Trái chủ hãn phu – Chương 101

Chương 101: Nhị thiếu gia Hạng gia.

cuclaccung.com

Ngu Tư Ngôn mới đến Melbourne còn có chút chưa quen, bởi vì tuy rằng ở đây trời cao khí sảng, nhưng ánh nắng mặt trời xác thực không tầm thường. Cậu mua cho mình và Hạng Tường mũ rơm cỡ lớn đặc biệt nguyên thủy trên trấn nhỏ, phối với kính râm khuông đen cỡ lớn, hai người dọc theo đường đi câu lên vô số sóng mắt đưa tới.
Hướng dẫn viên du lịch đặt 3 chiếc nhà xe lưu động, dẫn bọn họ đi dọc theo đường biển. Cậu lại lần nữa phát hiện Lữ Việt đốt tiền của cậu, một đám đàn ông ngồi máy bay trực thăng bay qua lại một vòng vòng quanh đường ven biển, nếu không phải phong cảnh xác thực tốt đến không lời nào để nói, cậu đều có xúc động muốn đem Lữ Việt từ trên cao ném xuống.
Thời gian rất nhiều, tất cả mọi người không ai sốt ruột, đoàn người bọn họ chỉ có mình họ, hướng dẫn viên du lịch cũng không dám dục, bọn họ đi tới chỗ nào muốn dừng thì dừng, chơi mệt, khắp nơi đều là quán cà phê và hàng đồ ăn vặt, đủ cho bọn họ ngồi xuống tùy tiện nghỉ.
Ngu Tư Ngôn không quen Melbourne chính là ở chỗ qua lại các quán ăn lớn nhỏ, cậu kéo Hạng Tường hầu như là thấy quán là phải tiến vào xem, cậu không hiểu tiếng Anh, Hạng Tường chính là phiên dịch của cậu, cậu muốn hỏi cái gì, mua cái gì, phải dựa vào Hạng Tường, hai người cả ngày như hình với bóng.
Chơi đến bữa tối, cả đám đều mệt nhoài, ngay cả Hạng Tường cũng có chút buồn ngủ, chỉ có Ngu Tư Ngôn tinh thần vô cùng tốt. Cậu ăn một đường, lúc người khác nghỉ chân thì cậu ngồi xuống ăn, bổ sung thể lực đặc biệt đúng lúc đúng chỗ, coi như là vậy, bữa cơm chính Ngu Tư Ngôn vẫn là một người ăn hết 1kg tôm, tròn 60 đao(1), về chuyện ăn uống cậu một chút cũng không tiếc tiền, ăn xong còn đóng gói một phần, nói là dùng làm bữa khuya.
(1) đao ở đây là chỉ số lượng xấp, thếp.
Để phối hợp với Ngu Tư Ngôn như được tiêm máu gà, Hạng Tường ăn xong bữa cơm lại gọi thêm một tách Shont Black. Ngu Tư Ngôn không muốn uống cái thứ cà phê này, bình thường Lữ Việt uống cappuccino đầy sữa cậu cũng không có hứng thú, thế nhưng ngày hôm nay chơi đùa tâm tình tốt, cậu thấy Hạng Tường uống, đoạt lấy tách hút một ngụm. Dịch thể có thể so với thuốc Đông y vừa dính lên nụ vị giác(2) đã bị cậu trực tiếp phun tới trên mặt Lữ Việt ngồi đối diện.
(2) nụ vị giác: những hạt nổi lên trên đầu lưỡi.
Buổi tối 10h, hướng dẫn viên du lịch mang theo bọn họ dừng nhà xe lưu động ở bên một bãi cỏ, dự định ngủ lại đây. Trên xe có giường cũng mang theo lều vải, người không chịu được nhiệt độ ban đêm hạ thấp thì ở lại trên xe.
Đối với loại người hỏa thể thích không khí tốt như Ngu Tư Ngôn này, đương nhiên là chọn lều vải.
Số lượng lều vải trên xe là tính dựa theo số người, mỗi người đều có, Hạng Tường muốn ngủ cùng Ngu Tư Ngôn, lập tức đã bị Ngu Tư Ngôn bác bỏ.
Hạng Tường tội nghiệp túm góc áo Ngu Tư Ngôn nói:
“Tôi sợ biển, buổi tối nghe tiếng sóng biển tôi không ngủ được.”
Ngu Tư Ngôn có trong nháy mắt nhẹ dạ, nhưng một tiếng bật cười của Tiêu Vĩ khiến nét mặt cậu đanh lại.
Cậu từ trong tay Hạng Tường kéo ra góc áo nổi giận mắng:
“Một đống lớn như vậy, sóng cũng không cuốn nổi anh, sợ cái chim, tự đi ngủ!”
Hạng Tường lạnh lùng trừng Tiêu Vĩ, khẽ thong thả tung một câu:
“Người chết ở trong biển, hồn ma sẽ vào buổi tối bay lên từ dưới đáy biển, theo sóng biển vỗ đến bãi biển, sau đó kéo người trên bờ vào trong nước ăn.”
Ngu Tư Ngôn đi tới phía trước bước chân dừng lại, đứng vài giây, quay qua, cau mày không nhịn được nhìn Hạng Tường trách mắng,
“Tôi đã nói anh ít nói mấy thứ quỷ với không quỷ này đi, trên đời này không có quỷ, biết chưa hả! Được rồi được rồi, mau đi theo tôi, chỉ lần này thôi đấy!”
Hạng Tường lại một lần nữa thực hiện được, bộ não đơn tuyến của Ngu Tư Ngôn khiến Tiêu Vĩ phải mướt mồ hôi vì cậu.
Nhìn hai người đi xa, Lữ Việt tiến đến bên người Tiêu Vĩ, trộm hề hề hỏi:
“Cậu nói tối ngày hôm nay có thể xảy ra chuyện gì hay không? Nếu không chúng ta lấy lều vải đi theo?”
Tiêu Vĩ khinh bỉ liếc Lữ Việt, lại đem đường nhìn dời về bóng lưng Hạng Tường và Ngu Tư Ngôn, nhàn nhạt nói:
“Hạng Tường không có não tàn như anh, không nhịn chuyện nhỏ sẽ loạn mưu lớn, anh thì biết cái gì.”
Lữ Việt không những không tức giận, trái lại giơ ngón tay cái lên khen:
“Bệ hạ quả nhiên anh minh.”
Tiêu Vĩ liếc Lữ Việt, lắc mình đi lên nhà xe, một tay khóa cửa xe lại.
Lữ Việt nghe tiếng đóng cửa mới phát hiện bên người không có ai, vội vàng chạy đến bên cạnh xe liên tục gõ cửa, còn vừa hô vừa gọi.
Một lát sau, Tiêu Vĩ mở cửa sổ xe, ném ra một cái lều và thảm, cười khanh khách nói:
“Mau ngủ đi, muộn rồi.”
Lữ Việt mắt to rưng rưng nhìn cửa sổ xe đóng lại, choáng váng một hồi, bắt đầu quyền đấm cước đá với cửa xe.
Đệt mợ, còn có mỹ nữ hướng dẫn du lịch đang ngủ trong xe, tối hôm nay cho dù anh không ngủ, cũng không thể để cái xe này yên tĩnh!
Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường đi qua bãi cỏ, dựng lều trên bờ cát.
Nhiệt độ cạnh biển hạ xuống xác thực rất thấp, gió biển lại đặc biệt lớn, hai người chỉ mở một cửa ra vào của lều, phủ vài cái thảm rồi mới ngủ.
Sóng biển rì rào vỗ lên bờ biển, mùi vị tanh mặn xen lẫn gió biển trút vào trong lều. Ngu Tư Ngôn chợp mắt hồi lâu cũng chưa ngủ, lời nói của Hạng Tường trước đó nổi lên tác dụng lớn, cậu vừa nghe tiếng sóng biển đã nghĩ đến có thi thể đang bò trên bờ cát, càng ngủ càng tỉnh.
Trằn trọc nửa ngày, cậu ngồi lên, mở đèn, huy huy nắm tay về phía Hạng Tường ngủ đặc biệt sâu giấc ở bên, sau đó lôi ra đống tôm đóng gói, im lặng ăn.
Ăn vài con, cậu xoay người đi lấy bia đặt ở một góc lều, mà khi cậu quay người về, cậu lập tức phát hiện thiếu một ít tôm.
Cậu khó hiểu nhìn Hạng Tường ngủ say, hoàn toàn không phát hiện có dấu hiệu tỉnh lại, chẳng lẽ là mình nhớ nhầm?
Cậu ném đi tạp niệm trong đầu, tiếp tục ăn ăn uống uống.
Chai bia lấy từ trên xe xuống chỉ có hơn 100ml, đối với Ngu Tư Ngôn mà nói chỉ là chuyện 2 ngụm. Uống hết một chai, cậu xoay người thẳng thắn xách cả két bia qua, nhưng vừa buông đồ xuống, cậu lại phát hiện lại thiếu mất tôm, lần này rõ ràng là ít đi!
Cậu nuốt nuốt nước bọt, xách đèn nhìn một vòng trong lều, lại giật mở mành lều nhìn một chút bên ngoài, cái gì cũng không có. . .
Ngu Tư Ngôn một lần nữa kéo khóa đóng lều, thở đều một hồi lâu, lại một lần nữa đem đường nhìn ném lên khuôn mặt Hạng Tường.
Cậu chậm rãi tiến đến bên mép Hạng Tường, tủng tủng mũi, y như chó con dùng sức ngửi ngửi.
“Phụt. . .”
Hạng Tường nhắm hai mắt phì cười, một cỗ mùi tôm xông vào mũi.
“Tôi đệt em gái anh!”
Ngu Tư Ngôn mắt hổ trợn tròn, quát lên một tiếng lớn, chân dài duỗi ra cưỡi lên trên người Hạng Tường, hướng về phía Hạng Tường hầu hạ một trận đánh đấm.
Hạng Tường cười ôm lấy đầu cầu xin tha thứ,
Anh cả, tôi sai rồi, ha ha ha, tôi không ăn nữa, đều là của cậu. Ha ha ha. . .”
“Ông đây cho anh cười, cho anh mẹ nó giả thần giả quỷ. . .”
Lều vải điên cuồng loạng choạng, trái phải lay động, như là bị tiếng cười thật lớn rung động vậy. . .
Hạng Phi kinh hồn táng đảm ở trong phòng ngây người tròn một ngày đêm, đầu óc xoắn thành một đoàn, đủ loại nghi hoặc tràn ngập khiến cậu cảm giác không nơi để trốn.
Nhưng cậu ngồi đến ngày thứ hai, sát vách hoàn toàn không có dấu hiệu người trở về. Hạng Phi bình tĩnh hơn chút, cậu nhớ tới đống biệt thự nhỏ này đều là cho khách du lịch thuê, Hạng Tường và người nọ rất có thể là khách du lịch.
Loại giải thích này khiến cậu cảm thấy hợp tình hợp lý, thế nhưng cũng tương đương kinh tủng.
Cậu từ khi sinh ra đã luôn ở cạnh Hạng Tường, Hạng Tường thích yên tĩnh, muốn du lịch cũng là đi một mình, loại chuyện cùng một tên đàn ông khác đi du lịch, cậu cảm thấy trừ khi là bầu trời rơi mưa đỏ(*), bằng không anh cậu không thể nào làm được.
(*) thiên thượng hạ hồng vũ: ý chỉ chuyện không thể xảy ra
Liên tưởng đến cử động của Hạng Tường vào ngày lễ trưởng thành của cậu, một ý nghĩ bất chợt nổi lên trong lòng — thần tượng của cậu là người của anh cậu!
Nhưng ý niệm này mới chỉ chợt lóe, cậu đã lắc đầu, khẩu vị của Hạng Tường là gì cậu rất rõ ràng, hơn nữa cho dù thế, Hạng Tường cũng sẽ không để bất cứ kẻ nào bước vào cuộc sống của anh.
Vắt óc suy nghĩ không có kết quả, Hạng Phi quyết định tự đi tra.
Cậu liên hệ công ty cho thuê biệt thự, mượn tiếng nói bóng nói gió muốn thuê biệt thự sát vách hỏi chút vấn đề.
Đáp án nhân viên đưa ra khiến cậu hết sức giật mình, Hạng Tường không chỉ đi du lịch với người ta, mà còn là đi chung với một đám người, phòng ở là do công ty du lịch đặt, nói vậy cũng không phải là tụ họp thương nghiệp.
Những tin tức này vượt quá phạm vi Hạng Phi có thể tiếp thu, cậu thậm chí cho rằng mình hoa mắt, người nọ nhất định không phải Hạng Tường.
Nhưng cậu xem lại camera giám sát bốn phía biệt thự, vẫn là thấy Hạng Tường, lần này là thiên chân vạn xác, thậm chí ngay cả dáng cười của Hạng Tường cũng thấy rõ ràng không gì sánh được, khiến cậu không rét mà run, giữa lúc cậu khiếp sợ, trong hình ảnh bất ngờ lại lòe ra một bóng người cậu quen thuộc không gì sánh được, Tiêu Vĩ!
Quá nhiều điều không thể kích thích trái tim nhỏ nhoi của Hạng Phi. Cho dù Hạng Tường còn đang phái người tìm cậu khắp thế giới, cậu cũng không trông nom nguy hiểm sẽ bị bại lộ.
Hạng Phi hack vào hệ thống nội bộ công ty cho thuê phòng, tìm được công ty du lịch đặt phòng, lại leo qua vô số máy chủ tra về quốc nội, tìm được công ty du lịch này, từ công ty du lịch tra được Lữ Việt, cũng tra được công ty đòi nợ ‘Thế Thiên Hành’, cuối cùng, Ngu Tư Ngôn trồi lên mặt nước!
Tra được người này, Hạng Phi ngừng lại, cậu duỗi người, nhìn sắc trời đen kịt bên ngoài, chậm rãi đi tới trước sân thượng, liếc nhìn sang sát vách, vẫn không có động tĩnh gì sao?
Thế nhưng cậu hiện tại không nóng nảy, cậu đi lên sân thượng, hai khửu tay đè lên lan can, rất nhàn nhã gọi một cú cho Hạng Tường, đợi một hồi, quả nhiên bị cúp.
Cậu lại gọi cho trợ lý đặc biệt của Hạng Tường một cú điện thoại ngoại quốc,
“Alo, tôi Hạng Phi, anh tôi đâu? Tôi không liên hệ được với anh ấy.”
Trợ lý vâng mệnh chờ cuộc điện thoại này của Hạng Phi đã lâu,
“Nhị thiếu gia, chủ tịch kêu ngài mau chóng về nước, sắp tới thời gian nhập học mùa thu rồi.”
Hạng Phi mặc kệ mấy câu này của trợ lý, chỉ là chuyên chú hỏi:
“Anh tôi đi công tác à? Vì sao tôi gọi vào điện thoại ở nhà và điện thoại di động của anh ấy đều không thấy anh ấy?”
Trợ lý chiếu theo chỉ thị của Hạng Tường hồi đáp:
“Trong khoảng thời gian này chủ tịch một mực đi công tác, tôi cũng không liên hệ được với ngài ấy, thế nhưng chủ tịch có việc chỉ thị sẽ liên hệ với tôi, ngài có chuyện có thể nói cho tôi, lần sau tổng tài gọi về tôi sẽ thay ngài chuyển lời.”
Hạng Phi bồn chồn, lẽ nào trợ lý cũng không biết anh cậu rốt cuộc đang làm gì?
Suy nghĩ một chút, cậu cảm thấy trợ lý không có khả năng không biết, vì vậy thử hỏi:
“Không có gì, chỉ là bạn tôi để ý thấy anh tôi ở cửa một công ty đòi nợ, phỏng chừng là nhìn lầm rồi.”
Trợ lý không nhanh không chậm nở nụ cười một tiếng:
“Sao có thể.”
Hạng Phi híp mắt, khẽ cười nói:
“Vậy cứ thế đi, tôi muốn đi ngủ, chuyện đến trường để anh tôi tự nói với tôi.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: