Áo sơ mi – Chương 18

Chương 18: Điệu nhảy của hai người con trai

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Có lẽ là từ ngày thành lập đến nay trường học lần đầu tiên được chứng kiến một dạ tiệc đón tân sinh viên như vậy, hai người con trai, tay nắm tay, một người ôm vai, một người ôm thắt lưng, cùng khiêu vũ.
May mắn là bọn họ đều mặc áo sơ mi, không quá nghiêm túc, nếu hai người đàn ông mặc âu phục cùng khiêu vũ, vậy cũng quá kỳ dị.
Nhưng một hình ảnh có chút kỳ dị như vậy, Vân Đa không dám nhìn người trong hội trường, không dám nhìn hiệu trưởng giảng viên trên sân khấu, không dám nghe người ta bàn tán, chỉ cúi đầu, vừa là sợ mình mất mặt giẫm lên chân y, vừa là nó cũng không có mặt mũi nhìn người.
Trách sao được, chỉ có thể kiên trì đến cùng. Cho dù ngày mai truyền ra làm trò cười của cả trường, nó cũng chỉ có thể nghe.
Húc Ngôn cao hơn Vân Đa một chút, ví dụ như những động tác xoay vòng linh tinh, Húc Ngôn làm có chút khó khăn, nhưng y vẫn cong lưng luồn qua.
Di động bước chân, thân thể lắc lư hai bên, Vân Đa thẳng lưng, trái ba bước, phải ba bước, tiến lên, lui xuống, bên trên bên phải đằng trước, xoay quanh. Làm lại một lần.
Chỉ có thể nhìn thấy xoáy tóc của Vân Đa, đứa trẻ này có chút khác người thường, nó có hai xoáy tóc.
Khiêu vũ không chỉ có thân thể giao lưu, ánh mắt cũng phải trao đổi với nhau a. Húc Ngôn cảm thấy tay Vân Đa trong lòng bàn tay mình lạnh như băng, nhưng vẫn toát mồ hôi. Nghiêng đầu nhìn một chút, thái dương nó cũng có mồ hôi, đứa bé này, rốt cuộc là căng thẳng đến mức nào rồi.
Tay y ôm vai Vân Đa, có thể sờ đến lưng nó đã đông cứng lại, toàn thân cứng ngắc căng thẳng như vậy, đoán chừng nhảy xong điệu này, nó sẽ ngất xỉu.
Có chút bất đắc dĩ, lại buồn cười.
“Em xem bàn chủ tịch kìa, mặt hiệu trưởng cũng tái rồi. Có lẽ ông làm hiệu trưởng nhiều năm như vậy, chưa từng thấy qua trường hợp như này, hai người chúng ta chính là khai sang tiên hà rồi (khai sáng khơi dòng: thành ngữ Trung Quốc, ý chỉ sáng lập, khởi nguồn, thường dùng với ý nghĩa trang trọng như lập nước hay bắt đầu triều đại mới).
Vân Đa ừ một tiếng, vẫn không ngẩng đầu lên, nó không dám, nó thật sự sợ mất mặt.
“Chúng ta sẽ trở thành nhân vật nổi tiếng, đoán chừng em sẽ hấp dẫn một nửa số người, nam sinh nữ sinh đều sẽ thích em. Đến lúc đó, cũng đừng động lòng, sẽ làm ra chuyện có lỗi với vợ mình a.”
Vân Đa ngẩng đầu lên thật mạnh, kỳ quái nhìn y, bước chân có chút loạn, hung hăng giẫm lên chân y một cái, Húc Ngôn lập tức nghiêng ngả một chút, vội vã dựa vào lực một người làm động tác thấp lưng xuống.
Tay Vân Đa ôm chặt thắt lưng y.
“Vợ? Ta còn chưa có bạn gái.”
Húc Ngôn sửng sốt, xoay một vòng, tiếp tục khiêu vũ với nó.
“Nhưng mà, không phải em có con gái rồi sao?”
Húc Ngôn cảm thấy mình cũng không phải người tốt gì, nghe nó nói không có bạn gái, trong lòng lập tức trở nên phấn khởi, ngay cả bước chân cũng uyển chuyển hơn. Nhưng lại nghĩ đến, không đúng a, không có vợ, thì con gái ở đâu ra?
Vân Đa phân tâm, đương nhiên bước chân có chút lộn xộn, may mà có thần khiêu vũ Húc Ngôn, khéo léo che giấu những lần lộn xộn của nó.
“A, ngươi nói đến Nha Nhi a, đó là con gái của Tiểu Phong, bé thích chạy theo ta, gọi lung tung ta là ba thôi.”
Nghe được cái này, Húc Ngôn thật sự cảm thấy mình sắp bay lên rồi, phủ định tất cả những suy đoán trước đây, cho rằng tình cảm thầm kín này còn chưa được bắt đầu thì đã phải buông tay, lại một lần nữa sống lại, lại một lần nữa phát triển đến thần tốc.
Nó không có bạn gái, nó không có gia đình nhỏ, nó không phải một người cha, tất cả vẫn còn kịp.
Thật tốt quá, quả thực là chuyện quá sức tốt đẹp.
Sau khi vũ điệu kết thúc, Vân Đa thở ra một hơi, may mắn vẫn ứng phó được. Cười cảm ơn với Húc Ngôn.
Tâm trạng Húc Ngôn vô cùng tốt, kéo tay nó xoay qua xoay lại đáp lại tiễng vỗ tay của khán giả, y còn hài hước làm ra động tác cảm ơn của phụ nữ vén váy cong đầu gối, trong hội trường vang lên một tràng cười.
Khiêu vũ mở màn này, nó coi như ứng phó được. Thở dài ra một hơi.
Khi âm nhạc vang lên lần nữa, ngoài các sinh viên bắt đầu tung tăng khiêu vũ, còn có các thầy cô giáo còn trẻ cũng tham gia, hội trường biến thành một vũ hội long trọng.
Nhiệm vụ khiêu vũ mở màn đã kết thúc, nụ cười chân thật của Vân Đa mới hiện lên.
“Cảm ơn đàn anh giúp đỡ.”
Húc Ngôn phất tay, y cầu còn không được, còn định tâm sự thật nhiều với nó, nói một chút thật cụ thể những chuyện mà y muốn biết, ví dụ như có thích ai không, ví dụ như có thật là không phải là cha của bé gái kia hay không, ví dụ như vì sao trông nó dường như rất mất mát, tất cả điều đó y đều muốn biết. Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.
Động lòng rồi, vốn tưởng rằng không có hy vọng, nhưng thật không ngờ lại mang đến cho y một sự thật bất ngờ ghê gớm như vậy, y nóng lòng đến mức cho dù một phút cũng không muốn rời xa nó, muốn nghe ngóng đến cùng một chút xem, y phải biết rõ thiếu niên này có cong không, y có hy vọng với nó không.
Cho dù là không có hy vọng y cũng sẽ biết tạo ra hy vọng, thật vất vả mới gặp được một người khiến cho y động lòng, không thể buông tay đơn giản như vậy.
Không để cho nó nói ra lời muốn rời đi, kéo nó đến khu vực ăn uống.
Lúc này đã chín giờ hơn, gió đêm thổi qua, có chút lạnh.
Đưa cho nó một chén dâu tây, bày ra dáng điệu muốn tâm sự thật lâu.
Còn không chờ y nói chuyện, anh em cùng ký túc xá của Vân Đa liền xông đến, kề vai bá cổ cười đùa.
“Đa Đa, khiêu vũ không tồi a, chúng ta còn tưởng sẽ thấy một cái cọc gỗ xoay vòng quanh chứ, rất tốt, thật sự tốt lắm, còn nói ngươi sẽ không nhảy, ngươi chỉ cần cố gắng học thêm một chút, ước chừng đến năm thứ tư, ngươi cũng sẽ là thần khiêu vũ.”
Vân Đa không kìm được, khen nó một câu nó liền xấu hổ.
“Có giống con cua không?”
“Là con cua biết khiêu vũ đẹp trai nhất !”
Vân Đa nở nụ cười, tất cả anh em đều vò tóc nó trêu chọc.
Trần Dũng vỗ vỗ lưng Vân Đa.
“Cho dù Nam Bình không ở đây, ngươi cũng có thể khiêu vũ rất tốt, Nam Bình vẫn lo lắng cho ngươi, mới vừa rồi còn gọi điện cho chúng ta hỏi mà, hỏi ngươi có khiêu vũ mở màn không. Ta nói với anh ấy ngươi và đàn anh cùng khiêu vũ thật sự trông rất đẹp trai, anh ấy lúc ấy mới yên tâm. Ngươi gọi điện thoại lại cho anh ấy đi. Đừng để anh ấy lo lắng cho ngươi thêm nữa.”
Húc Ngôn nhìn chằm chằm Vân Đa, có chút say mê nhìn dáng tươi cười lộ ra khi Vân Đa và các anh em vui đùa ầm ĩ, thật ra nó cũng có thể cười đến rực rỡ như vậy.
Ai biết Trần Dũng nói xong câu kia, sắc mặt Vân Đa xoạt một cái liền thay đổi, trở nên có chút trắng, có chút cứng ngắc, biểu cảm hoàn toàn mất đi toàn bộ dáng tươi cười. Nắm chặt chén trong tay.
“Nam Bình là ai? Bạn nhảy của em sao? Có phải vì hôm nay hắn không đến nên em không có cách nào khiêu vũ được?”
Nam Bình là ai, vì sao nhắc đến người này, Vân Đa liền trở nên kỳ quái như vậy. Người này có ảnh hưởng rất lớn đến nó sao? Một người rất quan trọng sao?
Vân Đa tách một tiếng quẳng lại cái chén trên bàn, nước trái cây bên trong bắn tung tóe ra xung quanh, toàn bộ đều bắn vào áo sơ mi của nó. Áo sơ mi màu xám đậm giống như nhiễm máu tươi, từng giọt nước trái cây không ngừng lan rộng trên áo sơ mi, cả chiếc áo đều bị hủy.
Bộ dạng này, người vừa đi qua nhìn thấy, còn tưởng rằng nó bị thương, nước trái cây đỏ như máu tươi, làm người ta có chút kinh hoàng khiếp sợ.
“Anh ấy lo lắng? Nếu anh ấy lo lắng đã gấp gáp trở về, ta thiếu chút nữa mất mặt đều là lỗi của ai? Hiện tại làm bộ quan tâm ta, ta không cần.”
Húc Ngôn nhíu chặt lông mày, người tên gọi Nam Bình này, là người Vân Đa quan tâm nhất đi, làm sao y không nghe ra oan ức và ghen tuông trong lời nói phẫn nộ đó? Rốt cuộc là chuyện gì, hạng người gì, có thể khiến nó có tình cảm phức tạp như vậy.
“Đa Đa, anh ấy cũng có chuyện của mình, không thể cả ngày đều xoay quanh ngươi. Anh ấy là anh hàng xóm của ngươi, khắp nơi giúp đỡ ngươi, ngươi còn muốn thế nào nữa. Đừng giống như đứa trẻ luôn giở trò cáu kỉnh, giống như em bé tùy hứng sợ anh trai bị cướp đi vậy.”
Vân Đa bắt đầu cởi nút áo sơ mi, động tác kia cũng không giống như đang gỡ nút, dường như còn giống xé rách hơn, giống như muốn đem toàn bộ tức giận trút lên áo sơ mi.
“Ta đã từng cầu xin anh ấy cái gì? Trường hợp quan trọng như vậy, bắt đầu bốn năm học đại học của ta, anh ấy thả ta như chim bồ câu, nếu anh ấy quan tâm ta một chút thì sẽ không để cho ta có khả năng bị mất mặt.”
Áo sơ mi cởi ra rồi, Vân Đa cuộn lại cuộn, ném sang một bên.
Giống như muốn ném đi tất cả lưu luyến với Nam Bình, tức giận Nam Bình, còn có không cam lòng, toàn bộ ấm ức phẫn nộ đều dâng lên, nó không thể giả vờ bình tĩnh được, thở phì phò uống ngay một ngụm nước đá. Nước đá ngấm vào ngực nó, gió thổi qua, Vân Đa chỉ mặc áo phông ngắn tay cảm thấy được có chút lạnh.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: