớm đứng chờ.

Nhìn Đông Phương Trữ Tâm bị đánh đến máu thịt mơ hồ, thái y đầu tiên là sợ hết hồn, nhưng cũng may ở hoàng cung hắn đã thành thói quen với vết thương như vậy, phân phó y nữ thay y phục rửa vết thương cho Đông Phương Trữ Tâm…

Y phục đã sớm lẫn vào với máu thịt, muốn gỡ ra cũng không dễ dàng, dùng nước nóng cẩn thận vừa kéo vừa lau, nhưng cho dù như thế cũng đủ khiến cho Đông Phương Trữ Tâm đau đến chết lặng.

Vết thương đến tận xương, lại bị xé rách từ từ có thể nào không đau.

“Động tác nhanh một chút.” Tuyết Thiên Ngạo nhìn nửa ngày còn không có cởi xong y phục, tức giận nói.

Y nữ còn tưởng Tuyết Thiên Ngạo sợ Trữ Tâm đau, càng thêm cẩn thận, lần này Đông Phương Trữ Tâm ngược lại thật không có kêu đau, thế nhưng quá chậm khiến cho Tuyết Thiên Ngạo tức giận.

Hắn không quan tâm Đông Phương Trữ Tâm có đau hay không, đau một chút sẽ không chết. “Tránh ra.” nhìn y nữ động tác cẩn thận, Tuyết Thiên Ngạo đẩy y nữ kia ra, trực tiếp đi tới trước mặt Đông Phương Trữ Tâm.

Lúc này bên trong phòng cũng chỉ có ba người Tuyết Thiên Ngạo, y nữ cùng Đông Phương Trữ Tâm, khi Tuyết Thiên Ngạo nhìn thấy thương tích sau lưng Đông Phương Trữ Tâm, cũng không nói gì, thậm chí ngay cả chân mày đều không nhíu một cái, thương thế kia nhìn đáng sợ nhưng sẽ không chết người, nghỉ ngơi điều dưỡng một tháng liền tốt.

Nhìn máu thịt lẫn với y phục, Tuyết Thiên Ngạo không kiên nhẫn, trực tiếp kéo mạnh y phục xuống, sau đó… xoạt một tiếng.

“A a a… ” Đông Phương Trữ Tâm thảm thiết thét lên, nàng lúc bị đánh không kêu đau một câu, nhưng lại vì động tác của Tuyết Thiên Ngạo, hét thảm thiết, có thể thấy được có bao nhiêu đau đớn.

Y phục bị trực tiếp kéo xuống, mà theo động tác của hắn vết thương vốn đang từ từ khô, lại bắt đầu liều mạng chảy máu, tùy ý vứt trên mặt đất y phục còn dính máu thịt…

~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: