Áo sơ mi – Chương 21

Chương 21: Húc Ngôn ẩn giấu ý đồ xấu

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Nháy mắt Vân Đa sắc mặt tái nhợt, đây là sự thật, sáng choang choang, ai cũng không thay đổi được. Húc Ngôn tàn nhẫn xé rách ảo mộng của nó, khiến nó từ trong giấc mơ tự cho là đúng của mình tỉnh lại, trời tối rồi, đừng nằm mơ nữa.
Húc Ngôn vẫn mỉm cười, Vân Đa thông minh, nó chỉ cần người đánh thức nó.
“Đa Đa, em nên tỉnh lại thôi.”
“Đừng gọi ta là Đa Đa, đừng nói với ta tất cả những gì ta đã làm đều là thừa thãi.”
Vân Đa có chút nhớn nhác, toàn bộ thiện cảm vừa có với Húc Ngôn chậm rãi biến mất, y tàn nhẫn như vậy sao? Không để cho nó tiếp tục giấc mơ đẹp của mình sao?
Đa Đa, Đa Đa, giống như ngay cả nó cũng là dư thừa, cưỡng ép xen vào tình cảm của Nam Bình và Mộc Tử, nó là dư thừa, nhất định sẽ bị tổn thương. Khi họ tình ý dịu dàng thân mật nhất, cũng là khi nó đau khổ nhất.
Húc Ngôn lắc đầu một chút.
“Vân Đa, em từ từ nghĩ lại đi, đừng để mình lâm vào cảnh khó cả đôi đường. Có chút lạnh rồi, trở về đi, ngủ một giấc thật tốt, ngày mai là chính thức đi học rồi. Mặc kệ anh ta sau này có yêu em hay không, em cũng vẫn phải tiếp tục học tập.”
“Húc Ngôn, ngươi thật tàn nhẫn.”
Vân Đa có chút hung ác nhìn y. Nếu yêu thầm là một vết thương bên trong, Húc Ngôn chính là vị bác sĩ tàn nhẫn không cho nó chút thuốc mê nào, trực tiếp dùng dao sắc bén rạch da nó ra mà cứu chữa.
Nó có thể nói y máu lạnh sao? Y làm như vậy đều là vì cứu nó, tuy rằng rất đau, đau đến muốn chết đi, nhưng cũng là sự thật mà nó nhất định phải nhìn rõ.
Húc Ngôn vỗ vai nó, có chút trêu chọc kéo vai nó lần nữa, Vân Đa giãy giụa thoát ra, tự mình đi về phía trước.
Không bao giờ để Húc Ngôn đến gần nó trong vòng 10cm nữa, có chút tức giận, có chút thức tỉnh, cùng với không cam lòng, tất cả tâm sự phức tạp đều đổ tại Húc Ngôn. Giống như một đứa trẻ, sau khi khóc quấy, có người yên lặng đến dỗ dành.
Húc Ngôn vẫn cười, nhìn thấy Vân Đa tức giận, trong mắt tràn đầy nuông chiều. Vân Đa tính tình không lớn, cãi vã cáu kỉnh lên thì giống như đứa trẻ, đáng yêu vô cùng. Ai nhẫn tâm làm tổn thương nó chứ, chỉ có phá tan mờ mịt của nó, mới có thể khiến nó tiếp nhận một cuộc sống mới. Nó cần phải tiếp nhận sự thật là Nam Bình không yêu nó, ngược lại quên đi Nam Bình, tiếp nhận tình cảm mới, người yêu mới, ví dụ như, y.
Y cũng ích kỷ, cũng mang theo chút mưu kế nhỏ, để Vân Đa hết hy vọng với Nam Bình, y lại cẩn thận che chở vỗ về Vân Đa. Không phải đã nói rồi sao? Muốn quên đi một đoạn tình cảm mang đến tổn thương, chỉ có cách bắt đầu một tình yêu mới.
Cho nên, y không nóng nảy, cũng không giận dữ, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh nó, yên lặng quan tâm nó, người không phải cỏ cây, ngày còn dài, tâm tư của Vân Đa, sẽ chuyển sang y.
Đứa bé này a, cố chấp yêu một người mười mấy năm, không phải nói quên là quên ngay, cần chậm rãi mới được.
Trong lòng có chút mùi vị không rõ ràng, Nam Bình thật hạnh phúc, có một người yêu say đắm anh ta mười mấy năm. Nếu y là Nam Bình, nếu Vân Đa yêu y, thật là tốt biết bao.
Mặc dù chưa từng gặp Nam Bình, đã muốn đố kỵ với anh ta rồi. Có điều may mắn là, Nam Bình có người yêu, Vân Đa sớm hay muộn cũng sẽ là của y. Vân Đa không thông suốt, làm sao lại nhìn không rõ chứ, sao lại không quay đầu nhìn y, quay đầu lại, nó sẽ thấy tình cảm dịu dàng quyến luyến trăm lần trong mắt y.
Vừa gặp đã yêu không phải chyện hoang đường, không phải đã xảy ra rồi sao? Lần gặp thứ hai đã động lòng, toàn bộ trái tim y đã hướng về Vân Đa không thông suốt kia rồi.
Húc Ngôn bước nhanh vài bước, sánh vai với Vân Đa mà đi, xuyên qua đường nhỏ có bóng cây che khuất, đi qua lối tắt âm u quanh co mà đèn đường không chiếu tới. Có những đoạn đường không dễ đi, y nhẹ nhàng giữ tay Vân Đa, nhắc nhở nó bên cạnh có hố.
Vừa mới bắt đầu Vân Đa còn có chút kỳ quái, hai người con trai nắm tay nhau, cũng không phải chuyện bình thường lắm đi. Nhưng sau khi đi qua mấy đoạn đường không dễ đi, đến nơi có đèn đường chiếu sáng, y liền buông tay nó.
Vân Đa nhìn y một cái, Húc Ngôn vẻ mặt không thay đổi, vẫn cười ôn hòa, nó cũng không ghét bỏ nữa. Húc Ngôn là người ôn hòa, mặc dù có lúc nói chuyện không dễ nghe, nhưng tổng thể mà nói là một đàn anh tốt.
Cũng ngầm đồng ý động tác quan tâm này của y.
Húc Ngôn cười thầm trong lòng, lúc này lại không nắm tay nó sao? Chậm rãi xâm chiếm, chậm rãi tập cho nó thói quen, đến lúc đó, Vân Đa sẽ không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của y.
Húc Ngôn vẫn tiếp tục đưa nó về ký túc xá, nhìn thoáng qua điều kiện xung quanh.
“Em đi tắm rửa đi, sau đó nghỉ ngơi sớm một chút.”
Vân Đa mệt muốn chết rồi, ngày hôm qua trắng đêm không ngủ, còn đợi ở ga xe lửa suốt một ngày, thật vất vả chống đỡ đến hiện tại, nó chẳng muốn tắm rửa gì trực tiếp ngủ luôn. Húc Ngôn vẫn chưa đi, nó cũng không thể trực tiếp nằm thẳng trên giường.
“Mau đi đi, chậm chạp cái gì, tắm nước nóng cho thoải mái. Nhanh đi.”
Húc Ngôn lấy chậu rửa mặt của nó ra, kem đánh răng bàn chải đánh răng khăn mặt xà phòng đều ở trong chậu, giục nó đi vào phòng tắm.
“Ngươi không về sao?”
Nó tắm rửa, Húc Ngôn làm gì? Trông ký túc xá?
Húc Ngôn ngồi trên giường nó không di chuyển.
“Anh về ký túc xá cũng không có việc gì, vừa vặn ngồi với em một chút.”
Có bệnh, bắt nó đi tắm, tắm xong ngủ một giấc, y còn ngồi ngốc một lúc. Ngốc mất mấy phút không về ký túc xá, có ý nghĩa gì. Không phản ứng lại y, cầm chậu đến phòng tắm.
Húc Ngôn trải giường thật tốt cho nó, vỗ lỏng cái gối, lại mở ngăn tủ có tên nó tìm một lúc, thật vất vả lôi ra một thùng mì ăn liền, Húc Ngôn cau mày nấu cho nó một gói mì.
Ngày mai lại quay lại, mang đến cho nó mấy thứ ăn được, trong tủ quần áo của nó cái gì cũng không có, chỉ có một thùng mì ăn liền, Vân Đa cũng không biết tự chăm sóc mình, nó nghĩ vẫn còn ở nhà a, đi quán cơm muộn một chút là không được ăn ngon rồi, trách không được nó gầy như vậy, đều là bị bỏ đói.
Ngồi bên giường sờ soạng chăn của Vân Đa một chút, muốn trải giường dày hơn một chút cho nó, mùa đông phương nam âm u lạnh lẽo, lạnh đến đông cứng cả xương cốt, hình như nó sợ lạnh, chăn cũng phải chuẩn bị thật tốt cho nó đi.
Lại xoay người xem xét hành lý của nó một chút, không có thảm điện, Húc Ngôn sâu sắc thở dài, ban đêm nó sẽ lạnh đến răng va vào nhau lập cập mất.
Ngày mai phải đi chuẩn bị toàn bộ vật dụng cho nó thôi, cứ sống tạm bợ như vậy, nó chắc chắn sẽ thường xuyên bị ốm.
Hình như, Vân Đa đi tắm không mang theo nội y sạch.
Húc Ngôn vuốt cằm nở nụ cười tà ác, ho khan một chút, thu lại nụ cười có chút ý xấu. Lại mở ngăn tủ của nó, ít nhất thì quần áo của Vân Đa cũng vẫn phân loại, quần áo y phục, không vất lung tung trong ngăn, tất và quần lót để sang một bên, giầy cũng để ngay ngắn.
Thật sự là thiếu niên thuần khiết, quần lót cũng là một màu, thuần trắng, sạch sẽ, thanh thuần. Nhưng mà, quần lót của đàn ông luôn rất gợi cảm, nghĩ đến dáng vẻ nó chỉ mặc một cái quần lót, Húc Ngôn cảm thấy có chút ý niệm tà ác xuất hiện trong đầu y.
Không cầm y phục của nó, cũng không lấy áo may ô cho nó, chỉ cầm quần lót, đi đến nhà tắm.
Vân Đa vừa tắm xong, nhìn thoáng qua quần lót, có chút luống cuống. Áo ngoài có thể không đổi, nhưng quần áo bên trong nhất định phải thay hàng ngày, mới tắm sạch sẽ xong, không thể mặc lại quần lót bẩn được. Không mặc trực tiếp đi ra ngoài? Húc Ngôn còn đang ở trong phòng nó, tuy rằng đều mà đàn ông, nhưng nó không có hứng thú phơi bày trước mặt đàn ông. Cho dù tắm rửa, nó cũng chọn thời điểm rất ít người. Các anh em ở cùng ký túc xá còn tưởng nó có bệnh ưa sạch sẽ.
Đang lúc khó xử, cửa nhà tắm mở ra.
“Vân Đa, anh cầm quần mới đến cho em thay.”
“Ngươi, ngươi vào làm gì?”
Húc Ngôn thật sự nhìn thấy một bức tranh mỹ nhân, Vân Đa mặc dù gầy, nhưng cũng dễ nhìn, thắt lưng thon, chân dài, da màu mật ong nhạt, cái kia của đàn ông không có lông lá xồm xàm, chỉ rất nhạt, làn da tắm sạch sẽ nhìn qua sáng bóng, có lẽ đột nhiên có người tiến vào nên nó có chút xấu hổ, có lẽ là tắm nước nóng xong, tóm lại mặt nó rất hồng, nhìn qua rất ngon miệng.
Có chút kích động nhưng vẫn cố bình tình, nhưng lời nói lắp bắp đã tiết lộ tình trạng quẫn bách của nó.
Húc Ngôn giả vờ thành bộ dáng rất vô tội, giơ quần lót trong tay lên.
Vân Đa mặt đỏ lên giật lấy.
Quay lưng về phía Húc Ngôn mặc vào. Húc Ngôn cười đến sắp thành nội thương, làm sao Vân Đa lại không được tự nhiên như vậy, nó cũng quá đáng yêu đi, khiến người ta có ý nghĩ muốn lao vào ôm chầm lấy, bắt nạt một chút.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: