Trái chủ hãn phu – Chương 104

Chương 104: ai ngốc hơn? !

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Lúc rời khỏi làng du lịch, ông chủ chẳng hiểu ra sao lại đưa cho Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường hai người mỗi người một chiếc T-shirt kỷ niệm, trên áo in vườn hoa lan cùng hồ thác nước nhỏ kia, ngay cả mấy con thiên nga đen béo tốt trông cũng rất sống động.
Ngu Tư Ngôn là một người dứt khoát, nếu ông chủ đã nhiệt tình tặng, cậu cũng không từ chối, trực tiếp nhận lấy cởi áo của mình rồi mặc vào, còn khen ông chủ ánh mắt tốt, kích cỡ rất vừa.
Hạng Tường thấy Ngu Tư Ngôn đã thay, cũng ra vẻ muốn thay cùng, kết quả ăn ngay một cú đấm của Ngu Tư Ngôn. Bởi vì chuyện bị lạnh, Hạng Tường hiện tại mặc mấy cái áo khoác dài tay, lúc cởi đồ thì càng kinh khủng, quần đùi trong quần soóc, quần soóc trong quần ở nhà, quần ở nhà trong quần thể thao.
Hai ngày này trên đường Ngu Tư Ngôn sai Hạng Tường mua quần áo phủ kín người, một chút gió cũng không lọt.
Thấy Hạng Tường bị đánh, hình tượng Tiêu Vĩ toàn bộ biến mất há miệng trừng lớn mắt, phải biết rằng, bố của Hạng Tường cũng không dám động tay một chút với Hạng Tường.
Lữ Việt từ lúc bị ép gánh chịu gần tròn 300.000 chi tiêu ngoài định mức, cả người bị vây trong trạng thái hồn phi phách tán, lúc này thấy Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường có áo, dù không đáng giá thì trong anh cũng thấy vô cùng bất công, nhe răng nhếch miệng nói nhao nhao với ông chủ,
“Của tôi đâu? Vì sao chỉ hai người bọn họ có? Tôi cũng muốn!”
Ông chủ có chút xấu hổ, liên tiếp giải thích, thân thể Lữ Việt quá nhỏ, không có cỡ này.
Lữ Việt kiên quyết đòi, không quan tâm cỡ nào cũng được.
Một chiếc áo kỷ niệm, cho dù mua cũng chưa tới 19 Đôla Úc, nếu Lữ Việt muốn có đến vậy, ông chủ cũng không keo kiệt, thẳng thắn mỗi người đều phát một chiếc.
Lữ Việt cầm T-shirt cỡ 185 trực tiếp mặc ra ngoài T-shirt dài tay của anh, vạt áo rớt đến tận đầu gối, chẳng khác gì váy.
Ngu Tư Ngôn nhìn thoáng qua Lữ Việt khôi phục một chút sức sống, sờ sờ mũi, giương lên cằm về phía Hạng Tường, không đành lòng nhìn thẳng dẫn đầu rời đi.
Tiêu Vĩ giơ lên chân trái hòng đuổi kịp Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường, nhưng Lữ Việt lại lắc mình chắn ngay trước mặt anh, yến yến nói cười hỏi:
“Thế nào? Đẹp trai không?”
Tiêu Vĩ lách qua Lữ Việt, không lưu tình chút nào bỏ xuống 2 chữ:
“Ẻo lả.”
Lữ Việt xoay người đuổi theo Tiêu Vĩ nói:
“Cậu thích loại hình nào? Tôi đều có thể thay đổi vì cậu!”
Ngu Tư Ngôn đi ở phía trước rõ ràng rành mạch nghe thấy lời này của Lữ Việt, bỗng dưng dừng bước, quay người trợn mắt há hốc mồm hỏi:
“Anh vừa nói gì cơ?”
Sắc mặt Hạng Tường trầm xuống, Lữ Việt quả nhiên thành việc không được hỏng việc có thừa, nhưng câu nói sau đó của Ngu Tư Ngôn lại khiến cho anh sửng sốt.
“Đúng rồi! Chân mày anh ta có nốt ruồi son! Chẳng lẽ anh ta chính là duyên trời định của anh?”
Lữ Việt kích động vạn phần gật đầu với Ngu Tư Ngôn,
Tiêu Vĩ chấn kinh,
“Chẳng lẽ thật sự có người tên Hàn Đông này?”
Ngu Tư Ngôn cùng Lữ Việt mang theo biểu tình dại ra y chang nhau, hỏi:
“Vì sao không có?”
Tiêu Vĩ mím môi.
Đúng lúc này, ngoài khơi xa xa nghìn dặm đột nhiên đánh xuống sấm sét, chém ngang bầu trời ra thành hai nửa, tiếng nổ xé vang thật lớn khiến lực chú ý của mọi người đều tập trung qua đó.
Chờ tia sáng biến mất, Lữ Việt và Ngu Tư Ngôn trăm miệng một lời nói:
“Đệt mợ, ai đang độ kiếp vậy!”
Trước lúc này, Hạng Tường vẫn không nghĩ ra, lấy tính tình này của Ngu Tư Ngôn, vốn hẳn là như nước với lửa với Lữ Việt, vì sao hai người sẽ có điểm liên can, ngày hôm nay anh rốt cục hiểu ra.
Hạng Tường hướng về phía Tiêu Vĩ ném ra một ánh mắt, hai người lặng lẽ lùi ra ngoài đoàn người.
“Cậu tìm người thế nào rồi?” Hạng Tường nhỏ giọng hỏi.
Tiêu Vĩ nhìn chằm chằm lưng Lữ Việt, nghiến hăng hàm nói:
“Tôi căn bản không đi tìm, bức họa Hàn Đông kia tôi chỉ liếc mắt qua, tỉ lệ vóc người kia chẳng khác nào người trong truyện tranh, tôi tưởng Lữ Việt bịa ra.”
Hạng Tường nhìn cái ót Ngu Tư Ngôn, âm trầm nói:
“Sau khi quay về thì tìm, nhất định phải tìm ra người.”
Tiêu Vĩ kinh tủng nhìn Hạng Tường,
“Không phải cậu cũng tin đấy chứ!”
Hạng Tường nhàn nhạt nói:
“Tôi tin hay không không quan trọng, then chốt là cậu ấy tin.”
Kết quả trải qua ông chủ giải thích, loại hiện tượng này ở trên biển rất bình thường, kỳ thực khoảng cách rất xa, là bão tố trên biển đã tới mà thôi, hơn nữa hiện tại gió thổi hướng Bắc, căn bản không cản trở Ngu Tư Ngôn bọn họ được.
Hướng dẫn viên du lịch sắp xếp một chuyến đường biển vốn chỉ có 2 ngày 3 đêm, nhưng Ngu Tư Ngôn không thích quay về chỗ cũ, một chuyến này chơi tròn 4 ngày 4 đêm.
Bọn họ xuất phát từ St Kilda, từ bán đảo Mornington Peninsula, ở Sorrento(1) lên tàu thủy qua biển, một đường từ Lorne(2) chơi đến Apollo Bay cuối cùng mãi cho đến Wannnambod(3) xem cá voi mới bắt đầu trở về.
(1)(2)(3): Theo bản gốc của tác giả là sonnento, Lonne, Wannnambod cơ mà Vũ tra thì ở Úc không có tên những địa danh này nên đành tra bằng bản đồ và các trang du lịch Úc thì có những tên như trên (riêng cái thứ 3 thì chịu chả hiểu ở đâu nữa =.=).
Động vật hoang dã ở Australia khá nhiều, hơn nữa cũng rất quen ở chung với nhân loại, cái người chó thấy là sủa như Ngu Tư Ngôn cư nhiên ở chỗ này tìm được nơi thuộc về, dọc theo đường đi vẹt, chuột túi, gấu Koala, ngay cả bò sữa trong bãi cỏ cũng đều vô cùng thân cận với cậu, tương phản, Lữ Việt luôn luôn rất được chó mèo thích cư nhiên bị chuột túi thụi cho một quyền, sưng cả nửa bên mặt.
Tuy rằng không đi lướt sóng, ngâm suối nước nóng, chơi mô tô nước như những người khác, Ngu Tư Ngôn vẫn chơi rất thỏa mãn.
Ngu Tư Ngôn chơi đến vui vẻ, Hạng Tường cũng thoải mái, càng làm cho Hạng Tường thoả mãn chính là từ sau đêm bị cóng kia, mỗi ngày Ngu Tư Ngôn đều chủ động để Hạng Tường ngủ cùng chỗ với cậu, cho dù Hạng Tường đến nửa đêm đều chen vào trong ổ chăn của Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn cũng không đá anh ra ngoài.
Thế nhưng chuyện luôn luôn không được hoàn mỹ, Hạng Tường cho ra thời gian hai ngày đã qua, nhưng người của anh vẫn không tìm được Hạng Phi. Hạng Tường muốn ngăn chặn Ngu Tư Ngôn, ở trên đường về kéo thêm hai ngày, chẳng qua Ngu Tư Ngôn kiên quyết không đồng ý, bởi vì Lữ Việt trạng huống chồng chất, nếu không quay về St Kilda, phỏng chừng Lữ Việt sẽ thành du khách đầu tiên hi sinh trên đường đại dương.
Kỳ thực Ngu Tư Ngôn cũng hiểu, Lữ Việt đây là tự tìm đường chết, tự làm tự chịu.
Nếu Lữ Việt không bắt chuột túi con tỏ vẻ đáng yêu về phía Tiêu Vĩ, vậy chuột túi bố cũng sẽ không một quyền thụi lên mặt anh.
Nếu không phải Lữ Việt đầu đội một vòng hoa, con vẹt kia cũng sẽ không mổ trụi một nhúm lại một nhúm tóc của anh.
Nếu Lữ Việt lúc trước ở cạnh biển bị sứa chích có thể không đuổi theo Tiêu Vĩ, bắt Tiêu Vĩ đi tiểu lên chân anh, mà bôi thuốc trước, thì không đến mức phù chân còn to hơn cả cái bánh bao.
Nhưng Ngu Tư Ngôn có cách nào, cũng không thể mắt mở trừng trừng nhìn Lữ Việt tiếp tục thương càng thêm thương chứ? !
Vậy nên trên đường về xe gần như là không dừng, một đường quay trở về St Kilda.
. . .
Đứng ở cửa biệt thự nhỏ, non nửa khuôn mặt Lữ Việt còn có chút sưng, anh khẽ động biên độ nhỏ cơ mặt, nói:
“Chúng ta thuê nhà nửa tháng, một phần ba thời gian chưa từng ở đây, quá lãng phí!”
Ngu Tư Ngôn trợn trắng mắt Lữ Việt,
“Lúc tiêu tiền của tôi sao anh không nói lời này hả?”
Lữ Việt sờ sờ khuôn mặt bánh bao sưng đến phát non, cúi đầu, chống gậy khập khiễng đi vào trong. Bóng lưng buồn bã mất hồn muốn thảm bao nhiêu thì thảm bấy nhiêu.
Ngu Tư Ngôn thực sự nhìn không được, quay mặt nói với Tiêu Vĩ:
“Nếu không anh dìu anh ta một cái đi.”
Đáy lòng Tiêu Vĩ không muốn, Lữ Việt càng thảm anh càng có cảm giác thống khoái báo thù, nhưng nếu Ngu Tư Ngôn mở miệng, nể mặt Hạng Tường, anh bước tới đi vào, túm lấy cánh tay Lữ Việt, tương đương thô lỗ kéo người đi vào trong.
Lữ Việt sung sướng bị kéo tới cửa, một bóng người từ bên hông vọt ra, đụng anh lật ngửa ra đất, còn ôm cổ Tiêu Vĩ,
“Anh Tiêu!”
Vẻ mặt Tiêu Vĩ khiếp sợ, sắc mặt Hạng Tường xoạt đen, vẻ mặt Ngu Tư Ngôn mờ mịt, Lữ Việt nằm bò trên đất biểu tình căm hận.
Hạng Phi ôm Tiêu Vĩ một cái, lại chạy tới chỗ Hạng Tường, mắt thấy sắp ôm lấy Hạng Tường, phương hướng của cậu xoay chuyển, gắt gao ôm trọn Ngu Tư Ngôn vào lòng, lớn tiếng kêu khóc:
“Anh! Em rốt cục lại gặp được anh!”
Ngu Tư Ngôn không thích thân cận với người khác như thế, phản xạ có điều kiện gạt Hạng Phi từ trên người cậu xuống, đang muốn nói nhận nhầm người, Hạng Tường bên người bèn mở miệng nói:
“Nó là em trai tôi.”
Ngu Tư Ngôn sửng sốt một chút, sau đó lập tức lùi về sau, kinh hãi quát:
“Em anh không phải chết rồi sao?”
Có Ngu Tư Ngôn ở đây, Hạng Phi chẳng chút lo lắng Hạng Tường sẽ làm gì cậu, tương đương kiêu ngạo giơ lên khuôn mặt dùng ánh mắt khiển trách Hạng Tường.
Hạng Tường đưa lưng về phía Ngu Tư Ngôn cong môi cười hung ác với Hạng Phi, nhàn nhạt nói:
“Tôi nói nó chết lúc nào, tôi chỉ nói với cậu là nó đi rồi thôi!”
Hạng Tường dùng thanh âm không mang theo cảm tình hỏi Hạng Phi:
“Sao em lại ở đây?”
Hạng Phi sợ hãi thu hồi ánh mắt càn rỡ, gằm mặt thấp giọng nói:
“Không phải anh bảo em đi được càng xa càng tốt sao? Em chạy từ Nam Cực tới đây.”
Ngu Tư Ngôn bình phục trái tim nhảy loạn, nhìn Hạng Phi rốt cục nghĩ ra,
“À, cậu ở sát vách đúng không, ngày đó là cậu chào hỏi với tôi?”
Tiêu Vĩ tựa ở cửa cười đến khuôn mặt sắp rách cả ra, hô với 3 người cách xa vài bước:
“Chúng ta vào nhà rồi nói!”
Ngu Tư Ngôn cũng rất hiếu kỳ, cậu vỗ vỗ vai Hạng Tường, hất hất cằm với Hạng Phi có chút bẩn, nói:
“Đi, vào đi thôi, để cậu ta tắm rửa, ăn chút gì trước đã.”
Hạng Tường quen thuộc chiêu số của Hạng Phi đối với khổ nhục kế này của Hạng Phi đã sớm chết lặng, hơn nữa hiện tại trong đầu anh đang căng như dây đàn, lửa giận ngấm ngầm cũng bốc lên hừng hực, cho dù Ngu Tư Ngôn mở miệng anh cũng không dự định đối xử tử tế với Hạng Phi.
Hạng Tường túm áo Hạng Phi xách người lên, nhấc người đi vào trong biệt thự.
Ngu Tư Ngôn đi nhanh sải bước tới bên người Hạng Tường, không tán thành nói:
“Cậu ta là em anh! Sao anh có thể xách cậu ta như xách bao gạo như vậy!”
Hạng Tường hé miệng muốn nói gì đó, Hạng Phi lập tức xen mồm nói:
“Anh, không sao đâu, anh em như vậy đã là rất dịu dàng rồi, anh ấy lúc đầu đều là xách em đi như xách chó thôi.”
Nói xong, Hạng Phi còn cười cười cực hiểu chuyện với Hạng Tường.
Ngu Tư Ngôn nhất thời đanh mặt xuống,
“Hạng Tường, anh thả người xuống cho tôi!”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: