Áo sơ mi – Chương 24

Chương 24: Áo sơ mi vải sợi pha

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

Áo sơ mi kia cuối cùng vẫn phủ lên vai Vân Đa, Húc Ngôn vuốt bề mặt áo, cười một chút, không nói thêm gì. Vải sợi tinh khiết, mặc vào thấy thoải mái, nhưng không phải chất liệu y yêu thích.
Ăn đồ nướng, uống bia lạnh, Vân Đa vẫn là lần đầu tiên uống bia, Húc Ngôn chỉ mới cho nó uống một chén, mặt nó đã đỏ bừng.
Hẹn được chiều hôm sau cùng đi thư viện, Húc Ngôn đưa nó về đến dưới lầu ký túc xá, nhìn nó lên lầu, mới xoay người rời đi. Phần lớn thời gian trong tuần đều bị Húc Ngôn chiếm lấy. Tuần này, có lẽ là một tuần vui sướng nhất của Vân Đa.
Có Húc Ngôn tham dự vào, cuộc sống của Vân Đa không hề nhàm chán, chỉ cần nó tan học, Húc Ngôn sẽ ở ngay chỗ rẽ chờ nó, chỉ cần nó buồn chán, Húc Ngôn chắc chắn sẽ gọi điện rủ nó đi chơi, chơi bóng rổ a, giết thời gian ở thư viện a, đến con đường tình yêu của nhà giàu nổi tiếng nhìn người ta nói chuyện yêu đương a, đến cổng trường ăn đồ nướng a, thời tiết không tốt vẫn miễn cưỡng đón nó, đến ký túc xá chơi game với nó.
Nam Bình và nó tiếp xúc rất ít, từ sau khi Húc Ngôn xuất hiện, nó cũng ít đến ký túc xá của Nam Bình. Mà ngay cả khi Nam Bình đến tìm nó cùng đi ăn cơm, Vân Đa cũng có chút ân hận, Húc Ngôn còn đang đợi nó ở dưới lầu, nó không thể sai hẹn được.
Thứ bảy là thời gian mọi người nằm lỳ trên giường, trong ký túc xá hơn chín giờ vẫn có tiếng ngáy vang lên.
Di động của Vân Đa bắt đầu kêu lên, ham thích lớn nhất của Vân Đa, chính là ngủ nướng. Trời nóng nó không muốn đi ra ngoài, khi không có việc gì làm nó liền đi ngủ. Có lẽ trước đây học hành quá vất vả, có rất ít thời gian ngủ, sau khi lên đại học, thời gian ngủ của nó kéo dài ra, giống như muốn bù lại tất cả giấc ngủ đã thiếu.
Di động vang lên một lần, nó vẫn mơ màng ngủ tiếp. Lại tiếp tục vang lên, Lý Nghĩa giường bên cạnh cầm một chiếc dép ném về phía nó.
“Đa Đa, nghe điện thoại, nhanh lên.”
Vân Đa lúc này mới mơ mơ màng màng nghe điện thoại.
“Vẫn ngủ sao, nhanh dậy đi, đã hẹn từ vài hôm trước là sẽ cùng đi dạo phố mà.”
Âm thanh của Húc Ngôn mang theo ý cười, hàm chứa cảm giác cưng chiều không bắt bẻ với Vân Đa.
“Ờ.”
Điện thoại cúp, Vân Đa nhét lại vào dưới gối. Mơ màng kê đầu lên ngủ tiếp.
Húc Ngôn đợi mười phút, vẫn không thấy người xuống. Bất đắc dĩ thở dài, cười một chút.
“Sâu lười này.”
Mang theo cưng chiều, mang theo bất đắc dĩ, nhưng lại cam tâm tình nguyện. Đi nhanh lên lầu, gõ cửa ký túc xá của nó.
Lý Nghĩa thật muốn một cước đạp Vân Đa xuống đất, cái thần ngủ này, cứ cuối tuần là sẽ như vậy, kiên trì, không ai gọi nó có thể ngủ từ sáng đến tối.
Mở cửa, còn không chờ Húc Ngôn hỏi, Lý Nghĩa đã giựt tóc oán trách.
“Nhanh nhanh dẫn nó đi đi.”
Lý Nghĩa nói một câu liền chui vào giường, chỉ cần Vân Đa đi rồi, ký túc xá bọn họ liền thanh bình. Sẽ không có người tìm nó nữa, cũng sẽ không có người quấy rầy giấc ngủ của bọn họ.
Húc Ngôn nhanh chóng lay vai Vân Đa.
“Nhanh dậy đi, mấy giờ rồi còn ngủ, đứng lên chúng ta đi dạo phố.”
Vân Đa che đầu.
“Không đi.”
Húc Ngôn thẳng thắn một tay xốc chăn nó lên, kéo nó từ trong ổ chăn ra. Không nhìn đến thân thể chỉ mặc một chiếc quần lót của nó, cũng không quan tâm Vân Đa lải nhải cằn nhằn oán trách, một tay kéo chăn, tìm quần áo cho nó, nhìn nó cuối cùng cũng lề mề xuống giường mặc quần áo, y lại bắt đầu chuẩn bị bàn chải và kem đánh răng.
Lý Nghĩa híp mắt nhìn, bật cười.
“Đàn anh, anh giống như vợ của Đa Đa.”
Húc Ngôn cười, ngồi xuống cạnh giường Lý Nghĩa, vòng tay kẹp cổ hắn.
“Có ông chồng đáng yêu như vậy không tốt sao? Chẳng lẽ em hâm mộ? Đáng tiếc anh không thích em, chỉ có chung tình với Vân Đa thôi.”
Vân Đa không nghe được lời nói của Húc Ngôn, nghĩ là đùa giỡn, cầm chậu đi ra ngoài. Húc Ngôn nhìn thoáng qua Vân Đa, thở dài buông Lý Nghĩa ra. Lòng dạ Vân Đa còn đang hướng về Nam Bình, lời nói của y không gây được chút chú ý nào của nó.
Đến cửa hàng quần áo rồi, Vân Đa vẫn còn ngáp.
Húc Ngôn hăng hái bừng bừng tìm quần áo, từng dãy từng dãy áo sơ mi, đủ loại màu sắc hoa văn phong phú.
Húc Ngôn nhìn thoáng qua Vân Đa, đưa ra một chiếc áo sơ mi màu trắng, thiết kế rất thịnh hành, cổ áo nhỏ, eo bó sát, thời tiết cuối thu, mặt trong áo sơ mi lại may thêm một tầng nhung mềm, nhìn qua thật ấm áp.
“Vân Đa, đi thử xem.”
Kéo nó đứng trước gương khoa tay múa chân một lúc, cảm thất rất hài lòng.
Hứng thú của Vân Đa không cao.
“Không cần thử, áo sơ mi em đều mặc vừa.”
“Em nói đó là áo sơ mi vải sợi tinh khiết, nhưng cái này không phải vải sợi tinh khiết. Cần phải thử một chút, kiểu thiết kế này bó sát, nếu quá rộng cũng sẽ không đẹp.”
“Vậy tìm cho em áo sơ mi vải sợi tinh khiết đi. Em thích chất liệu đó.”
Húc Ngôn cười yếu ớt, đưa áo sơ mi trong tay cho nó, đẩy nó vào phòng thử đồ. Tuy dịu dàng, nhưng không để Vân Đa từ chối.
Vân Đa không có cách nào, đành đi thử. Thay xong xuôi đi ra, Húc Ngôn huýt sáo một tiếng, ngay cả nhân viên hướng dẫn mua hàng cũng nở nụ cười. Y phục này mặc trên người nó, quả thật giống như may riêng cho nó. Kích thước lưng áo vừa vặn, độ dài ngắn vừa vặn, kiểu dáng vừa vặn, ngay cả khí chất cũng vô cùng hợp. Sạch sẽ, nho nhã, nhưng phấn chấn mạnh mẽ.
Húc Ngôn kéo Vân Đa đến bên cạnh chiếc gương lớn, từ phía sau chỉnh lại y phục cho nó, vuốt cổ áo lên, giữ vạt áo dưới một chút, lại kéo tay áo nó.
Cùng Vân Đa đứng trước gương lớn, nhìn thiếu niên sạch sẽ trong gương.
“Anh vẫn luôn thích áo sơ mi vải sợi pha, mặc vào không có cảm giác gò bó, cũng rất thoải mái. Quần áo phẳng phiu, không dễ bị nhăn, có tính co dãn, thoáng khí tốt, thiết kế cũng đẹp.”
Giữ chặt vai nó, thiếu niên trong gương phong cách sạch sẽ, hình dáng đẹp đẽ, khiến tim y đập thật nhanh. Thật muốn cứ ôm nó như vậy, từ phía sau vừa ôm vừa giữ chặt nó trong ngực.
“Có người nói, áo sơ mi cũng như tình yêu. Chỉ thích một chất liệu áo sơ mi chính là chung tình với một tình yêu. Áo sơ mi vải sợi tinh khiết mặc cũng thoải mái, nhưng không phải tất cả mọi người đều hợp.”
Không thể khống chế đưa tay chạm vào mặt Vân Đa một chút, nếu nó thay đổi chung tình với áo sơ mi vải sợi tinh khiết, thích áo sơ mi vải sợi pha, thật là tốt biết bao. Y còn phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể cùng thiếu niên này yêu đương say đắm?
“Tình yêu trưởng thành, tựa như một chiếc áo sơ mi, 97% vải sợi, 3% pha tạp, săn sóc mà không trói buộc, ấm áp mà không nóng bỏng, thả lỏng chừng mực, thu phóng tự nhiên, có lẽ không phải là người yêu nhất, nhưng tuyệt đối là người thích hợp nhất.”
“Có lẽ em vẫn luôn thích áo sơ mi vải sợi tinh khiết, nhưng nếu em mặc áo sơ mi vải sợi pha, em sẽ từ từ yêu thích loại chất liệu này. Nó rất thích hợp với em, mặc vào rất thoải mái. Cái này giống như giày, dù đẹp đẽ, chất da tốt, quan trọng nhất là phải vừa chân. Đôi giày nào thích hợp với mình, chân biết rõ. Áo sơ mi thích hợp với em hay không, chính em hiểu rõ. Em xem, em mặc áo sơ mi này vừa vặn biết bao, quả thật giống như được may riêng cho em vậy.”
Vân Đa không phải kẻ ngốc, Húc Ngôn và nó cả ngày ở cùng nhau, nó cũng biết Húc Ngôn đối với nó rất tốt, ở trong gương nó nhìn chằm chằm ánh mắt Húc Ngôn, thấy được trong ánh mắt kia tràn đầy tình cảm nồng nàn. Không cần phải nói thêm cái gì, lòng Húc Ngôn, nó hiểu.
Nam Bình vẫn luôn thích áo sơ mi vải sợi tinh khiết, có thể nói là tình hữu độc chung (ý nói từ đầu đến cuối chỉ yêu thích một người, một thứ, không bao giờ thay đổi). Bởi vì Nam Bình thích, nó cũng thử tiếp thu, nhưng sau khi mặc vào mới phát hiện nó cũng không thật sự thích mặc áo sơ mi vải sợi tinh khiết. Nhưng vì Nam Bình thích, nó cũng ép buộc chính mình nhất định phải chấp nhận.
Sau khi mặc vào người chiếc áo sơ mi vải sợi pha vô cùng vừa vặn này, nó mới biết được, hóa ra còn có chất liệu áo sơ mi như vậy, mặc vào còn thoải mái hơn so với áo sơ mi vải tinh khiết. Bó sát, nhưng lại không có cảm giác gò bó, bao bọc cơ thể, lại không quá chặt. Ấm áp hiền hòa, không có cảm giác rộng thùng thình, lộ ra kích thước lưng áo của nó, lộ ra khí chất sạch sẽ của nó.
Ở cùng Nam Bình, nó vẫn luôn đau khổ, hoặc có thể nói là đau lòng, từ từ kéo dài, cho dù bọn họ không nói về Mộc Tử, Mộc Tử vẫn như một mũi nhọn đâm vào lòng nó, khiến nó dù sao vẫn cảm thấy không thoải mái.
Húc Ngôn thì sao, y rất tốt, thật sự rất tốt, đối nhân xử thế dịu dàng quan tâm, đối với nó cưng chiều mọi cách, mặc dù có lúc cũng có chút bá đạo, nhưng bao bọc trong sự dịu dàng, cũng sẽ không làm nó cảm thấy khó tiếp nhận.
Bởi vì là Húc Ngôn, bởi vì nó vẫn yêu nhất là Nam Bình, cho nên nó không thể lừa dối Húc Ngôn, không thể tiếp nhận Húc Ngôn.
Ánh mắt nó liền trốn tránh, Húc Ngôn thở dài, Vân Đa, vẫn không nhìn ra sao? Nam Bình tuyệt đối không thích hợp với nó, nó và Nam Bình sẽ không có kết quả.
“Vẫn thích áo sơ mi vải sợi tinh khiết a. Không cần thử, cũng biết mình nhất định sẽ mặc vừa. Vẫn mua vải sợi tinh khiết đi.”
Tay Húc Ngôn đặt trên vai nó, không thể khống chế mà dùng sức một chút. Vân Đa là một tên bảo thủ, đã nhận định rồi thì sẽ chạy đến cùng, nó sẽ không rẽ ngang đổi hướng, phải đụng vào tường mới biết quay đầu lại đi. Rõ ràng nhìn thấy tình hình thực tế của mình, nhưng vẫn không chịu tiếp thu.
Đối với nó tốt như vậy, sao nó lại không biết, người thích hợp nhất với nó, không phải Nam Bình. Có thể cho nó tất cả những gì nó muốn, là y, Húc Ngôn.
“Mặc đi, em mặc thử áo vải sợi pha một chút, từ từ em sẽ thích loại chất liệu này.”
Húc Ngôn xoay người rời đi, vai Vân Đa có chút đau. Nhìn thấy bộ dạng y không biết làm thế nào, ngực thắt lại một chút.
Thật xin lỗi Húc Ngôn, vì yêu Nam Bình, cho nên, xin lỗi anh.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: