Áo sơ mi – Chương 20

Chương 20: Khuyết điểm của Nam Bình trong mắt Húc Ngôn


Hội trường là một cảnh ca múa thái bình, tất cả mọi người đều rất vui vẻ. Vân Đa nhìn bọn họ, giống như đang xem một bộ phim điện ảnh sôi động, cách nó một tấm thủy tinh trong suốt, bên này là đau khổ thê lương, bên kia lại vô cùng náo nhiệt. Càng hiện lên vẻ mỉa mai.
Húc Ngôn ôm vai nó.
“Về đi, còn ngốc tiếp em sẽ bị cảm mất.”
Vân Đa cúi đầu, Húc Ngôn dắt nó đi xuyên qua đường nhỏ, chầm chậm bước.
Vân Đa cảm thấy đoạn yêu thầm chưa từng nói ra miệng này của mình, đè nặng trên ngực nó, trên đời này không có người thứ hai biết, không ai nghĩ cách cho nó, không ai nói cho nó một tiếng là đúng hay sai, không ai chia sẻ đau khổ mất mát của nó. Thật giống như một quả khí cầu, càng ngày càng được bơm căng, nó đè nén mọi tâm sự xuống đáy lòng, liên tục duy trì, không ngừng tích lũy, nó thật sự sợ mình không gánh vác được, sợ mình không chịu nổi đau khổ của yêu thầm, sợ chính nó sẽ điên mất.
Hương tùng trên người Húc Ngôn khiến nó an tâm, rõ ràng tiếp xúc không sâu, nhưng nó lại muốn tâm sự với y một chút. Ngay khi nó không kiềm chế được, nó muốn tìm người kể khổ. Húc Ngôn là một lựa chọn không tồi, y kiên định vững vàng như vậy, dường như y có thể bao dung nó.
“Ta thích Nam Bình, từ bảy tám tuổi đã bắt đầu.”
Húc Ngôn nhìn nó một cái, không nói gì, những xúc động mà Vân Đa sắp kể ra, y sẽ kiên nhẫn lắng nghe, y muốn hiểu tình cảm của nó và Nam Bình, là loại dây dưa thiên ti vạn lũ (ý chỉ mối liên hệ chồng chéo đan xen nhiều tầng phức tạp) nào, lại khiến thiếu niên phong nhã hào hoa này đau buồn đến vậy.
Đau buồn đến mức khiến y vừa liếc mắt nhìn liền thấy yêu thương.
“Rất thích, vẫn luôn luôn rất thích. Anh ấy là hàng xóm của ta, khi còn nhỏ một đồng tiền chỉ có thể mua hai que kem, một cho ta một cho em trai anh ấy, anh ấy chỉ uống nước. Lớn hơn một chút, anh ấy dạy ta học thêm, cho dù người khác rủ anh ấy đi chơi bóng, anh ấy cũng không đi. Lại lớn hơn một chút, anh ấy chăm sóc ta mọi chuyện, sẽ vuốt tóc ta, sẽ cười ta có cái tên giống như chó nhỏ, sẽ giúp ta đánh nhau.”
Vân Đa vì nhớ lại những kỷ niệm xưa mà cười lên, ngẩn ngơ trở về năm bảy tám tuổi, từ khi ngã từ trên xà đôi xuống, Nam Bình cõng nó trên lưng, đồng ý kết hôn với nó.
Húc Ngôn cũng cười, có điều dáng tươi cười có phần chua xót, tình cảm thanh mai trúc mã, tình cảm cùng nhau trưởng thành, dù là ai cũng không thể thay thế được.
“Rõ ràng là thời gian ta và anh ấy ở cùng nhau dài nhất, vì sao anh ấy không thích ta. Mộc Tử rất tốt, bọn họ là bạn học, tình cảm thân thiết. Ta vẫn luôn cho rằng bọn họ chẳng qua chỉ là bạn học, đợi ta trưởng thành, vẫn tiếp tục yêu anh ấy, anh ấy sẽ yêu ta. Ai biết, dành cho anh ấy tình cảm sâu nhất, nhưng lại không chiếm được tình cảm của anh ấy. Đều dành cho Mộc Tử.”
Vân Đa cười khổ một chút, tay Húc Ngôn ôm vai nó có chút siết chặt.
“Anh ấy tốt lắm, thật sự rất tốt, có tình nghĩa, nặng tình cảm, có trách nhiệm, người lớn lên cũng đẹp trai, rạng rỡ như ánh mặt trời. Anh ấy dịu dàng quan tâm, hào phóng rộng rãi, đối nhân xử thế hiền hòa, không kiêu ngạo không nóng nảy, không tùy tiện, kiên định giữ bổn phận, vì tình cảm mà trả giá tất cả.”
“Anh ấy sẽ vì người mình thích mà không học đại học danh tiếng, sẽ vì người mình thích mà không để ý mặt mũi đi vay tiền, sẽ vì người mình thích mà che giấu cha mẹ, ở bên cạnh làm chỗ dựa cho hắn. Anh ấy dịu dàng ôm hắn, hôn hắn, an ủi hắn, sẽ khiến hắn ngạc nhiên mừng rỡ, sẽ đồng ý hứa hẹn cả đời ở bên nhau. Vì phấn đấu để tương lai được ở bên nhau, anh ấy có trách nhiệm, tình cảm chuyên nhất, đã yêu chính là cả đời, được anh ấy yêu sẽ vô cùng hạnh phúc.”
Thật hy vọng, người Nam Bình yêu là nó, không phải Mộc Tử, không phải những người khác, từ đầu đến cuối chỉ có mình nó. Người đầu tiên động lòng, mối tình đầu tiên, người đầu tiên yêu sâu sắc, chính là Nam Bình. Nếu Nam Bình cũng như vậy với nó, thì thật tốt.
“Anh ta rất tốt đi, người đàn ông như vậy dường như là bạn đời trong mộng của tất cả mọi người.”
Vân Đa có chút kiêu ngạo ngẩng đầu.
“Đúng vậy, anh ấy rất tốt, không ai tốt bằng.”
Người nó thích, trong lòng nó chính là hoàn mỹ. Ai cũng không hoàn mỹ bằng. Húc Ngôn khen Nam Bình, Vân Đa có một loại cảm giác kiêu ngạo hư vinh, Nam Bình mà nó vừa ý, chính là tốt như vậy.
Việc này đại biểu cho việc mắt nhìn người của nó không sai, là Nam Bình thật sự tốt, mới có thể khiến nó yêu đến như vậy.
Húc Ngôn đứng lại, tay nắm vai nó, hơi cúi đầu xuống gần Vân Đa.
Làm cho Vân Đa từ khoảng cách thật gần nhìn thấy ánh mắt của y.
Húc Ngôn cười, nhưng không phải nụ cười ôn hòa dịu dàng, cũng không phải rạng rỡ tươi sáng, mà mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, chế giễu, mỉa mai? Là một loại sắc sảo xé rách ảo tưởng.
“Nam Bình tốt như vậy, hoàn mỹ như vậy, nhưng anh ta cũng có điểm không tốt.”
Vân Đa trừng mắt nhìn y. Làm sao không tốt, Nam Bình trong lòng nó chính là hoàn mỹ không tỳ vết.
“Anh ta không thích em, đây là nuối tiếc lớn nhất. Em khen rất hay, làm anh ta giống như một vị thánh, dịu dàng như nước, dịu dàng vô cùng, nhưng anh ta chính là không thích em. Khuyết điểm này đủ để xóa bỏ tất cả ưu điểm của anh ta.”
Húc Ngôn nhìn con mắt trợn tròn của Vân Đa, cười tủm tỉm.
Khuyết điểm lớn nhất của Nam Bình, chính là không thích nó, không có cách nào, không thay đổi được.
“Đa Đa, em chính là không tiếp thu sự thật, mới có thể phiền muộn đau buồn như vậy. Anh ta không thương em, cho đến bây giờ cũng không yêu em, nhiều ưu điểm hơn nữa, thì anh ta cũng không thương em.”
Húc Ngôn như một lưỡi dao sắc bén, một cơn gió mạnh, thổi bay tất cả sương mù trước mặt Vân Đa, khiến nó thấy rõ sự thật.
Mặc dù có chút tàn nhẫn, nhưng đây là sự thật, Vân Đa nhất định phải tiếp thu. Còn tiếp tục mê mang mờ mịt nữa, nó sẽ càng ngày càng đau khổ.
Y đau lòng Vân Đa, có thể nuông chiều nó, có thể quý trọng đến mức ngậm nó trong miệng, có thể thỏa mãn tất cả nguyện vọng của nó, toàn bộ ý muốn, có thể vô cùng nuông chiều, nhưng mà, tuyệt đối sẽ không chìm đắm. Tuyệt đối sẽ không buông thả.
Có thể nuông chiều, nhưng không chìm đắm. Khi nên thức tỉnh nó, thì sẽ cho nó một gậy vào đầu. Không để cho nó tiếp tục u mê không tỉnh.
Cho dù hiện tại xúc phạm đến nó, cũng nhất định phải làm. Vân Đa cần có người ngăn cản sự say đắm đến điên cuồng của nó. Y không biết sao? Loại say đắm đến gần như si dại này, vẫn luôn phải kiềm nén, tâm hồn của nó cũng có chút vặn vẹo, cho nên khi kết quả không được như nó mong muốn, nó sẽ tức giận đến mức đập phá đồ đạc, sẽ phá hủy, sẽ muốn làm những chuyện linh tinh, chính là vì đã mê muội quá sâu.
Nó cần phải trút hết ra, cần phải nhìn rõ sự thật.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: