Áo sơ mi – Chương 17

Chương 17: Có thể mời em một điệu nhảy không?

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

Có một số người đối với ngươi quá tốt cũng sẽ khiến ngươi cáu kỉnh, cho dù bọn họ đã từng gặp mặt một lần, cho dù y là đàn anh, cũng không cần thiết phải vậy.
“Ta sẽ không khiêu vũ. Cứ vậy đi.”
Vân Đa mặt lạnh xuống, không nhẹ không nặng từ chối ý tốt của Húc Ngôn. Lộ ra tám cái răng, nở nụ cười giả tạo, xoay người muốn đi.
Húc Ngôn nắm cánh tay nó, lại càng không cho nó đi.
“Có anh ở đây, cho dù không khiêu vũ, anh cũng không để em mất mặt đâu.”
Vân Đa cau mày một chút, nụ cười của y rất rạng rỡ, rạng rỡ đến mức khiến nó không có cách nào từ chối.
Lúc này một nữ sinh cầm theo một áo vét màu đen đi đến, cười khanh khách.
“Húc Ngôn, áo vét của cậu.”
“Cậu để góc phòng giúp tôi, đêm nay tôi cũng không mặc nữa.”
Vân Đa lúc này mới từ từ nhìn lại Húc Ngôn, cả hội trường, trừ nó mặc một áo sơ mi bên ngoài ra, cũng chỉ có Húc Ngôn mặc một chiếc áo sơm mi màu trắng sát người. Rõ ràng y mặc âu phục đến, vì sao lại muốn cởi ra?
Chỉ có nó mặc áo sơ mi, trông giống như đứa trẻ không biết gì xông vào hội trường thanh lịch, có thể có Húc Ngôn làm theo, nó cũng không cảm thấy xấu hổ nữa, dường như dạ hội cũng trở nên tùy ý hơn, mặc cái gì cũng không làm mọi người quan tâm nữa.
“Ngươi, ngươi vì sao không mặc áo vét.”
“Giống em a. Hai người đều mặc áo sơ mi, mới lộ ra ăn ý của tân sinh viên và đàn anh. Nhìn xem, chúng ta biến thành một nhóm nhỏ, không để mắt đến nội quy trường học, tùy theo ý thích mà làm, cũng rất hay.”
Húc Ngôn vẫn cười, Vân Đa không tự chủ được cũng cười lên theo y. Cảm giác bị vứt bỏ từ thứ bảy đến nay chậm rãi bình tĩnh lại. Nó vẫn còn có người bên cạnh, cho dù mất mặt, nó cũng có người làm bạn.
Quay đầu nhìn hội trường, ánh mắt của mọi người không hề tập trung đến nó, nó cho dù chỉ mặc áo sơ mi, những người này cũng chỉ theo lẽ thường làm việc mình nên làm. Không hề cảm thấy bất ngờ.
“Nhìn xem, cười một cái cũng rất sáng sủa. Lần đầu tiên nhìn thấy em chính là bộ dạng một vương tử u buồn, lần thứ hai trông thấy em giống như một con ếch đang tức giận, biểu cảm hiện tại này rất tốt, giữ lâu chút.”
Vân Đa có chút ngượng ngùng, nó không phải thiếu nữ, cũng không phải trẻ con, được dỗ như vậy, nó dường như quay về lúc bảy tám tuổi, bên cạnh cha mẹ.
“Húc Ngôn, sắp khiêu vũ mở màn rồi, chúng ta chuẩn bị đi.”
Cố gái kia lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện của họ.
“Thật xin lỗi, Vi Vi, tôi muốn đổi bạn nhảy. Khiến cậu mất nhiều thời gian luyện tập với tôi như vậy, hôm khác tôi sẽ mời cậu ăn cơm.”
Cô gái tên là Vi Vi biến sắc mặt, nụ cười cũng biến mất.
“Húc Ngôn, ngay từ đầu chúng ta đã cùng tập, bây giờ lại đổi bạn nhảy, có phải có chút không thích hợp không. Đây là vũ hội cuối cùng của chúng ta, cậu sẽ không muốn mất mặt ở buổi khiêu vũ cuối cùng chỉ vì khi khiêu vũ không đủ phối hợp chứ. Lâm trận đổi tướng, là tối kỵ.”
“Đàn anh phải chăm sóc đàn em, Đa Đa là đại biểu tân sinh viên cũng không khiêu vũ, để em ấy mất mặt sẽ khiến em ấy bị cười nhạo hết bốn năm. Tôi không sao, cho dù em ấy giẫm chân tôi, chúng tôi phối hợp không tốt lắm, nhưng tôi cũng phải giúp em ấy điệu khiêu vũ mở màn này. Vi Vi, cậu quên tôi là vua khiêu vũ a, cho dù em ấy có là kẻ ngu ngốc trong khoản vận động, khiêu vũ như trẻ kém phát triển, tôi cũng sẽ biết cách khiến em ấy trở thành tiêu điểm đêm nay.”
“Đừng lo, có anh đây, anh và em cùng nhảy, sẽ không mất mặt.”
Húc Ngôn quay đầu an ủi Vân Đa, Vân Đa có chút ngượng ngùng, vì phối hợp với nó, Húc Ngôn dường như đã làm mất lòng bạn gái rồi.
“Không sao, đàn anh, ngươi và bạn gái ngươi nhảy với nhau đi, ta thật sự rất kém cỏi, vẫn là không nên bêu xấu đi.”
Vi Vi đỏ mặt, Vân Đa một câu liền nói đúng tâm sự của cô. Ai lại không muốn làm bạn gái của Húc Ngôn chứ, nam nhân xuất sắc như vậy, dịu dàng quan tâm, thú vị hài hước, nhưng cố tình Húc Ngôn lại không hề động lòng với cô, làm bạn nhảy bốn năm trời, vẫn không hề động lòng.
“Vi Vi xinh đẹp như vậy, anh không trèo cao nổi. Em đừng nói bừa, cô ấy không phải bạn gái của anh, người theo đuổi cô ấy cũng lập thành một tiểu đoàn rồi.”
Húc Ngôn nhéo Vân Đa một cái, cổ tay Vân Đa tê rần, biết có những lời không thể nói.
Vi Vi mặt đỏ liền biến sắc, buồn bực thất thần, xoay người bỏ đi.
Xong rồi, đắc tội với đàn chị rồi.
“Anh không thích cô ấy, anh cũng chưa hề có bạn gái, em đừng phỏng đoán lung tung.”
Vân Đa có chút kỳ quái nhìn Húc Ngôn, nó phỏng đoán cái gì? Cũng không cần phải gấp gáp giải thích với nó như vậy, không có thì không có, quan hệ gì đến nó?
“Đã từng học qua khiêu vũ chưa? Em không chuẩn bị chút nào sao? Ba nhanh bốn chậm? Rumba Tango? Tiêu chuẩn quốc tế? Không biết một chút nào à?”
Ít nhất trong lúc này phải trao đổi một chút, đừng đợi đến lúc lên sân khấu rồi, nó lại giống như cái cọc gỗ, không biết làm cái gì, cho dù y có là thần khiêu vũ tuyệt thế vô song, cũng không có cách nào cùng khiêu vũ với một cái chày gỗ.
“Một chút, học qua vài ngày tiêu chuẩn quốc tế. Bạn nhảy không về kịp, nên ta không khiêu vũ được.”
Húc Ngôn kéo tay nó đặt lên vai mình.
“Ngày đó mà em nói với anh chúng ta cùng học chung một đại học, cũng không đến mức không có bạn nhảy. Anh là đội trưởng đội múa, mỗi đội viên đều là cao thủ, không có bạn nhảy sao? Tìm đến mười người cũng không thành vấn đề. Thế này, tay em phải để trong tay anh, ngẩng đầu, đối diện với anh. Anh lùi về sau từng bước một, em bước lên từng bước một, động tác cố gắng đừng cứng ngắc quá.”
Kéo tay nó, làm quen bước nhảy một chút, miễn là nó biết nhảy, cho dù lần đầu tiên hợp tác cũng không thành vấn đề.
Tuy rằng trước đây y vẫn luôn khiêu vũ với con gái, hiện tại trong ngực là một thiếu niên, cũng không cảm thấy có gì khó chịu, ngược lại rất phấn khởi. Thiếu niên mình vừa gặp đã yêu, lần thứ hai gặp liền có thể khiêu vũ cùng nó, y thật sự may mắn. Nắm tay nó, ôm thắt lưng nó, trong lòng Húc Ngôn mỹ mãn sôi trào, âm thầm căm ghét bản thân mình, y đang duy trì vẻ đạo mạo của đàn anh, mượn cơ hội dạy khiêu vũ, làm ra những động tác háo sắc đụng chạm với thiếu niên y ngưỡng mộ trong lòng. Y động lòng rồi, vẫn tiếp tục khiêu vũ, Vân Đa dáng vẻ tốt, ánh mắt trong veo, vẫn luôn mỉm cười.
Y lui về sau một bước, muốn phối hợp bước nhảy với nó, ai biết, y lui về sau, Vân Đa vẫn đứng tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt nhìn y.
“Sao vậy? Không biết nhảy sao?”
“Ta tập bước nhảy nam.”
Húc Ngôn sửng sốt một chút, bất đắc dĩ cười lên, buông tay Vân Đa, sờ đầu nó một chút.
“Thật là thử thách anh, được rồi, anh nhảy bước nữ. Anh cũng là lần đầu tiên nhảy bước nữ, em phải chăm sóc anh một chút nha.”
Từ khi y học khiêu vũ đến nay, vẫn luôn ở thế chủ động, cái này hay lắm, y cũng bị nam sinh dẫn đi khiêu vũ, thật khó tưởng tượng, một chàng trai cao một mét tám lại nhảy bước nữ, còn phải phối hợp với người mình thích, đây mới thật sự là thử thách.
Không cho họ thời gian trao đổi, người chủ trì đã gọi họ chuẩn bị.
Vân Đa có chút do dự không tiến, nhất định sẽ rất mất mặt, nó khiêu vũ nhất định sẽ giống như con cua đi ngang, nhất định trở thành trò cười cho cả trường, nó bỏ trốn được không, lập tức quay về ký túc xá được không. Nếu Nam Bình ở đây, trong lòng nó còn yên tâm một chút, ít nhất bọn họ cũng luyện tập với nhau được năm sáu ngày, còn có độ ăn ý, cái này hay rồi, đổi bạn nhảy, chưa từng luyện tập với y, sẽ biến thành không trâu bắt chó đi cày, vô cùng khủng khiếp.
Húc Ngôn cũng không cho nó có cơ hội chạy trốn, nắm tay nó kéo vào sàn nhảy.
Vân Đa xấu hổ hai tay kéo lại tay y.
“Húc Ngôn, Húc Ngôn, đừng lôi kéo người ta, ta thật sự sẽ khiến ngươi mất mặt. Để ta trở về đi.”
“Sợ cái gì, không phải nói còn có anh sao?”
Húc Ngôn nhìn nó còn muốn lùi về phía sau, dứt khoát một tay ôm lấy bả vai của nó kéo ra đứng giữa sàn nhảy.
Toàn bộ sinh viên ầm một tiếng lấy ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh chiếu đến, có người huýt sáo, có người cười to, có người liên tục kêu Húc Ngôn ngươi gay hả, nào có hai người con trai cùng nhảy, ngươi muốn làm tan nát tâm hồn thiếu nữ của toàn bộ nữ sinh sao?
Vân Đa cắn môi, có chút luống cuống. Thật sự mất mặt, thật sự xảy ra chuyện mất mặt.
Húc Ngôn không để ý đến cười nhạo và tò mò của bọn họ, chỉ cúi đầu nhìn Vân Đa.
“Ngẩng đầu, ưỡn ngực, đừng để ý đến bọn họ.”
Lúc này âm nhạc vang lên.
“Nhớ kỹ phải mời anh.”
Húc Ngôn chứa ý cười nhìn Vân Đa mặt đỏ lên, đứa trẻ này vẫn luôn đi học, chưa từng trải qua trường hợp này, lại có chút tự cách ly hướng nội, nhất định là xấu hổ, vẫn là đứa trẻ chưa trải sự đời a, tâm tư quá đơn thuần đi.
Vân Đa hít sâu, coi lần khiêu vũ mở màn này như đang luyện tập, coi Húc Ngôn vẫn luôn chăm sóc nó đang đứng trước mặt này, biến thành Nam Bình, nó sẽ không căng thẳng nữa.
Vân Đa làm một động tác hết sức tiêu chuẩn của thân sĩ.
“Vị tiên sinh này, có thể mới ngươi nhảy cùng ta một khúc không?”
Húc Ngôn nín cười, Vân Đa thật đáng yêu, thích nó, thật sự thích nó, mà ngay cả ánh mắt trợn tròn khi tức giận của nó, khóe miệng rủ xuống khi u buồn của nó, ánh mắt luống cuống của nó, y đều thích, thích đến không nỡ. Thiếu niên khiến y nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm (vừa gặp đã yêu, gặp lần nữa lại động lòng), khiến y không muốn buông tay, lại đã có một gia đình nhỏ.
“Đương nhiên có thể.”

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: