Trái chủ hãn phu – Chương 103

Chương 103: Vui mừng làm mẹ.


Chênh lệch giờ giấc của Melbourne và Trung Quốc không lớn, đồng hồ sinh vật của Ngu Tư Ngôn ở chỗ này dùng rất tốt.
Cậu mơ mơ màng màng cảm giác có một cỗ khí nóng phun lên mặt cậu, vừa mở mắt, không hề ngoài ý muốn thấy cái trán rộng mày kiếm lông mi dài của Hạng Tường.
Trải qua vài lần hoảng sợ, cậu cũng đã bình tĩnh, ngay cả cảm giác bỗng nhiên kinh hãi cũng không có, cậu cạn lời vỗ vỗ ót Hạng Tường.
“Tôi nói sao anh lại chạy tới chỗ tôi hả?”
Hạng Tường chui vào hõm vai Ngu Tư Ngôn củng củng, nửa khuôn mặt đều vùi vào gối, ồm ồm nói:
“Lạnh.”
Ngu Tư Ngôn nâng cổ lên nhìn một chút, dáng vóc Hạng Tường chừng 1m9 cuốn chăn rụt thành một đoàn, kề sát cậu, nếu không phải cậu còn đắp thảm, nói không chừng Hạng Tường đã chen lên người cậu.
Cậu nhấc thảm của mình lên bao lấy Hạng Tường, vừa mới chuẩn bị xuống giường, đã bị Hạng Tường bọc vào trong ổ chăn.
Hạng Tường tứ chi cùng dùng chăm chú cuốn lấy Ngu Tư Ngôn, than thở một câu:
“A, thật ấm áp.”
Ngu Tư Ngôn hít sâu một hơi muốn quát, Hạng Tường bắt đúng thời cơ nói:
“Cậu đừng ồn, một tiếng rống của cậu có thể đánh thức toàn bộ làng du lịch đấy.”
Tứ chi đều bị vây khốn, Ngu Tư Ngôn phí công giãy vài cái, không có kết quả, nhỏ giọng quát lên:
“Anh buông ra cho tôi, hai thằng đàn ông ôm nhau có thấy buồn nôn không hả!”
Hạng Tường từ từ nhắm hai mắt, vẻ mặt có chút đau khổ nói:
“Tôi lạnh.”
Ngu Tư Ngôn nghi hoặc giương mắt nhìn Hạng Tường, thân thể Hạng Tường xác thực lạnh như khối băng, cậu còn có thể cảm giác được da gà nổi lên, chẳng lẽ là lạnh quá bị cảm?
Cậu vươn tay sờ trán Hạng Tường, đâu có phát sốt?
“Hạng Tường? Hạng Tường? Anh không sao chứ?”
Hạng Tường ôm chặt Ngu Tư Ngôn thêm vài phần, vẫn chỉ có hai chữ kia,
“Tôi lạnh.”
Ngu Tư Ngôn nghiêng mắt trừng Hạng Tường hồi lâu, mi tâm nhíu chặt, cậu nhớ khi còn bé từng bị rét cóng, y hệt Hạng Tường hiện tại, tuy rằng sức đề kháng vẫn tốt, không phát sốt, thế nhưng người lại bị lạnh quá mức.
Cậu không chút do dự trở tay ôm lấy Hạng Tường, bàn tay tiến vào trong quần áo Hạng Tường, ở phía sau lưng Hạng Tường cố sức chà xát thật nhanh.
Hạng Tường chỉ cảm thấy một trận một trận ấm áp độc hữu của Ngu Tư Ngôn truyền tới trong cơ thể anh, da thịt phía sau lưng bị chà đến nóng bỏng sinh đau, sắp tróc cả da, anh lúc này cuối cùng cũng hiểu, cái gì gọi là ‘Vui sướng trong đau xót’.
Tiết tấu Ngu Tư Ngôn không đổi chà gần nửa tiếng đồng hồ, cánh tay mỏi nhừ, lòng bàn tay cũng chà đến tê dại, nhưng cậu không dám dừng, người bị lạnh thành như vậy còn không phát sốt không cảm lạnh như Hạng Tường, rất có thể là bị hơi lạnh trực tiếp tiến vào tim phổi, đột tử không phải không có khả năng.
Thân thể Hạng Tường bị nhiệt độ cơ thể nóng hổi của Ngu Tư Ngôn nhiễm lên, từ từ khôi phục nhiệt độ cơ thể bình thường, anh thở ra một ngụm khí lạnh, chậm rãi mở mắt, ỉu xìu nhìn Ngu Tư Ngôn cách anh chỉ tầm 1 2cm.
Ngu Tư Ngôn lập tức cũng không quan tâm đứng đắn hay không đứng đắn, lòng như lửa đốt gọi Hạng Tường,
“Hạng Tường, khá hơn chút nào không?”
Hạng Tường ép ra một đầu mồ hôi lạnh, vô lực tựa trên đầu vai Ngu Tư Ngôn, híp mắt nói:
“Không sao, cậu làm chuyện của cậu đi.”
Một chiêu lấy lùi làm tiến này đối phó với Ngu Tư Ngôn là chiêu nào cũng thắng, Ngu Tư Ngôn bạo chửi một câu, lớn tiếng hỏi:
“Làm cái rắm mà làm, anh rốt cuộc thế nào rồi?”
Hạng Tường hít vào nhiều thở ra ít nói:
“Tôi thực sự không sao, từ nhỏ đã vậy rồi, thấp hơn 20 độ mà ngủ không có hệ thống sưởi hơi, đều bị lạnh cóng.”
Ngu Tư Ngôn cạn lời lật một cái mắt trắng,
“Ôi này, ông trời thực sự là đối với anh không tệ đâu, anh nha nếu mà lớn lên ở nông thôn, vậy một tuổi chẳng phải chết non sao, anh có thể sống đến 29 thực sự là trường thọ!”
Hạng Tường kéo lên khóe môi trắng nhợt cười cười với Ngu Tư Ngôn, dáng cười sứt mẻ này khiến Ngu Tư Ngôn nhìn mà kinh hồn táng đảm,
“Được rồi, anh đừng cười, trông phát sợ, ” cậu vỗ vỗ lưng Hạng Tường, “Anh buông tôi ra, tôi đi mở nước nóng trong bồn tắm, anh đi ngâm có lẽ sẽ tốt hơn chút.”
Hạng Tường sống chết ôm Ngu Tư Ngôn không buông tay,
“Cậu cho tôi ôm cậu ngủ một giấc, tôi bị lạnh cóng rồi, tay chân không quá nghe lời.”
Ngu Tư Ngôn chép miệng quát:
“Thôi dẹp đi, tôi còn không cạy được anh, cái này mà gọi là không nghe lời hả!”
Hạng Tường cười gượng vài cái với Ngu Tư Ngôn, hàm răng có chút đánh nhau nói:
“Đây là bản năng.”
Ngu Tư Ngôn cũng không nỡ nhìn hình dáng suy yếu tàn tạ hiện tại của Hạng Tường, không nhịn được nhắm mắt lại, ôm chặt Hạng Tường một chút,
“Được rồi được rồi, ngủ đi, ông đây phát hiện cái miệng của anh còn rất lắm điều.”
Hạng Tường rầm rì một tiếng, cúi đầu vùi khuôn mặt vào ngực Ngu Tư Ngôn, cong lên dáng cười ngủ.
. . .
Tiêu Vĩ từ lúc 19 tuổi tiếp nhận kinh doanh tới nay, mười năm qua, hầu như mỗi ngày đều là ngủ thẳng tự nhiên tỉnh.
Từ khi quen biết Lữ Việt, cái tên điên kia mỗi ngày sáng sớm chưa tới bảy giờ đã nhắn tin cho anh, gọi điện thoại, nghiêm trọng giày xéo hệ thống sinh lý của anh.
Thế tắt máy thì sao? Chuyện làm ăn khó phòng đột nhiên có chuyện khẩn cấp, hơn nữa hiện tại kiểm duyệt tương đương chặt chẽ, mấy chỗ ăn chơi giải trí đều bị kiểm tra rất chặt, anh phải mở máy.
Kéo số Lữ Việt vào sổ đen? Nhưng Lữ Việt như là buộc chặt với nhà mạng, dãy số trên tay cũng không trùng lặp, mỗi ngày đổi một số mới, anh khó lòng phòng bị.
Cuối cùng chỉ có thể đổi số. Nhưng số điện thoại này lúc mua anh đã phải trả giá tiền rất cao, hơn nữa theo anh 10 năm, còn thân hơn cả vợ, anh vạn phần không nỡ.
Vậy nên mỗi ngày sáng sớm bị Lữ Việt đánh thức, anh đều có ý niệm thuê mướn giết người trong đầu, nếu không phải vì Hạng Tường, anh đã sớm đem cái tên tai họa Lữ Việt này hết băm rồi chặt ném cho chó ăn rồi!
Đi một chuyến này, Tiêu Vĩ rốt cục có chút cảm giác giải thoát, chí ít sáng sớm mỗi ngày Lữ Việt không một cái tin nhắn một cuộc điện thoại đến chấn anh.
Anh ngủ thẳng qua 9h mới tỉnh, chỉ cảm thấy cả người mỗi một lỗ chân lông đều hô hấp trong vui vẻ vào sáng sớm.
Đi tắm một hồi, anh chậm rì bước xuống lầu, chỗ hoa lan trong vườn làng du lịch đã có nhiều người đứng, ngồi, nhưng anh lia mắt nhìn qua, không thấy Ngu Tư Ngôn cũng không gặp Hạng Tường, chỉ nhìn thấy Lữ Việt hân hoan chạy tới chỗ anh.
Lữ Việt chạy vội đến trước mặt Tiêu Vĩ, cười đến thuần lương,
“Tối hôm qua ngủ ngon không?”
Tiêu Vĩ không phản ứng Lữ Việt, mà là đi tới bên người Đoạn Bối hỏi:
“Anh cả nhà cậu cùng Hạng Tường đâu?”
Đoạn Bối lắc đầu biểu thị không biết.
Lữ Việt đi theo phía sau Tiêu Vĩ, tha thiết nói:
“Phỏng chừng còn ngủ, hơn nửa đêm hôm qua hai người bọn họ còn đi câu cá mà.”
Tiêu Vĩ vẫn mặc kệ Lữ Việt, tự mình đi vào trong làng du lịch, tìm được ông chủ, hỏi Hạng Tường và Ngu Tư Ngôn có phải đã ra ngoài rồi không.
Anh không biết thói quen sinh hoạt của Ngu Tư Ngôn ra sao, thế nhưng anh hiểu Hạng Tường, Hạng Tường nếu như 8h chưa rời giường, vậy khẳng định là có người buộc anh trên giường.
Câu trả lời của ông chủ rất khẳng định — không có!
Tiêu Vĩ bồn chồn, sau khi hỏi ông chủ gian phòng của Hạng Tường thì dự định đi xem đến tột cùng.
Đi vài bước, anh dừng chân, gió biển vào sáng sớm còn mang theo một chút lạnh, vẻ mặt anh rõ ràng hoảng hốt quay đầu hỏi Lữ Việt,
“Tối hôm qua nhiệt độ không khí bao nhiêu độ?”
Lữ Việt là một tên cực độ đỏm dáng, ngâm nước nóng gì đó nhiệt độ tắm gì đó đều là tương đương chú ý, vậy nên Tiêu Vĩ vừa hỏi anh lập tức trả lời ra:
“16 độ, 6h sáng lúc ấy 14 độ.”
Tiêu Vĩ nhấc chân bắt đầu chạy như điên, cấp tốc chạy đến trước cửa phòng Hạng Tường, một cước đá văng cửa phòng,
“Hạng Tường!”
Nhưng gian phòng trống không, một bóng người cũng không có.
Lữ Việt thở hồng hộc rốt cục đuổi theo, hơi trên không nối hơi dưới nói:
“Cậu chạy cái gì nha, xảy ra chuyện gì?”
Tiêu Vĩ không có khả năng tùy tiện nói ra nhược điểm của Hạng Tường cho người khác, anh bước vào toilet, vẫn không có ai, anh nghi hoặc nhăn mày lại.
Lữ Việt chống ở cạnh cửa nhắc nhở nói:
“Cậu ta khẳng định chạy tới chỗ Ngu Tư Ngôn.”
Tiêu Vĩ nhất thời cảm thấy mình như con khỉ bị đùa bỡn, sắc mặt thay đổi lúc trắng lúc xanh.
Anh đẩy Lữ Việt ra, bước ra ngoài toilet.
Lữ Việt túm lại Tiêu Vĩ, vẻ mặt anh giai tri kỷ, vô cùng thông cảm nói:
“Thấy không, cậu cũng có loại cảm giác này đúng không? Lúc trước tôi cũng như cậu, thấy Ngu Tư Ngôn rốt cục có người theo, tôi đặc biệt vui vẻ, hận không thể từ phía sau đẩy cậu ta một cái, đẩy cậu ta đến chỗ Hạng Tường, nhưng vừa phát hiện Ngu Tư Ngôn đối xử với Hạng Tường còn tốt hơn tôi, trong lòng tôi lại có loại cảm giác nói không nên lời, rất vui mừng, nhưng cũng xót xa trong lòng, nói thật ra, còn có chút đố kị. Nhìn Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường càng chạy càng gần, tôi chẳng hiểu sao lại lo lắng, chỉ sợ Ngu Tư Ngôn chịu thiệt. . .”
Tiêu Vĩ chán ghét rút tay mình ra,
“Tôi không có loại cảm giác làm mẹ của anh, mẹ nó anh có phải lúc đầu thai nhảy nhầm hố rồi không!”
Lữ Việt bừng tỉnh đại ngộ vỗ tay một cái,
“Vẫn là tướng công anh minh! Tôi một mực nghĩ lâu như vậy, tôi đối với Hạng Tường rốt cuộc xác định là thân phận gì? Cậu vừa nói như thế tôi cuối cùng cũng hiểu, tôi chính là mẹ chồng Hạng Tường rồi!”
Tiêu Vĩ khụ một tiếng, chuyển mắt qua.
Lữ Việt còn cúi đầu liên tiếp vuốt lấy dây xích quan hệ,
“Tôi là mẹ Ngu Tư Ngôn, vậy cậu chính là bố Ngu Tư Ngôn, con rể Hạng Tường này vào cửa, vậy chúng ta chẳng phải cũng thành cha mẹ Hạng Tường hay sao?”
Tiêu Vĩ lui về phía sau hai bước, vào toilet, vươn tay đóng cửa toilet, lập tức khóa lại.
Lữ Việt rốt cục phản ứng tới, vẻ mặt thay đổi, lập tức đầy mặt hình dáng tinh anh, anh ưu nhã xoay người đi đến chỗ Hạng Tường đứng ở cửa, mỉm cười với Hạng Tường đang chống người lên cửa.
“Hạng Tường, cậu nhường đường một chút, tôi có chút việc tìm anh cả Ngu.”
Hạng Tường nhe răng cười, âm trắc trắc hỏi:
“Cậu ấy không phải khuê nữ của anh hả?”
Lữ Việt vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hạng Tường,
“Cái gì? Cậu ta một thằng đàn ông, khuê nữ gì chứ? Hơn nữa, tôi sinh được đứa con lớn như vậy sao?”
“Anh vừa nói gì đã quên luôn rồi?”
Lữ Việt vẻ mặt trầm trọng giải thích:
“Hạng Tường, kỳ thực tôi vẫn không nói với ai, tôi có nhân cách phân liệt nghiêm trọng, vừa rồi xảy ra cái gì, tôi không có chút ấn tượng nào hết. . .”
Ngu Tư Ngôn vừa mở cửa đã nghe thấy một câu như thế, nhất thời lờ mờ,
“Anh gì cơ? Nhân cách phân liệt?”
Hạng Tường không có thời gian diễn phim Hàn với Lữ Việt, anh quay đầu cáo trạng với Ngu Tư Ngôn:
“Lữ Việt vừa nói với Tiêu Vĩ, anh ta coi cậu là khuê nữ, anh ta chính là mẹ cậu, bị tôi bắt được thì nói bản thân bị nhân cách phân liệt, đường đường một luật sư, cư nhiên dùng loại thủ đoạn giả làm người bệnh tâm thần ác liệt này để chạy trốn trừng phạt.”
Sắc mặt Ngu Tư Ngôn xoát đen, lạnh như băng nhìn chằm chằm Lữ Việt hồi lâu, từng chữ từng chữ hỏi:
“Anh là mẹ tôi?”
Lữ Việt điên cuồng lắc đầu.
Ngu Tư Ngôn hỏi:
“Tiêu Vĩ đâu?”
Lữ Việt cúi đầu thề sống chết bảo vệ.
Hạng Tường hừ lạnh một tiếng, chỉ chỉ toilet, nói:
“Bị dọa són tiểu rồi.”
Ngu Tư Ngôn sầm mặt bị lời này của Hạng Tường sinh sôi đập ra mặt cười, cậu nở nụ cười vài tiếng, một lần nữa nghiêm mặt, nghĩa chính ngôn từ nói với Lữ Việt:
“Lần này đi chơi, dùng bao nhiêu tiền, anh chi!”
Lữ Việt nhất thời cả người như bị rút mất linh hồn nhỏ bé, muốn chết không sống đáp:
“Đã biết.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: