Áo sơ mi – Chương 16

Chương 16: Vũ hội đón tân sinh viên bắt đầu

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

Vân Đa bắt đầu mặc y phục đến vũ hội đón tân sinh viên đêm nay, trên mắc áo, là một bộ âu phục màu đen phẳng phiu mà dì nhỏ đã đặc biệt chuẩn bị cho nó.
Thật mỉa mai, Nam Bình không về, nó mặc một thân âu phục này có ích lợi gì, nó chẳng qua chỉ là thằng hề của vũ hội, sẽ không trở thành hoàng tử được.
Bộ âu phục đáng thương kia, Vân Đa cuộn lại, ném trên sàn nhà, dính đầy bụi đất, nó lại đạp thêm một cước, giẫm lên trên.
Mở tủ quần áo của mình ra, bắt đầu tìm kiếm quần áo. Tất cả mọi người đều mặc trang phục chỉnh tề lộng lẫy, nó nếu đã là vai hề của vở kịch, vậy cũng không cần thiết phải làm bộ làm tịch. Một áo phông trắng ngắn tay, bên ngoài mặc thêm một áo sơ mi màu xám đậm, một cái quần jean, một đôi giày vải bố, nó liền đến hội trường như vậy.
Đại học hôm nay, toàn bộ học sinh đều mặc y phục lộng lẫy nhất. Làn váy nữ sinh lay động, nam sinh đại khái là lần đầu tiên mặc âu phục đeo cravat, chỉ có nó là áo sơ mi vải sợi tinh khiết, quần jean, khác biệt y như giữa mùa đông lạnh giá mà mặc quần cộc áo may ô, nó vừa tiến vào hội trường, hầu như tất cả mọi người đều nhìn.
Vân Đa đến khá muộn, lúc này, hiệu trưởng đã bắt đầu phát biểu chào đón tân sinh viên.
Mấy người bạn cùng ký túc xá đi đến.
“Sao lại ăn mặc như vậy a, ngươi chính là đại biểu cho tân sinh viên, mau khoác âu phục của ta ra ngoài, giả vờ một chút cũng được.”
Trần Dũng cởi âu phục của hắn, hắn cao hơn Vân Đa nửa cái đầu, vóc người cũng cường tráng, nếu Vân Đa mặc âu phục của hắn, cũng có chút giống đứa trẻ mặc quần áo của người lớn.
Lý Nghĩa vội vàng ngăn cản Trần Dũng.
“Của ngươi không vừa, mặc của ta đi.”
Vân Đa lắc đầu.
“Ta cứ như vậy, không mặc âu phục tham gia dạ hội đón tân sinh viên, cũng bị đuổi ra sao? Nếu đã không bị đuổi, ta cứ mặc thế này.”
Vân Đa giận dỗi, nếu nó đã không làm hoàng tử được, vậy nó liền cho Nam Bình biết, bởi vì anh sai hẹn, nó vừa vào đại học đã bị chế giễu, sẽ bị chế giễu hết bốn năm, nó sẽ khiến Nam Bình phải mang tâm tư áy náy với nó, xem anh sau này còn dám sai hẹn nữa không.
“Đúng rồi, có một đàn chị năm hai rất đẹp đang tìm ngươi, nói muốn cùng ngươi làm quen bước nhảy một chút, ngươi biết không?”
Vân Đa lắc đầu, lộ ra khuôn mặt lạnh như băng, Nam Bình tự cho là đúng sắp xếp như vậy, cho rằng có thể sai hẹn sao? Cũng chỉ là viện cớ để trốn tránh trách nhiệm thôi.
“Ai, ngươi như vậy rất trẻ con, hôm nay giở chứng hả, giận dỗi với ai vậy? Nhìn bộ dạng ngươi như vậy, cứ như ai mắc nợ ngươi ấy, làm sao vậy.”
Vân Đa lại lắc đầu, miệng mím chặt, cái gì cũng không nói.
Còn không đợi người khác truy hỏi đến cùng, người chủ trì lúc này đã gọi Vân Đa lên sân khấu, chuẩn bị phát biểu.
Khiến cho ba người không hiểu ra sao, Vân Đa bình thường vẫn rất điềm đạm, hôm nay sao lại thành ra cái dạng này, vô cùng tùy hứng, vô cùng phẫn nộ. Ai chọc giận nó sao?
Vân Đa bình ổn tâm tình trong lòng một chút, đi lên sân khấu, quay về dưới đài làm lễ cúi người thật sâu.
Bên phía năm tư, Húc Ngôn vuốt cằm nở nụ cười.
“Hóa ra, người cha nhỏ ít tuổi kia, chính là tân sinh viên năm nhất a. Là Vân Đóa, hay là Vân Đa? Cha mẹ nó sao lại đặt cho nó cái tên kỳ quái như vậy.”
Cau mày suy nghĩ, phải là Vân Đa, y nghe thấy bà chủ Tiffany gọi nó là Đa Đa. Nhìn chàng trai trên sân khấu, y cười.
Thật sự là trong đời thiếu gì chốn có thể gặp nhau, sao lại trùng hợp như thế, chàng trai mà y vừa gặp đã yêu, cho rằng chỉ là động lòng mà không có kết quả, thế nhưng học cùng trường với y. Cùng trường không nói, còn là đại biểu tân sinh viên. Chàng trai như vậy, sao đã làm cha được chứ? Nó bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi mấy tuổi? Nó mười bảy mười tám tuổi đã có gia đình rồi sao, như vậy cũng quá lạ lùng.
Nhìn xem, biểu hiện vô cùng lễ phép, thanh âm vô cùng dễ nghe, khi hơi cúi đầu, ánh đèn phác họa dáng hình nó, đẹp như những thước phim điện ảnh. Nó mặc dù một thân quần áo tùy ý, nhưng vẫn lộ ra tinh thần phấn chấn mạnh mẽ mà sinh viên nên có, không kiêu không hoảng, không vội không chậm, vững vàng thận trọng, không khoa trương, cũng không dè dặt, trong lúc giơ tay nhấc chân có một loại bình tĩnh, không có ngây ngô lỗ mãng của thiếu niên, cũng không có khôn khéo thành thục của người trưởng thành, liền giống như cây tùng khỏe mạnh đang lớn, đã trưởng thành, tỏa ra hơi thở thanh xuân.
Nó đứng trên sân khấu, mặc dù có bản thảo trong tay, nhưng cũng rất ít khi nhìn vào, nhìn thẳng mọi người, không hoảng hốt, mà ngay cả dấu chấm câu cũng được sử dụng vô cùng tốt, tuy rằng dưới đài đều là giáo sư và học sinh, nhưng nó cũng không căng thẳng, giống như nó đi lên phát biểu lần này, là đài diễn thuyết của nó, là màn biểu diễn cá nhân xuất sắc của nó.
Ngọn đèn sau lưng, hội trường sắp xếp tinh xảo, đều thành phông nền của nó, nó nghiễm nhiên trở thành nhân vật chính của hội trường.
Húc Ngôn có chút kiêu ngạo nở nụ cười, đây chính là chàng trai khiến y động lòng, quá mê người.
Nhưng vì sao nó không mặc âu phục chứ, toàn bộ đàn ông trong hội trường đều mặc âu phục, chỉ riêng nó đặc biệt. Nghe thấy có người nhỏ giọng thảo luận, có phải nhà nó không có tiền không có âu phục không, vì sao lại mặc áo sơ mi đến, đây là dạ hội quan trọng nhất, tuy rằng mặc áo sơ mi cũng được, nhưng không cảm thấy là quá tùy ý sao? Sẽ cho là ngươi không coi trọng nội quy trường học, không coi trọng ấn tượng của buổi dạ hội này.
Khi tất cả mọi người đều đi về phía bên trái, nó liền chạy về hướng ngược lại, dẫn đến những ánh nhìn xem thường, hiếu kỳ, những lời đồn vô căn cứ.
Một người là cây, hai người thành rừng.
Húc Ngôn không muốn những thảo luận đó xúc phạm đến Vân Đa, những người này không biết gì mà chỉ thích xen vào việc của người khác, thích mặc cái gì là tự do cá nhân, chẳng lẽ không mặc âu phục thì vi phạm nội quy trường học, sẽ không đi học được sao?
Húc Ngôn cởi áo vét màu đen trên người mình, bên trong mặc một áo sơ mi trắng sát người, áo sơ mi loại này bó hai bên sườn, y cởi măng sét (cổ tay áo), xắn một lần lại một lần, xắn đến tận khủyu tay, lộ ra phần dưới cánh tay của y. Cởi hai cúc áo ở cổ, vò rối mái tóc hơi dài một chút, như vậy, lập tức lộ ra một bộ dáng tùy ý.
Lúc này, trên sân khấu, Vân Đa đã cúi sâu người, làm ra động tác kết thúc bài phát biểu.
Húc Ngôn ba bước thành hai đến bên cạnh sân khấu, chờ người chủ trì vừa nói, đàn anh năm tư đọc diễn văn chào mừng tân sinh viên, y nhún một cái, nhảy lên trên sân khấu.
Lúc này, Vân Đa vừa đi đến bên cạnh sân khấu, đã bị Húc Ngôn đột ngột nhảy lên làm giật mình, cơn giận không có chỗ trút, lại bị y làm giật mình, con mắt liền trợn tròn.
Húc Ngôn cười với nó.
“Đàn em.”
Vân Đa nhìn rõ, còn không đợi nó nói gì, Húc Ngôn đã đi qua nó, vươn tay sờ tóc nó một chút.
“Đàn em rất tuấn tú a, có cơ hội sẽ lại nói chuyện tiếp.”
Vân Đa không khỏi xoay người nhìn theo y, Húc Ngôn đi đến trên đài, vẫy tay với bên dưới.
“Chào các đàn em, năm nay thật sự là một năm làm cho người ta hăng hái xúc động, tất cả mọi người nhập học đều có tinh thần phấn chấn mạnh mẽ, các em gái cũng rất đáng yêu, mỗi em trai đều rất đẹp trai, là phúc lợi của những đàn anh đàn chị như chúng ta. Vẫn nói học đại học mà không một lần yêu đương sôi nổi thì thật có lỗi với bốn năm đại học, các bạn học, có người mới nhập học, những người độc thân có thể mở to hai mắt tìm kiếm mục tiêu rồi.”
Dưới đài cười ầm lên, Húc Ngôn nghiêng đầu một chút, cười với Vân Đa.
“Có điều học tập vẫn là việc chính, vẫn phải học tập thật tốt. Mong mọi người sẽ khiến trường chúng ta càng vẻ vang hơn nữa, cùng nhau nỗ lực phấn đấu.”
Một tên muốn chơi trội, đây là ấn tượng đầu tiên của Vân Đa đối với Húc Ngôn, đàn anh không ra đàn anh, hi hi ha ha, mà kỳ quái hơn chính là bất kể giáo sư hay giảng viên, đều mỉm cười nhìn y, không trách y khuyến khích sinh viên yêu đương.
Húc Ngôn lại vẫy tay với bên dưới, lúc này mới đi tới.
Vân Đa thấy y càng chạy càng gần, mới biết mình còn chưa xuống khỏi sân khấu.
Người chủ trì còn đang trêu chọc hành vi kỳ quái của Húc Ngôn.
Húc Ngôn một tay nắm cổ tay Vân Đa, kéo nó xuống sân khấu.
“Còn không chuẩn bị đi, mười phút nữa sẽ bắt đầu khiêu vũ. Đi tìm bạn nhảy của em đi.”
Vân Đa lùi về phía sau một bước, vẫn duy trì nụ cười lễ phép lạnh nhạt.
“Đã làm phiền đàn anh Húc Ngôn, bạn nhảy của ta hôm nay có việc gấp nên không đến. Mời đàn anh một mình chống đỡ mọi chuyện đi.”
Nam Bình không ở đây, nhiệm vụ này, nó không có cách nào hoàn thành được. Đã lấy tư cách đại diện tân sinh viên phát biểu rồi, nhiệm vụ của nó cũng đã xong.
“Xin đàn anh cố gắng, để vũ hội lần này được thuận lợi tiếp tục. Ta sẽ không làm mất hứng thú của cả trường, bye bye.”
Nó ở lại có ích gì, nhiệm vụ khiêu vũ mở màn, có Húc Ngôn toàn quyền thay mặt rồi, nó liền thành công lui về thôi. Nó muốn rời đi, nó muốn quay về ký túc xá nghỉ ngơi, nó chống đỡ được đến giờ đã quá mệt mỏi.
Húc Ngôn kéo nó lại.
“Em phải đi sao? Đồ ngốc, em không có bạn nhảy, anh có thể tìm cho em một người a, chỉ cần em cố gắng mấy phút là được rồi, cứ đi như vậy, toàn bộ tân sinh viên đều sẽ oán em, em không nhảy mở màn, bọn họ làm sao nhảy được, em đợi một chút, uống chén nước trước đi, anh tìm bạn nhảy cho em.”
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: