Áo sơ mi – Chương 19

Chương 19: Áo sơ mi của Húc Ngôn
Húc Ngôn không nói thêm gì nữa, từ những câu đối thoại y đã hiểu được, người tên là Nam Bình cũng là một nam sinh, Vân Đa, hẳn là thích anh ta đi.
Có chút vui mừng, vui vì Vân Đa cũng thích đàn ông, là cong, điều đó sẽ miễn đi rất nhiều phiền phức. Có chút buồn, buồn vì nó đã có người mình thích rồi.
Mấy anh em ở ký túc xá vừa thấy Vân Đa nổi giận, bọn họ liền không có cách nào, Húc Ngôn nhìn họ lâm vào thế khó xử, cười với họ.
“Đi chơi cả đi, để anh đi theo cậu ấy.”
Tính tình Vân Đa bướng bỉnh, ngày thường tuy rằng ôn ôn hòa hòa, nhưng khi đụng đến chuyện của Nam Bình, nó liền biến thành bộ dạng này. Thật giống như món đồ chơi yêu thích bị cướp mất. Cho rằng là một đứa trẻ bốc đồng, ai cũng không biết nó rốt cuộc để tâm đến Nam Bình đến mức nào.
Người xung quanh dần dần ít đi, ở góc vắng vẻ, Húc Ngôn lặng lẽ nhìn nó, chờ Vân Đa tự mình bình phục tâm tình.
Vân Đa hổn hển thở gấp, xông lên hung hăng giẫm lên áo sơ mi của chính mình, bẩn muốn chết, không thể chấp nhận được.
Húc Ngôn có chút buồn cười, bộ dạng này, giống như một đứa trẻ.
Vân Đa thở ra một hơi dài, bình phục tâm tình. Cảm xúc bị kiềm nén, một ngày không kiềm nén được nữa, nó liền bùng nổ như phát điên, làm ra một vài hành động bốc đồng. Nhưng tất cả những việc này đều chỉ là mình nó tự tìm khổ. Thật ra, nó nên sớm nhận rõ, nó chẳng qua chỉ là em trai, thân là anh trai, Nam Bình sau khi cãi nhau vẫn còn gọi điện quan tâm, cũng là yêu mến đối với em trai. Nguyên nhân nó phẫn nộ chính là vì đố kỵ, đố kỵ Nam Bình không ở bên cạnh cùng nó.
Nếu vừa rồi người cùng nó khiêu vũ là Nam Bình, nó khẳng định một bước cũng không sai, họ sẽ trở thành cặp đôi bạn nhảy nam nam nổi tiếng nhất cả trường, nó cũng sẽ tạo được nền móng, chỉ cần có người nhận ra nó, sẽ nói, a, không phải ngươi và Nam Bình đã cùng khiêu vũ sao, mà ngay cả hai cái tên cũng đều xuất hiện cùng lúc, lâu ngày, sinh viên trong trường sẽ cho rằng nó và Nam Bình ở cùng một chỗ là chuyện hợp với lẽ thường.
Nó chính là người ác độc như vậy, mỗi bước đều tính toán, lấy việc ở cùng một chỗ với Nam Bình làm mục đích, tạo ra dư luận, tạo ra biểu hiện giả, chính là vì để sau này sự việc lộ ra, họ ở cùng nhau sẽ không có áp lực.
Nở một nụ cười tự giễu, người có tâm địa xấu mãi mãi cũng không có được kết quả tốt. Không phải bất cứ chuyện gì đều phát triển theo mong đợi của nó, nhìn xem, nó không phải thiếu chút nữa phải chịu mất mặt sao?
Húc Ngôn cười cười.
“Gọi điện thoại cho anh ta, nói với anh ta, cho dù anh ta không có mặt, em cũng đã trở thành người nổi tiếng của trường, cho dù không có bạn nhảy, em cũng vẫn khiêu vũ mở màn vô cùng tốt đẹp?”
Dùng giọng nói đùa giỡn, quả nhiên, Vân Đa đang thở hổn hển xì một tiếng liền cười lên.
“Ta cũng không phải đứa trẻ, ngươi không chơi với ta liền có người khác chơi với ta, chơi còn vui hơn chơi với ngươi. Không phải quá ngây thơ đi?”
“Không phải thì tốt, cười lên là được rồi.”
Húc Ngôn nhặt áo sơ mi của nó lên, giũ vài cái, trên áo sơ mi đẹp lại có thêm vài dấu chân.
“Cả đời này thói quen khi tức giận thì đập phá đồ đạc như vậy cũng không tốt, lần sau nếu có nổi giận, nói với anh, anh cho em trút giận, cam đoan cho em thoải mái.”
Bao nhiêu phẫn nộ như vậy, Húc Ngôn chỉ nói mấy câu liền khiến nó bình tĩnh lại.
Húc Ngôn không tệ, từ đầu đến cuối, vẫn luôn mỉm cười nhìn nó, cho dù nó thể hiện tính tình nóng nảy đập phá đồ đạc, giống như một đứa trẻ cố tình gây sự, y cũng không nói lời nào đứng ở chỗ này nhìn nó, nghĩ cách trêu chọc cho nó vui vẻ. Thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, nó biết, Húc Ngôn là một người ôn hòa quan tâm.
Y là một người không tệ, ánh mắt ôn hòa, quan tâm không dấu vết, bộ dạng bình thản, luôn mang theo ý cười, quen biết người như vậy, không thể không nói là may mắn.
Có phẫn nộ hơn nữa, oan ức hơn nữa, mà nhìn thấy ánh mắt trong suốt của y, đều chậm rãi bình tĩnh lại. Húc Ngôn thật giống như có một loại ma lực an thần, có y bên cạnh, những chuyện đã từng khiến nó phải đau khổ áp lực cũng không còn nghẹn lại ở ngực nữa, từ từ biến mất.
Húc Ngôn lấy điện thoại di động ra, lại xoa nhẹ tóc nó.
Không cần phải nói gì, để cho nó gọi điện thoại.
Vân Đa nhìn Húc Ngôn, thấy ánh mắt y mang theo ý cười, liền nở nụ cười. Dáng tươi cười của Húc Ngôn càng rạng rỡ.
Nam Bình hẳn là sẽ lo lắng lắm, nó sẽ không cáu kỉnh nữa, rộng lượng một chút. Bấm số điện thoại của Nam Bình, sau vài hồi chuông, truyền đến một thanh âm ôn hòa.
“Đa Đa? Vũ hội đón tân sinh viên có thuận lợi không?”
“Mộc Tử? Nam Bình đâu?”
Dáng tươi cười của Vân Đa tan biến, Mộc Tử, vẫn là Mộc Tử, nói cách khác, hiện tại Nam Bình vẫn đang ở cùng một chỗ với Mộc Tử?
“Cậu ấy đang nấu cơm, ngươi đợi chút, ta gọi cậu ấy nghe điện thoại.”
Miệng Vân Đa cứng lại, có chút đau đớn, Nam Bình ở nhà vẫn luôn là cậu ấm áo đến giơ tay, cơm đến há miệng, sao lại nấu cơm, để khiến Mộc Tử vui, anh ấy liền tự mình xuống bếp nấu cơm sao? Nấu cơm cho Mộc Tử ăn, may mắn của Mộc Tử khiến cho người ta đố kỵ.
Từ đầu kia điện thoại truyền đến tiếng dép lê, sau đó là thanh âm của Nam Bình từ xa đến gần.
“Điều hòa vẫn mở đó, ngươi không mặc áo khoác đã đứng dậy nhỡ bị cảm lần nữa thì sao? Nằm trên giường đi. Cầm cháo, cẩn thận nóng. Muốn ăn với tương hay với đường? Vẫn nên ăn nhạt một chút mới tốt, ngươi còn chưa hết sốt hẳn đâu.”
Nam Bình ở đầu kia điện thoại dịu dàng vô cùng nói chuyện với Mộc Tử, Vân Đa nắm chặt tay. Móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, nó còn dùng thêm sức, các đốt ngón tay cũng trắng bệch.
Húc Ngôn nắm tay nó, gỡ từng ngón từng ngón ra.
“Đa Đa, đừng như vậy, em sẽ bị thương.”
“Đừng động ta, Đa Đa gọi ngươi đó.”
Bên kia truyền đến thanh âm thưa thớt, có lẽ Mộc Tử đã lên giường.
“Đắp chăn đến ngang hông, đừng để bị lạnh.”
Điện thoại hình như được đưa qua. Nhưng Nam Bình vẫn không lập tức tiếp chuyện với Vân Đa.
“Mộc Tử, có lạnh không? Ta tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút.”
Lạnh, sao lại không lạnh, đầu tháng mười, cho dù là thành phố phía nam, thời điểm hơn chín giờ tối, thân mặc một áo phông ngắn tay, quả nhiên là lạnh đến run rẩy. Trong lòng Vân Đa kêu gào, Nam Bình, em lạnh, em thật sự rất lạnh. Tại sao anh không hỏi xem em có lạnh hay không?
“Đa Đa? Khiêu vũ thế nào? Anh đã bảo em vũ đạo của Ban Hoa kia chính là hạng nhất, em và cô ấy hợp tác chắc chắn sẽ khiến cả trường kinh ngạc. Thế nào, hẳn là thuận lợi đi.”
Nam Bình rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện, không hề có chút dấu vết nào của trận cãi nhau ban ngày, giống như một người anh lớn, không chấp nhặt với một đứa trẻ.
“Nam Bình, anh, anh khi nào thì trở về? Ngày mai phải đi học rồi, không phải anh nói thầy giáo của anh rất nghiêm khắc sao? Ba lần điểm danh vắng mặt sẽ chết chắc?”
“Không có việc gì, anh đã nói với thầy giáo trong nhà có người bệnh phải chăm sóc, thầy giáo đồng ý cho anh được lên muộn một ngày. Ngày mai anh bắt xe lửa sáng sớm thì buổi chiều sẽ đến. Vẫn thuận lợi chứ? Anh nghe mấy anh em ở ký túc xá em nói cũng không tệ lắm, anh cũng yên tâm. Còn có chuyện gì không? Mộc Tử vừa mới hạ sốt, anh theo dõi cho hắn ăn một chút đã, trước nói đến đây thôi. Có lời gì đợi anh trở lại nói sau.”
Không chờ Vân Đa nói gì, điện thoại ngắt.
Gió lạnh thổi qua, thật sự rất lạnh. Vân Đa cảm thấy lạnh từ trong ngực ra đến bên ngoài. Run rẩy lập cập ngắt điện thoại, nó lạnh đến phát run rồi, mới vừa rồi còn rất tốt a, chẳng lẽ đột nhiên nhiệt độ hạ xuống sao?
Nam Bình, Mộc Tử ở trên giường đắp chăn mà, đương nhiên sẽ không lạnh. Đối với anh, em thì sao, em chỉ mặc một cái áo phông ngắn tay, sao anh không hỏi xem em có lạnh không? Sao anh không hỏi em có thuận lợi không, sao anh không hỏi em có thật sự khiêu vũ với Ban Hoa mà anh nói hay không? Mộc Tử quan trọng như vậy, hắn là người yêu của anh, em, em chỉ là em trai thôi sao?
Vẫn nói, anh em như tay chân, người yêu như quần áo. Cho nên, thà rằng đứt tay đứt chân, cũng không thể khỏa thân a.
Vân Đa cười thê thảm, nháy mắt môi nó liền tái nhợt. Không tự chủ xoa xoa cánh tay, làn da thật sự lạnh đến tê cóng. Thời tiết quái quỷ này, thời tiết đột nhiên hạ nhiệt độ quái quỷ, sao lại làm nó có cảm giác như mình đang ở giữa mùa đông lạnh giá vậy. Nó sắp chết vì lạnh rồi.
Thật buồn cười, đổ tội cho thời tiết có ích lợi gì. Lạnh giá từ trong ngực cho đến tứ chi, đều là do Nam Bình mang tới.
Một chiếc áo sơ mi thuần trắng, có chút giống áo sơ mi vải sợi tinh khiết mềm mại đưa tới trước mặt nó.
Vân Đa giương mắt nhìn lại, là Húc Ngôn. Gương mặt sạch sẽ trẻ trung của y, mang theo nụ cười nhẹ nhàng, trong ánh mắt là đau lòng nhàn nhạt, yêu thương luyến tiếc nhìn nó. Hai bàn tay to lớn vững vàng kia cầm áo sơ mi.
Húc Ngôn cởi áo sơ mi trên người mình, đưa cho Vân Đa.
Vân Đa nhìn áo sơ mi, lại nhìn khuôn mặt khác hoàn toàn với vẻ vui đùa vừa nãy, vẻ mặt y bình thản, vẻ mặt y yêu thương luyến tiếc. Thật giống như một mồi lửa, một chậu than nóng, mang lại ấm áp khi nó ở giữa trời băng tuyết.
Mắt đau xót, Vân Đa cúi đầu, gắt gao nhìn chằm chằm áo sơ mi kia.
Húc Ngôn thở dài một cái mà không ai phát hiện ra, mở áo sơ mi, phủ lên vai Vân Đa. Kéo cánh tay nó, mặc vào, kéo vạt áo sơ mi hai bên, khép lại, một chiếc áo sơ mi đã mặc trên người Vân Đa. Y cẩn thận cài cho Vân Đa từng cái từng cái nút.
Áo sơ mi sát người mang đến ấm áp, dường như trong nháy mắt, lạnh giá vừa nãy đã tan biến, hơi ấm từ làn da chậm rãi thấm vào, từng chút từng chút một sưởi ấm thân thể lạnh như băng của nó.
Mặc áo sơ mi này, Vân Đa cúi đầu, ngửi được một làn hương tùng.
Có lẽ là y dùng một chút nước hoa của nam, có lẽ y dùng một chút dầu bôi trơn trên da gì đó, hương tùng nhàn nhạt, an ổn tâm thần của nó. Cũng sưởi ấm thân thể nó.
Húc Ngôn thuận tay xoa đầu nó một chút, chạm vào trán nó, Vân Đa cảm thấy bàn tay y khô ráp, còn có nhiệt độ ấm áp trong lòng bàn tay.
Loại ấm áp này, giống như ấm áp của Nam Bình trong trí nhớ. Nhắm mắt lại, tưởng tượng ra Nam Bình đang đứng trước mặt nó, mặc áo sơ mi cho nó.
Thích Húc Ngôn, bắt đầu từ một chiếc áo sơ mi.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: