[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 41

Chương 41: Dưỡng thương

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Vết thương trên lưng đau nhức, Đông Phương Trữ Tâm chưa ngủ được bao lâu đã bất an tỉnh giấc, lúc này toàn thân nàng nóng rực như lửa, khó nhịn xuống cảm giác đau đớn, cổ họng khô rát, ngứa ngáy không nói lên lời.

“Nước, nước…” Đông Phương Trữ Tâm vội mở mắt ra, nhưng xung quanh nàng chỉ có một mảnh tối đen như mực, không có bóng người. Lẽ ra với thân phận Tuyết vương phi của nàng thì luôn luôn có nha hoàn bên cạnh hầu hạ, thế nhưng thái độ của Tuyết Thiên Ngạo đối với Trữ Tâm như thế, bọn đầy tớ đều ngầm cho rằng không cần phải sợ Tuyết vương phi nàng, cùng lắm chỉ là một vương phi vô quyền, trong lòng nàng chợt cảm thấy lạnh lẽo.

Vết thương đỏ au màu máu chói mắt trên tấm lưng trắng ngọc của nàng nhìn có vẻ rất nghiêm trọng, vậy mà bên người nàng lại không có một ai nương tựa, nàng khép hờ mắt lại để đầu óc thanh tỉnh vài phần, nhớ lại một vài chuyện đã xảy ra.

Tuyết Thiên Ngạo không thể nói là không tàn nhẫn. Lúc ấy, hắn cư nhiên trơ mắt ngồi trong phòng nhìn Trữ Tâm bị người đánh, nếu như hắn không xuất hiện thì nàng ắt sẽ không để ý, nhưng hết lần này đến lần khác hắn đều thờ ơ đến rồi lạnh nhạt rời đi…

Khẽ lắc đầu lấy lại tinh thần, nàng động người, vết thương liền nổi lên cảm giác đau rát, Trữ Tâm vốn có ý định vươn tay cầm lấy chén trà cách đó không xa uống một ngụm, nhưng thân thể lại không nhúc nhích được.

Đôi môi khô khốc nứt nẻ khiến nàng không khỏi khó chịu, nhưng Trữ Tâm chỉ có thể đưa đầu lưỡi liếm liếm vài vết nứt trên môi.

Thật là khát, thật là khát… Đông Phương Trữ Tâm trực tiếp ngã từ trên giường ngã xuống, vết thương vốn đã khô máu liền thẫm máu một lần nữa. Đau quá…Máu nhuộm đỏ một mảng y phục, thân thể nàng đau đớn đến ngất đi.

Sáng hôm sau, thái y cùng một y nữ đến cung liền thấy Trữ Tâm một thân đầy máu nằm bất tỉnh trên mặt đất. Thái y và y nữ liền hoảng sợ, chẳng phải Tuyết vương phi rất được cưng chiều sao? Ngày hôm qua vẻ mặt vương phi chẳng phải rất tốt sao? Sao hôm nay lại thành chật vật như vậy? Vết thương sau lưng ứa máu thấm qua y phục đã khô cứng lại

Sau khi được thái y và y nữ giúp đỡ, thân thể của nàng được đặt trở lại trên giường, nàng nhíu chặt đôi mày, cảm giác đau nhức từ vết thương truyền đến, máu khô trên y phục vì cử động mà ma sát nhẹ vào vết thương sâu đến thịt…

Nước mắt, từng giọt từng giọt đua nhau rơi trên chiếc gối nằm, nàng đau lòng, đau đến phát khóc, nhưng nàng chỉ dám buồn bực rơi nước mắt.

“Vương phi, thuốc đã đổi xong, để nô tỳ giúp người thay y phục.” Y nữ có vài phần đồng tình lên tiếng, vết thương sau lưng của nàng như chỉ mới xuất hiện ngày hôm qua, dù đã được mười ngày nửa tháng.

Đông Phương Trữ Tâm nghe được lời y nữ nói, hít sâu một hơi, toàn thân đau nhức đến chết lặng, dù hiện tại nàng có y nữ chăm sóc nhưng không khỏi đau đớn.

“Không cần… thay…” Nàng không thể chịu nổi một lần nữa y phục động chạm vào vết thương bỏng rát.

“Nhưng mà…” Y nữ có chút khó xử.

“Như vậy, vết thương của ta sẽ tốt hơn.”

“Thế nhưng, nếu nương nương để vết thương như thế sẽ dễ nhiễm trùng, hơn nữa sau này sẽ để lại sẹo”. Y nữ lên tiếng khuyên bảo Trữ Tâm, có lẽ cô cũng hiểu được vì cớ gì Trữ Tâm không muốn thay y phục, tình huống ngày hôm qua cô cũng mơ hồ đoán được vài phần.

“Không sao cả.” Chỉ cần không chết là được.

“Nói như vậy, nương nương người nhớ kỹ phải thay thuốc thường xuyên, bằng không…”

“Đã biết, đa tạ.” Mỗi lần nàng nói nhiều một câu, vết thương trên người lại thêm đau xót một phần, Trữ Tâm nhịn không được thở dốc, cố gắng điều chỉnh cảm xúc

“Vậy nương nương nghỉ ngơi, nô tỳ xin cáo lui.” Y nữ có chút đồng tình nhìn thoáng qua Trữ Tâm, thầm nghĩ Tuyết Thiên Ngạo tâm tư quả thực như mò kim đáy bể, ngày hôm qua vẫn còn khẩn trương như vậy mà hôm nay ngay cả bóng người cũng không thấy.

Đông Phương Trữ Tâm không nói gì, chỉ trầm lặng nhắm mắt, vết thương của nàng rồi cũng sẽ lành lại thôi.

Quả thật thương thế của nàng là phải từ từ chăm sóc, hiện giờ chỗ ở của nàng không đủ dược phẩm cùng thuốc bổ, thương thế đã bồi dưỡng từ đầu hạ đến giữa hạ rồi mà lúc này mới bắt đầu liền thịt, vừa ngứa vừa đau, mồ hôi lạnh lập tức ứa ra.

Nàng yên tĩnh nhìn vào khoảng trống. Bây giờ có người quan tâm đến ta sao? Không, không có, chưa từng có ai, Tuyết Thiên Ngạo gần đây bề bộn công việc, mỗi ngày đều tất bật chuẩn bị kế sách hoặc có lẽ là hắn đang trốn tránh điều gì đó… Bỗng lòng nàng không khỏi ập đến chua xót.

~~~~~~~~

Edit: Carnelian

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: