Áo sơ mi – Chương 23

Chương 23: Cuộc sống phong phú của Vân Đa bắt đầu

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.comNgày hôm sau Nam Bình trở lại, mang về đồ ăn vặt mà Vân Đa thích ăn nhất, có chút xin lỗi, có chút vui vẻ, vừa mới xoa tóc Vân Đa, còn chưa kịp nói gì, Húc Ngôn đã đến.
“Chơi bóng thôi. Đi nào, đều đang đợi em.”
Cũng không cho Nam Bình và Vân Đa có cơ hội nói thêm câu nào, liền kéo Vân Đa chạy mất.
Ba đối ba, trên sân thể thao, năm nhất đấu với năm tư, một hồi chơi đùa đến ầm ĩ. Vân Đa là tên ngốc về vận động, thời gian học cấp ba đều dành cho học tập, ném rổ ba bước cũng không được, Húc Ngôn dạy đi dạy lại, thành tích của nó chính là ngón giữa bị bóng rổ đập vào, đau đến vung vẩy.
Húc Ngôn lắc đầu thở dài.
“Chưa từng gặp ai chơi kém hơn em, nữ sinh bên kia đánh bóng còn xuất sắc hơn.”
Húc Ngôn dứt khoát đi đến sau lưng nó, để Vân Đa duy trì tư thế cách ba bước ném bóng vào rổ, y ở phía sau, ngực dán vào lưng nó, cánh tay dán lên cánh tay, tay y nắm tay Vân Đa, cùng nhau giữ bóng.
Dán lên lỗ tai nó.
“Cứ như vậy, chạy đến nhảy lên, tay trước đưa bóng, nhìn chuẩn khung giỏ, cổ tay dùng sức, một nhát, vào.”
Có Húc Ngôn giúp đỡ, động tác của Vân Đa cũng đạt tiêu chuẩn, năm lần ném có hai lần trúng, đối với một người mới bắt đầu học mà nói, thành tích này cũng không tệ.
Vân Đa cũng đã chạy được một lúc, cảm thấy mồ hôi đầm đìa. Một người luyện tập ném rổ, Húc Ngôn ngay bên cạnh nhìn nó, động tác nó có sai chỗ nào, y liền làm mẫu một chút, nói ra vài điểm cần chú ý, có giáo viên tốt, thành tích của Vân Đa cũng tiến bộ. Nhìn kỹ năng đánh bóng của nó trở nên khá hơn, Húc Ngôn bắt đầu chơi bóng rổ cùng nó, dẫn bóng qua người, động tác giả, đoạt bóng, chắn bóng trên không, bắt bóng bật bảng, lịch sự nhường đến bảy phần, Vân Đa cũng ném được một quả ăn ba điểm, sau khi vào rổ, cũng hoan hô, nhảy lên thật cao, phấn khích như đứa trẻ.
Lúc này mới giống như một sinh viên năm nhất mạnh mẽ phấn chấn a, nam sinh kia không thích bóng rổ, từ từ dẫn nó theo chơi vài lần, Vân Đa cũng sẽ không phải phiền muộn ở ký túc xá nữa.
Nhìn thấy Vân Đa vì ném được bóng ba điểm mà vui vẻ đến mức chạy vòng vòng xung quanh, Húc Ngôn cũng bật cười.
Vừa nãy khi gặp mặt Nam Bình, tâm tình nó vẫn còn sa sút, vậy mà chơi bóng một lúc liền vui vẻ. Nếu muốn kéo lực chú ý của nó từ Nam Bình sang đây, chính là dẫn nó thể nghiệm những thứ trước kia nó chưa từng được chơi. Qủa nhiên, quyết định chính xác. Vân Đa vui vẻ, y cũng vui vẻ.
Đèn trên sân thể thao sáng lên, nhóm bạn cùng chơi cũng đi rồi, lúc này Vân Đa vẫn tiếp tục tập ném bóng vào rổ.
“Tắm rửa rồi chúng ta đi ăn cơm. Ở cổng trường có một quán nướng không tệ, anh mời em ăn cá mực nướng, uống bia lạnh.”
Đưa tay lau mồ hôi cho nó, cố gắng không vuốt ve mặt nó, có lẽ vì có liên quan đến người phương nam, da Vân Đa rất đẹp, rất trắng, sắc mặt không tốt lắm, màu xanh trắng. Có lẽ vì quan hệ đến việc rất lâu không vận động, gần như không có sắc mặt khỏe mạnh. Sau khi vận động, nó thở phì phò, trên hai gò má có màu hồng nhàn nhạt, đây là điều làm Húc Ngôn hài lòng nhất.
“Đúng là chưa từng uống bia.”
“Em về trước tắm rửa, anh sẽ đến tìm em.”
Húc Ngôn vỗ vai nó một cái, dẫn bóng rổ đi trước. Vân Đa vừa uống nước vừa đi, nó đúng là tách biệt với bạn học quá lâu, trước đây chỉ biết vùi đầu đọc sách, chưa bao giờ biết thể thao có thể nhanh chóng khiến người ta vui vẻ như vậy, mồ hôi chảy ra từ từng lỗ chân lông, cảm giác rất sung sướng, tuy rằng sau khi vận động mệt chết được, nhưng mà, tinh thần rất sảng khoái.
Sau này phải thường xuyên ra ngoài chơi bóng, chạy một chút, thân thể sẽ khỏe mạnh hơn.
Ở cùng với Húc Ngôn, thời gian trôi qua thật nhanh, cũng không nhàm chán, không cần suy nghĩ lung tung, chỉ có vui vẻ giản đơn, những tình cảm thương xuân buồn thu cũng cách rất xa, mà ngay cả Nam Bình, cũng cách rất xa. Chưa từng thoải mái như vậy, cảm giác thật tốt.
Cầm quần áo sạch sẽ đi tắm, ra một thân mồ hôi, lại tắm một trận, khi đi ra nhẹ nhàng khoan khoái, cảm thấy không chỉ thân thể sạch sẽ, mà ngay cả trong lòng cũng không còn gánh nặng, những áp lực kia dường như đã theo mồ hôi chảy ra ngoài rồi.
Khi nó lau tóc tìm quần áo, Nam Bình tựa vào cửa ký túc xá, có chút kỳ quái nhìn Vân Đa. Vân Đa vừa tìm quần áo vừa khe khẽ hát, đây là dáng vẻ thoải mái mà nó chưa từng có. Thật sự, từ khi anh bắt đầu học cấp ba, anh chưa từng nhìn thấy Vân Đa có bộ dáng vui vẻ như thế.
Còn tưởng nó sẽ cãi lộn, hoặc châm chọc một hồi, Vân Đa lại vui vẻ bất ngờ.
“Coi như xin lỗi, tối nay ăn gì, anh mời.”
Nam Bình cười, Vân Đa vui vẻ, anh cũng yên tâm.
“Có hẹn rồi. Để sau đi.”
Đây chính là lần đầu tiên Vân Đa từ chối lời mời của Nam Bình.
“Wao, anh đẹp trai nhà chúng ta cũng có nữ sinh hẹn hò rồi sao? Nói cho anh trai biết đi, là ai hả.”
Nam Bình tiến lên ôm cổ nó, vui đùa ầm ĩ vò tóc nó.
Vân Đa còn chưa kịp phản ứng, một cỗ lực lượng còn mạnh hơn anh liền áp tới, hung hăng túm một cái, nhấc anh đến bên cạnh.
Nam Bình kinh ngạc, nhìn sang, là một khuôn mặt cười cực kỳ ôn hòa khách khí.
“Còn tưởng rằng em bị bắt nạt.”
Húc Ngôn rất khách khí cười với Nam Bình, quay đầu nhìn Vân Đa, nụ cười của y lập tức trở nên ấm áp, tựa như mưa thuận gió hòa.
“Chuẩn bị xong chưa? Anh cũng đói rồi, đi nhanh lên.”
Vân Đa nhanh chóng chạy đi mặc áo sơ mi, cài cẩn thận từng nút áo.
“Nam Bình, đây là đàn anh năm tư, Húc Ngôn. Ở dạ tiệc đón tân sinh viên là anh ấy khiêu vũ với em.”
Húc Ngôn cười nhạt, nhìn thoáng qua Nam Bình.
“Nghe danh đã lâu, Vân Đa vẫn luôn nói về ngươi với ta, thật sự là một người anh tốt.”
“A, anh chính là Húc Ngôn a, em từ năm nhất đã biết anh, tất cả mọi người đều nói anh khiêu vũ đẹp như thế nào, học giỏi như thế nào, làm người cực tốt, tất cả thầy cô đều kể về chuyện của anh cho bọn em. Anh quả thật chính là nhân vật cực kỳ xuất chúng.”
Nam Bình có chút hết hồn, vừa nghe thấy Húc Ngôn, toàn bộ chuyện liên quan đến Húc Ngôn đều nhớ đến. Y liên tiếp ba năm giành được học bổng đứng đầu, y học kinh tế mậu dịch, tiếng Anh năm thứ hai đã qua cấp sáu, bản thân biết đến ba bốn ngoại ngữ, trên báo từng đăng văn chương y tự viết, hành văn sắc bén có nội hàm. Mặc dù y còn đang đi học, nhưng đã công tác trong trung tâm cố vấn đầu tư lớn nhất thành phố. Tuổi còn trẻ, nhưng ánh mắt độc đáo, những khu vực nghe y cố vấn đầu tư vào đều tăng giá đến hàng triệu, danh tiếng rất tốt, tuy rằng chưa tốt nghiệp, nhưng giá trị con người y đã vô cùng xa xỉ. Chính là nhân vật truyền kỳ của trường.
Tất cả những điều đó, mọi người đều biết hết. Ngoại trừ Vân Đa, có lẽ trong mắt Vân Đa, Húc Ngôn chỉ là một đàn anh tâm địa rất tốt, khiêu vũ rất giỏi, cười lên vô cùng ôn hòa.
Đối diện với ánh mắt sùng bái của Nam Bình, Húc Ngôn chẳng qua chỉ cười mỉm một cái. Nhưng khi ánh mắt của y nhìn sang Vân Đa, nhìn thấy Vân Đa mặc một chiếc áo sơ mi ca rô, Húc Ngôn cau mày một chút.
“Vân Đa, đừng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, em sẽ lạnh.”
“Mới vừa tắm nước nóng xong, cảm thấy rất nóng, mặc áo khoác sẽ toát mồ hôi.”
Húc Ngôn bất đắc dĩ cười một cái, Vân Đa đi lấy ví tiền và điện thoại di động, Húc Ngôn mở tủ quần áo của nó, lấy ra một chiếc áo khoác. Đứng ở cửa nhìn Vân Đa đi đến.
“Xin lỗi không tiếp chuyện được.”
Khách khí, lạnh nhạt. Bởi vì anh ta là Nam Bình, cho nên, nhiệt tình của Húc Ngôn đối với anh ta không gượng dậy nổi. Có thể nói là ghen, có thể nói là không tự nhiên, cũng có thể nói, Nam Bình trong lúc không hay không biết, đã làm tổn thương Vân Đa mà y quý trọng nhất.
“Nam Bình, anh ăn cái gì, em sẽ mua về cho anh.”
Vân Đa dừng bước hỏi anh, thật ra nó muốn gọi Nam Bình cùng đi, nhưng mà hôm nay người mời là Húc Ngôn, nó xấu hổ không dám.
“Thịt viên nướng đi.”
Còn không đợi Vân Đa gật đầu, Húc Ngôn liền thúc thắt lưng Vân Đa, đi ra ngoài.
“Rót cho em hai chén thật lớn, anh rất muốn xem lúc em say rượu sẽ điên khùng như thế nào.”
Vân Đa và y cười lớn đi ra ngoài, kéo kéo đẩy đẩy, tay Húc Ngôn vẫn luôn đặt trên lưng Vân Đa.
Nam Bình dựa vào tường, nhìn họ, cảm thấy, Vân Đa đã trưởng thành rồi, càng ngày càng chạy xa khỏi anh.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: