Trái chủ hãn phu – Chương 102

Chương 102: Thiên nga đực.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Phong cảnh đường Great Ocean dọc theo đường ven biển dài gần 300km, sóng lớn vỗ nhẹ vào vách đá bờ biển quả là kỳ quan thế giới.
Đến lúc chạng vạng, nước biển triều dâng, sóng biển cuộn trào mãnh liệt vỗ ào, đối với đàn ông mà nói, đây là tiếng gọi của thiên nhiên dã tính. Những người khác đều đứng tới chỗ vách đá, mà Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường lại trèo lên trên đỉnh nhà xe lưu động.
Bởi vì Ngu Tư Ngôn sợ nước.
Từ rất xa đứng ở trên bãi biển nhìn biển còn được, muốn cậu đứng ở vách đá nhìn nước biển rít gào vỗ đánh dưới lòng bàn chân, thì cảm giác chẳng khác nào có người bóp chặt cổ cậu, hít thở không thông!
Gió biển kêu khóc, cho dù Ngu Tư Ngôn ngồi trên đỉnh xe cũng thực sự cảm thụ được sức mạnh vô cùng của thiên nhiên, loại sức mạnh này có thể truyền tới nơi sâu trong linh hồn con người, lại không khiến họ cáu gắt, mà là một loại thuần túy, một loại trầm ổn, khiến người ta an lòng.
Lòng càng ngày càng bình tĩnh, cậu nhắm mắt lại, nằm thẳng xuống, hai tay lót ở sau đầu, biểu tình thích ý hết sức.
Đột nhiên, cậu cảm giác toa xe rung vài cái,
“Tiếng gì vậy?”
Hạng Tường vội vàng ngắt điện thoại trong túi quần ngay trước một giây Ngu Tư Ngôn mở mắt, giả vờ không biết hỏi ngược lại:
“Gì cơ?”
Tưởng rằng thân xe rung, Ngu Tư Ngôn không lưu ý nữa, cũng không hỏi lại thêm.
Hạng Tường lẳng lặng ngồi một hồi mới lấy điện thoại ra, vừa nhìn, Hạng Phi.
Anh liếc nhìn Ngu Tư Ngôn, suy nghĩ một chút, tắt máy.
Goethe(*) từng nói, một người không thể cưỡi hai con ngựa, cưỡi con này, sẽ mất con kia.
(*)Johann Wolfgang von Goethe (28 tháng 8 năm 1749-22 tháng 3 năm 1832) được coi là một trong những vĩ nhân trong nền văn chương thế giới, ông là một nhà thơ, nhà viết kịch, tiểu thuyết gia, nhà văn nhà khoa học, họa sĩ của Đức.
Vậy nên giữa hai vấn đề lớn chăm sóc Hạng Phi và đánh hạ Ngu Tư Ngôn, Hạng Tường rất chung tình chọn Ngu Tư Ngôn.
Một lần nữa anh nhét điện thoại về túi, kề sát chen chúc Ngu Tư Ngôn, duy trì tư thế y hệt Ngu Tư Ngôn mà ngủ.
Đoàn người dừng lại thật lâu nơi vách đá, thế cho nên Ngu Tư Ngôn ngủ ở trên đỉnh xe rất sâu, cuối cùng mơ mơ màng màng bị Hạng Tường cõng về trong xe.
Xe chạy đến hừng đông mới đến làng du lịch hướng dẫn viên du lịch chọn lựa, Ngu Tư Ngôn vừa ngủ một giấc, tinh thần đặc biệt dồi dào, nghe hướng dẫn viên du lịch nói phụ cận làng du lịch có một thác nước nhỏ, cậu bèn hỏi ông chủ làng du lịch mấy cái cần câu, dự định hơn nửa đêm mang theo mồi câu, túm theo Hạng Tường đến chỗ thác nước câu cá.
Dáng vẻ ông chủ đặc biệt cường tráng, là người hơn 50 tuổi, còn rắn chắc hơn cả mấy người vạm vỡ mới hơn 30 ở Đông Bắc quốc nội, uống chút rượu vào đêm, nghe Hạng Tường phiên dịch nói Ngu Tư Ngôn muốn đi câu cá, người đàn ông lớn lên quanh năm ở cạnh biển vô cùng vui vẻ muốn đi cùng Ngu Tư Ngôn.
Có ông chủ đi cùng, đương nhiên càng tốt, dù sao làng du lịch này là ở tại rừng cây nguyên thủy.
Dọc theo đường đi ông chủ luôn nói về phong tình bản địa, còn rất săn sóc nói một đoạn thì dừng lại, chờ Hạng Tường phiên dịch cho Ngu Tư Ngôn xong mới nói tiếp.
Đi gần 20 phút, Ngu Tư Ngôn loáng thoáng nghe thấy được tiếng nước, lại đi một hồi theo thanh âm, đẩy ra lùm cây, trong nháy mắt phạm vi nhìn trống trải, một hồ nước không lớn không nhỏ, ở góc phía Tây Bắc là một thác nước nhỏ cao gần 3m.
Ông chủ hạ giọng xuống, bảo Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường tắt đèn pha, để lại một cái trong tay ông là được, Ngu Tư Ngôn khó hiểu hỏi một câu ‘Vì sao’, ông chủ chỉ chỉ một đoàn tối như mực gì đó xa xa trên mặt nước.
Ngu Tư Ngôn sau lưng mát lạnh, vô ý thức đến gần Hạng Tường, giơ đèn pha quét qua, vẫn không thấy gì.
Hạng Tường vươn tay tắt đèn của mình, cũng tắt đèn của Ngu Tư Ngôn, nhỏ giọng nói cho Ngu Tư Ngôn:
“Đó là thiên nga đen, đừng dùng ánh sáng chiếu nó, nó sẽ hoảng sợ.”
Ông chủ từ trong một đống dụng cụ đánh bắt cá lấy ra 3 cái áo khoác, đưa 2 cái cho Hạng Tường, bô bô nói một đống lời, lại tự bận việc của mình.
Hạng Tường quay sang khoác áo lên người Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn vừa mặc vừa hỏi:
“Đây là cái gì? Mùi nặng như vậy!”
Hạng Tường thay Ngu Tư Ngôn kéo phẳng áo khoác, nhỏ giọng nói:
“Trên cái này có bôi thuốc, đuổi sâu đuổi rắn.”
Ba người chỉnh lý xong thì đều quăng cần ngồi xuống, im ắng thả câu.
Vào đêm, vốn Ngu Tư Ngôn không trông cậy có thể câu được cá, nhưng mồi câu của ông chủ này không biết làm từ cái gì, nửa đêm cũng khiến cá tham tỉnh, qua nửa tiếng Ngu Tư Ngôn đã câu được vài con.
Cậu có chút hưng phấn kêu Hạng Tường đi hỏi mồi câu này là làm từ gì, ông chủ nói đến cái này thì đặc biệt đắc ý, mặt mày hớn hở, vừa nói là không dừng được.
Tư tưởng của người ngoại quốc và người Trung Quốc không giống nhau, người Trung Quốc chú ý nội liễm, khiêm tốn, mà người ngoại quốc chú ý tự tin, tán dương, tâm tính khác biệt, lý giải cũng khác biệt. Đổi thành một người Trung Quốc khác khó tránh khỏi sẽ nghĩ ông chủ có chút đắc ý quá mức, nhưng Ngu Tư Ngôn thì không nghĩ nhiều như vậy, tốt chính là tốt, lúc ông chủ khoe khoang đến có chút hừng hực cậu còn liên tiếp thêm củi lửa, chân thành khích lệ khiến ông chủ tâm tình tốt.
Câu được non nửa xô cá, Ngu Tư Ngôn nháy mắt hỏi Hạng Tường:
“Nhà xe lưu động nấu được cơm không?”
Hạng Tường biết Ngu Tư Ngôn muốn anh nấu cá ăn, nhưng dù anh thương Ngu Tư Ngôn, cũng không thể mở tiền lệ, bằng không chiến lược phía sau sẽ khó mà thực thi, vậy nên bèn nói rõ,
“Đương nhiên có thể làm, thế nhưng muốn làm tự cậu làm, tôi không làm.”
Cái này nếu như Ngu Tư Ngôn biết làm cậu sẽ không phiền Hạng Tường, nhưng then chốt là con cá này cậu chưa từng thấy qua,
“Vì sao? Tôi không biết làm cá này.”
Hạng Tường rõ ràng nói:
“Tôi làm được, thế nhưng cậu phải bảo chứng chỉ có cậu ăn, những người khác tùy tiện nói như thế nào cậu cũng không thể cho họ ăn một miếng.”
Ngu Tư Ngôn nghĩ, trên xe có mấy người, chẳng lẽ đều giữ mình cậu ăn? Lữ Việt còn dễ nói, nếu như Tiêu Vĩ hoặc hướng dẫn viên du lịch mở miệng, nếu mà cậu cự tuyệt người ta thì cũng quá không có tình người rồi.
Cậu xem xét liếc mắt Hạng Tường, Hạng Tường trả cho cậu một ánh mắt kiên định kiên quyết, tuyệt không lui bước.
Thở dài một hơi, cậu tiếc nuối nhìn non nửa xô cá vùng vẫy, xem ra không ăn được rồi,
“Vậy nếu không sáng sớm ngày mai tôi lấy cho thiên nga ăn?”
Hạng Tường bất đắc dĩ nói:
“Chúng nó là hoang dã, khinh thường ăn đồ cậu cho.”
Ngu Tư Ngôn vẻ mặt vững tin nhìn Hạng Tường,
“Hai ta cược một trận, anh hỏi ông chủ, thiên nga này có phải là nuôi không.”
Hạng Tường bình tĩnh nhìn Ngu Tư Ngôn, sóng mắt lưu chuyển,
“Được, cược cái gì?”
Ngu Tư Ngôn hí mắt,
“Tôi thắng, anh làm cá cho tôi ăn, tôi thua. . . Tùy anh muốn phạt thế nào.”
Hạng Tường nhe răng cười,
“Đây chính là cậu nói nhé!”
Ngu Tư Ngôn cố sức gật đầu,
“Đúng, là tôi nói!”
Hạng Tường cười cười, xoay người sang hỏi ông chủ, nhưng không nghĩ tới, Ngu Tư Ngôn nói đúng rồi, thiên nga này là ông chủ nuôi, chẳng qua là nuôi thả mà thôi!
Ngu Tư Ngôn thấy Hạng Tường ngây ra một lúc chỉ biết mình thắng, đắc ý huých vai Hạng Tường, nói:
“Thằng nhóc, ngoan ngoãn làm cá đi!”
Hạng Tường nhìn hình dáng du côn hư hỏng kia của Ngu Tư Ngôn, nhịn không được phì cười vài tiếng, một tay khoác Ngu Tư Ngôn kéo về, dán tai Ngu Tư Ngôn hỏi:
“Sao cậu nhìn ra được?”
Ngu Tư Ngôn liếc xéo Hạng Tường, khinh thường không gì sánh được nói:
“Anh nha cứ sống không dính bụi trần đi, anh từng thấy thiên nga hoang mà phiêu phì thể tráng như vậy chưa hả? Béo đều là có bối cảnh đấy!”
Ngu Tư Ngôn đem khuôn mặt vùi vào hõm vai Ngu Tư Ngôn, nín cười đến cả người rung mạnh.
Ngu Tư Ngôn bản thân cũng bị chọc cười, nhếch môi không tiếng động cười, cậu giả vờ giận vuốt đầu Hạng Tường, khẽ trách mắng:
“Anh đứng lên cho tôi, cá đều bị anh đuổi cổ hết rồi!”
Hạng Tường cũng không dậy, ì ở trên vai Ngu Tư Ngôn, có chút mệt nhoài nói:
“Cậu nói cậu chừng nào thì có thể chú ý đến tôi một chút? Tôi để những người khác đều ngủ, lại để tôi cùng háo với cậu như thế?”
Ngu Tư Ngôn một chút cũng không thấy xấu hổ, còn trừng Hạng Tường,
“Thiếu tới, lúc tôi ngủ không phải anh cũng ngủ sao!”
Hạng Tường chép miệng một cái, chỉ coi đây là hiện tượng tốt,
“Nhưng tôi hiện tại rất mệt.”
Ngu Tư Ngôn hiện đang cao hứng, nếu như đi, cậu thật có chút luyến tiếc, cậu tương đương sứt sẹo tìm chuyện để nói, cố gắng nhảy qua chủ đề của Hạng Tường,
“Anh nói, mấy con thiên nga này phân biệt đực cái thế nào?”
Hạng Tường nhìn hầu kết Ngu Tư Ngôn lăn lộn trước mắt, nhịn nhịn, không có một ngụm cắn tới, anh dời mắt, nhìn chằm chằm một đoàn một đoàn bóng thịt màu đen xa xa nói:
“Nhìn từ vẻ ngoài thì không ra, phải lật lại xem mới biết được, nếu như là sáng sớm, có thể từ tiếng kêu của chúng nó phân biệt, hiện tại à, cậu chỉ có hỏi ông ta!”
Một tay chỉ về phía ông chủ bên cạnh.
Ngu Tư Ngôn nhún nhún vai,
“Vậy anh còn không hỏi đi.”
Hạng Tường nhận mệnh nâng người dậy, lại quay qua hỏi ông chủ, nói vài câu xong, anh nhe răng cười quay đầu nói với Ngu Tư Ngôn:
“Đều là đực!”
Ngu Tư Ngôn vô cùng kinh ngạc,
“Cái gì? Đều là đực thì nuôi làm gì?”
Hạng Tường cười xấu xa nói:
“Cái bay rồi.”
Ngu Tư Ngôn vẻ mặt hiểu ra, quay qua nhìn chằm chằm phao câu cá, thuận miệng hỏi một câu:
“Sao ông ta không mua thêm mấy con cái để nuôi?”
Hạng Tường chỉ chờ Ngu Tư Ngôn hỏi một câu này,
“Ông ta nói 6 con thiên nga đen đực này đều đã ghép thành đôi, vừa lúc 3 đôi, ông vốn từng nuôi vài con cái, đều bị tức chạy, ông ta đơn giản không mua nữa.”
Ngu Tư Ngôn khiếp sợ quay mặt nhìn chằm chằm Hạng Tường, ngơ ngác nói:
“Anh nói đùa à!”
Hạng Tường vẻ mặt nghiêm túc, hỏi ngược lại:
“Cậu cảm thấy tôi là đang nói đùa sao?”
Ngu Tư Ngôn dùng một loại ánh mắt đặc biệt sùng bái nhìn chằm chằm mấy đôi bóng đen hồi lâu, sau đó tiến đến trước mặt Hạng Tường, vô cùng hưng phấn nói:
“Quá thần kỳ, sau khi chúng ta quay về cũng nuôi hai con vịt đực xem sao!”
Hạng Tường ngây ra một lúc, che khuôn mặt cười ghé vào trên tảng đá.
Ngu Tư Ngôn cuối cùng câu đầy xô mới sảng khoái trở về làng du lịch, ông chủ nhiệt tình thay cậu dùng lưới đánh cá vòng một vòng cá gác qua cạnh hồ nuôi, để cậu sáng sớm hôm sau quay lại lấy.
Gian phòng của Hạng Tường ở đối diện Ngu Tư Ngôn, hôm nay anh cũng không quấn quít lấy Ngu Tư Ngôn đòi ngủ chung một phòng, bởi vì anh còn có chút việc phải xử lý.
Anh ngủ trên giường gần 1 tiếng đồng hồ, sau đó đột nhiên mở mắt trong bóng tối, không chút nào nhìn ra dấu hiệu từng ngủ.
Xoay người rời giường, anh cầm lấy điện thoại di động đầu giường mở máy, chậm rãi đi tới bên cửa sổ, gọi điện thoại cho trợ lý.
Hiện tại đang là hừng đông 4h, trợ lý ngủ rất sâu, Hạng Tường gọi 2 cú điện thoại mới đánh thức người dậy, điện thoại vừa kết nối, anh lập tức chuyển sang nói chuyện chính, một giây đồng hồ cũng không lãng phí,
“Hạng Phi tìm cậu nói những gì?”
Thanh âm Hạng Tường tựa như một gáo nước lạnh hắt xuống, trợ lý tinh thần chấn động, lập tức thanh tỉnh, đem lời của Hạng Phi một chữ không rơi nói cho Hạng Tường.
Hạng Tường nghe xong một câu cũng không nói, trợ lý nghe được hô hấp khe khẽ của Hạng Tường, biết mình làm hỏng chuyện.
Hạng Tường trầm mặc hồi lâu, liên tục hỏi trợ lý 3 câu:
“Bạn của nó có cơ hội biết tôi trông như thế nào sao? Nếu như tùy tiện một người cũng có thể liên hệ được Hạng Phi, tôi đây sai cậu phái người đi tìm nó đều là làm cái gì hả? Hạng Phi trốn tôi khắp thế giới, sẽ vì loại việc nhỏ này mà chủ động đưa lên cửa sao?”
Trợ lý nhất thời ngừng thở, Hạng Tường âm trầm nói:
“Tập trung người đến Melbourne cho tôi, trong vòng hai ngày phải tìm được, mang về Trùng Khánh.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: