Áo sơ mi – Chương 22

Chương 22: Thu hoạch của Húc Ngôn

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Vân Đa có chút không được tự nhiên, Húc Ngôn đương nhiên biết y không thể đùa quá trớn, thấy nó đỏ mặt là được rồi.
“Em đừng chậm chạp nữa, anh nấu mì ăn liền cho em rồi, nhanh chóng lau khô người rồi quay lại ăn đi.”
Vân Đa đi sau lưng y, Húc Ngôn đưa cho nó một bát mì ăn liền, lại đưa sang một chén nước.
Vân Đa quả thật đói bụng, ầm ĩ cả ngày nó cũng đã quên mất không ăn được gì. Tuy rằng nó không thích mì ăn liền, nhưng bụng đói kêu vang, ngửi mùi vị đã cảm thấy thơm lừng.
Cũng không khách khí, mở miệng lớn mà ăn.
Húc Ngôn cưng chiều nhìn nó, ánh mắt yêu thương như mẹ hiền nhìn con trai lớn ăn cơm, cầm chậu của nó, đi ra ngoài giặt quần áo cho nó.
Húc Ngôn vẫn chưa từng thích ai, tình cảm nhiều năm như vậy thật trống trải, có người từng nói qua, cũng có đàn em theo đuổi, nhưng không hề động lòng. Bỗng nhiên gặp được người nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm, y không biết làm sao để lấy được trái tim của một người, cũng không biết yêu đương là phải làm những chuyện gì, yêu thầm yêu đơn phương y cũng chưa từng trải qua. Hẹn hò đi ăn cơm xem phim sao? Có lạc hậu quá không? Y không biết làm thế nào bày tỏ yêu thích của mình đối với Vân Đa, y cũng không biết làm thế nào lấy được trái tim của Vân Đa, tuy rằng hiện tại lòng nó còn đang hướng về người khác, nhưng y vẫn muốn chăm sóc nó, muốn cho Vân Đa tất cả những gì tốt đẹp nhất, muốn làm việc gì đó cho nó, muốn yêu thương nó, cũng không biết cách thức này có đúng hay không, y đã muốn làm, cũng không nghĩ tới một người đàn ông trưởng thành làm những việc như vậy có kỳ quặc hay không.
Giặt quần áo cho nó, trải giường cho nó, nấu mì ăn liền cho nó, cũng là muốn khiến Vân Đa thoải mái hơn một chút.
Giặt đi giặt lại chiếc áo sơ mi kia của nó, đáng tiếc nước hoa quả dính vào áo sơ mi quá rõ ràng, làm thế nào cũng không giặt sạch.
Phơi quần áo của nó lên xong, cầm chiếc áo sơ mi ướt sũng quay lại.
Vân Đa vừa vặn cũng uống hết nước mì.
“Áo sơ mi này không mặc được nữa rồi, chúng ta cuối tuần đi dạo phố, anh mua cho em cái khác.”
Húc Ngôn trở tay ném áo sơ mi vào thùng rác, bỏ tay áo xuống, quay đầu liền nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Vân Đa, y nở nụ cười xoa nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của nó.
“Ăn xong rồi? Mau đánh răng đi ngủ đi.”
Vân Đa có chút xấu hổ.
“Ngươi, ngươi giặt quần áo cho ta? Sao ta có thể không biết xấu hổ làm phiền ngươi như vậy a.”
“Khách sáo với anh làm gì, ăn xong rồi? Vậy đi đánh răng.”
Húc Ngôn bắt tay vào dọn dẹp, Vân Đa cũng tham gia, tay bọn họ cùng động tới một chỗ, Vân Đa rụt một chút, Húc Ngôn đã nắm tay nó lại, coi như phần thưởng cho những gì y đã làm, nắm một chút, sẽ không khiến Vân Đa chán ghét. Vân Đa có chút xấu hổ, tuy rằng nó thầm mến Nam Bình, nhưng nó chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông như vậy bao giờ, có chút ngượng ngùng, cũng không dám nhìn y, cúi đầu bước đi.
Húc Ngôn nhìn hai lỗ tai có chút hồng của nó, cảm thấy tình cảm của mình trở nên rõ ràng, người dễ xấu hổ như vậy, quen thuộc với động chạm của y, sẽ chậm rãi tiếp nhận y, tâm tư cũng sẽ chuyển sang y, đến lúc đó, người mà Vân Đa cố chấp yêu, chính là y. Húc Ngôn đắc ý thỏa mãn cười, cầm khăn giẻ lau, lặng lẽ lau khô cái bàn.
Chờ đến lúc Vân Đa quay lại, Húc Ngôn đã thu dọn lại căn phòng thật tốt.
“Cuối tuần chúng ta đi dạo đi, quần áo của anh cũng cần mua, cùng đi đi.”
Vân Đa bò lên giường, Húc Ngôn xốc chăn lên để nó chui vào, lại gài góc chăn thật tốt cho nó, cắm sạc điện thoại di động cho nó. Lúc này mới ngồi bên cạnh giường nó, cười nhẹ nhìn nó.
Vân Đa cũng có chút xấu hổ, cảm thấy chăm sóc như vậy, nó chẳng khác gì một đứa trẻ chưa lớn, nhưng mà, Húc Ngôn ngồi bên cạnh nó, đắp chăn cho nó, khiến nó tìm lại được ấm áp giống như đang ở bên cạnh mẹ. Lên đại học mới rời khỏi nhà, trước đây khi nó ở nhà, cho dù có muộn đến thế nào, mẹ nó luôn vào phòng xem nó. Khi đó cảm thấy phiền, hiện tại, khi trong lòng không vui, nó liền nhớ nhà.
Húc Ngôn vẫn luôn nhìn nó cười, ánh mắt ôn hòa, nhìn thật kỹ, mắt của Húc Ngôn chính là một đầm nước rất sâu, dường như có lốc xoáy, hấp dẫn nó.
Từ khi họ trở về ký túc xá, Húc Ngôn làm tất cả mọi việc giống như một người anh, giống như bậc cha chú. Nó nghĩ đến việc quan hệ không thân nên có chút xấu hổ từ chối, nhưng Húc Ngôn không thèm để ý chút nào, khi nó còn chưa biết gì đã chăm sóc cho nó, khiến nó thả lỏng thoải mái, trong lòng cũng ấm áp hơn. Những thương tổn Nam Bình gây ra, liền được y giảm bớt rất nhiều.
Nằm nghiêng nhìn Húc Ngôn, không trốn tránh ánh mắt của y, cười yếu ớt với y.
“Mấy giờ đi?”
“Buổi chiều nhé, sau đó, anh dẫn em đi thả lỏng một chút, em không biết thần kinh em rất căng thẳng sao?”
“Ngươi đến tìm ta nha.”
“Chiều mai có phải đi học không? Có biết chơi bóng rổ không? Chúng ta đấu một trận được không.”
Vân Đa nửa người ngồi dậy muốn lấy cặp sách, Húc Ngôn nhanh chóng nắm vai nó ngăn lại, không để nó đứng lên, đưa cặp sách cho nó.
Vân Đa nhìn thời khóa biểu, Húc Ngôn cũng nghiêng cổ cùng nhìn với nó, có lớp học nào, lúc nào, y đều nhớ kỹ, như vậy có thể nắm được thời gian nó học và nghỉ, có thể tạo ra rất nhiều cuộc hẹn, đến cạnh nó càng gần.
“Buổi chiều sau năm giờ có thời gian.”
“Vừa vặn, sau khi tan học anh đến tìm em, chúng ta ăn cơm trước, tám giờ chơi ở sân bóng rổ. Ngày mai em gọi điện thoại cho anh báo một tiếng, có mấy người, anh gọi đến mấy người bạn nữa.”
Cầm di động của nó, nhập số điện thoại của mình vào, gọi về di động của mình, như vậy, thu hoạch đêm nay đã hoàn tất.
Trong lòng Húc Ngôn vui vẻ, biết được thời khóa biểu của nó, lấy được số điện thoại của nó, có mở đầu tốt, mọi việc về sau sẽ rất thuận lợi.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: