Áo sơ mi – Chương 25

Chương 25: Điệu bộ lấy lòng của Vân Đa

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Tâm trạng của Húc Ngôn được che giấu rất tốt, cho dù Vân Đa làm y giận đến mức có chút đau lòng, y vẫn tiếp tục che giấu. Chỉ là y không vai kề vai tựa sát Vân Đa như trước.
Mua xong áo sơ mi, kế hoạch của Húc Ngôn là đi ăn cơm, sau đó buổi chiều đi dạo loanh quanh, buổi tối còn có tiết mục biểu diễn. Nhưng mà, Vân Đa làm y thấy tổn thương.
Vân Đa là một đứa ngốc, ngu ngốc treo cổ trên một thân cây, nó căn bản không có mắt nhìn, không nhận ra ai mới là người đối tốt với nó nhất. Nam Bình tốt đến như vậy sao? Bạn thanh mai trúc mã, còn quan trọng hơn y cẩn thận bảo vệ sao?
Vân Đa cũng biết mình làm tổn thương Húc Ngôn, nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng được. Nó thích Húc Ngôn, y là đàn anh tốt, là người anh tốt, nếu không phải trong lòng nó đã sớm yêu thích Nam Bình, nó sẽ chọn Húc Ngôn. Nhưng nó cũng không bỏ cuộc, nó muốn tình cảm đơn phương mười mấy năm có được kết quả viên mãn.
Cho dù nó phải chịu tiếng xấu làm người thứ ba chen chân vào, nó cũng muốn ở bên Nam Bình.
Giả ngu đủ rồi, cuối cùng bộ dạng không sao hết của Húc Ngôn lại khiến Vân Đa không đành lòng, rốt cuộc nó vẫn mua chiếc áo sơ mi vải sợi pha vô cùng vừa vặn kia, Húc Ngôn lúc này mới cười một chút.
Ra khỏi cửa hàng quần áo, Húc Ngôn không ôm vai nó, cũng không sóng vai mà đi, giữa bọn họ cách nhau nửa thước. Vân Đa không có cách nào, đi bên cạnh y, nó chưa từng có kinh nghiệm dỗ cho một người vui vẻ, không biết sau khi từ chối người ta thì phải làm như thế nào, cũng chỉ có thể yên lặng theo sát y.
Húc Ngôn không có cách nào, chỉ tìm một quán cơm đặc sắc, sáng sớm Vân Đa không ăn gì, ăn cơm trưa sớm một chút thôi, chính y tự điều chỉnh tâm tình, cũng không thể để Vân Đa bị đói.
Lúc ăn cơm, Vân Đa vẫn không nói lời nào, tuy rằng gọi ra một bàn đầy đồ ăn, Húc Ngôn lại để nó ăn một mình, gọi lên hai chai bia, y chậm rãi uống.
“Ăn nhanh a, nhìn anh làm gì. Sáng sớm em không ăn gì, không đói bụng sao. Cá hấp không tệ, ăn nhiều một chút.”
Húc Ngôn gắp thức ăn cho nó, cho dù tâm trạng áp lực, y vẫn hàm chứa nụ cười, dịu dàng quan tâm Vân Đa.
Nhìn gương mặt cười của y, Vân Đa càng cảm thấy chính mình là người có lỗi. Sao lại có thể tổn thương một người tốt như y? Húc Ngôn đối với nó thật sự rất tốt, trong lòng nó biết rõ.
Húc Ngôn gọi phục vụ mang đến gạt tàn thuốc, thuần thục đốt một điếu thuốc lá, vừa hút vừa nhìn Vân Đa qua làn khói. Vân Đa giống như đứa nhỏ làm chuyện sai, cúi đầu ăn linh tinh, thỉnh thoảng giương mắt nhìn y. Như vậy thật giống một con mèo nhỏ, nghịch ngợm bị đánh đòn rồi, vừa muốn lấy lòng chủ nhân vừa không biết làm sao bây giờ.
Húc Ngôn cười, chính là thích thiếu niên này, động lòng rồi, cho nên y muốn gánh vác tất cả mọi chuyện sau khi động lòng, mặc kệ là tốt hay không, cho dù Vân Đa cuối cùng cũng không chọn y, cũng không phải lỗi của Vân Đa, là do y làm không tốt, chuyện này không thể trách Vân Đa, là nguyên nhân của chính y.
Nói cách khác, động lòng là việc của y, thất tình cũng là chuyện của y.
Cười một chút, khói xông vào cổ họng, Húc Ngôn ho khan một chút.
Vân Đa ngẩng đầu nhìn điếu thuốc trong tay Húc Ngôn, mày nhăn lại.
Húc Ngôn nhanh chóng dập tắt điếu thuốc.
“Anh không biết em ghét khói thuốc, lần sau tuyệt đối không hút trước mặt em nữa.”
Vân Đa lắc đầu.
“Nam Bình cũng hút thuốc, anh ấy hút trộm bị mợ Nam nhìn thấy, mợ Nam còn đánh anh ấy một trận. Các anh hút cùng một loại thuốc lá.”
Vân Đa cầm lấy hộp thuốc lá, tự mình lấy một điếu. Học tư thế của Húc Ngôn, hơi nghiêng đầu, đến gần bật lửa, hít sâu một hơi, liền chậm rãi phun khói.
“Vân Đa…”
Húc Ngôn cau mày, y không tán thành Vân Đa hút thuốc, thói quen này không tốt, một khi nghiện rồi sẽ không dễ bỏ.
Vân Đa ho khan, ho đến mặt đỏ rần. Húc Ngôn nhanh chóng giật lấy điếu thuốc.
“Cậy mạnh. Khó chịu không, nhanh uống hớp nước vào.”
Vân Đa lè lưỡi một chút, há miệng lớn uống xong nước hoa quả, lộ ra gương mặt nhăn nhó, Húc Ngôn cười như điên, nó có thể đừng đáng yêu như vậy được không, xem khuôn mặt kia, nhăn như bánh bao rồi.
Vân Đa lại cầm lấy hộp thuốc lá, Húc Ngôn đè lại tay nó.
“Vân Đa, đừng nghịch. Cái này không hợp với em.”
Vân Đa rút ra một điếu thuốc lá, đưa tới bên mép Húc Ngôn, hơi đứng dậy, nó bật lửa, tự mình châm thuốc cho Húc Ngôn.
Cấp dưới châm thuốc cho cấp trên, người trẻ tuổi châm thuốc cho bậc cha chú, trên phương diện cấp bậc lễ nghĩa mà nói, châm thuốc cho ai chính là một hành vi lấy lòng, một loại cung kính.
Húc Ngôn muốn giật lại bật lửa, Vân Đa không cần thiết phải cảm thấy ngại ngùng, không tiếp nhận y là cách nghĩ của Vân Đa, chuyện này không cần phải áy náy, không cần phải xin lỗi, cũng không phải nhún nhường như vậy.
Vân Đa không né không tránh, châm thuốc cho y. Húc Ngôn châm lửa hít sâu một hơi, chưa từng cảm thấy cả người khoan khoái như vậy.
Vân Đa cười với y, Húc Ngôn nhanh chóng thoải mái, mới không lăn tăn với nó. Người y yêu tự mình châm thuốc cho y, còn cười với y, được nhìn thấy nó cười như vậy, những sầu não vừa rối rắm trong lòng ban nãy, cái gì cũng quên hết.
Thiếu niên tốt như vậy, làm sao lại tức giận với nó được, sao lại giữ khoảng cách với nó. Nếu như một thời gian dài, y đều thể hiện ra tất cả tình yêu của mình cho nó thấy, đem tất cả tình cảm dịu dàng thân mật dành cho nó, muôn vàn cưng chiều, hết thảy dịu dàng, đều cho nó, Vân Đa sẽ trở thành người yêu của y.
Đưa tay xoa tóc nó, không để mình lộ ra vui vẻ trên mặt.
“Ăn cơm đi a, nhanh ăn đi, chiều anh dẫn em đi nơi hay ho.”
Vân Đa lúc này mới thở ra một hơi dài, nếu cho nó chọn, trên đời này người nó không muốn tổn thương nhất chính là Húc Ngôn. Nó không muốn Húc Ngôn buồn, Húc Ngôn mỉm cười có chút ôn hòa dịu dàng, mới là Húc Ngôn mà nó quen thuộc nhất.
Mới vừa để đũa xuống, phục vụ liền mang lên vài món ngọt tráng miệng, đều là món tráng miệng mang hương vị miền nam.
“Quản lý của chúng tôi nói đã được Húc Ngôn tiên sinh giúp đỡ rất nhiều, hy vọng những món tráng miệng này có thể khiến ngài yêu thích.”
Húc Ngôn gật đầu, có chút lạnh nhạt xa cách.
“Gọi quản lý của các anh đến.”
Vân Đa có chút ngờ vực nhìn Húc Ngôn, Húc Ngôn vẫn luôn đối với nó rất dịu dàng, đột nhiên Húc Ngôn lạnh nhạt nghiêm mặt, nó có chút ngạc nhiên.
“Thạch ăn ngon không? Những món tráng miệng này có hợp khẩu vị em không?”
Vân Đa gật gật đầu, ăn một miếng thạch gạo màu tím.
Một người đàn ông có chút mập mạp xoa xoa tay đứng trước mặt Húc Ngôn.
“Húc Ngôn tiên sinh, ngài xem…”
“Thứ tư tuần sau đi, tôi sẽ đến văn phòng. Ông có thể nói kỹ kế hoạch của ông cho tôi.”
Húc Ngôn tựa lưng vào ghế ngồi, Vân Đa thật sự có chút giật mình. Trong lời nói lạnh nhạt xa cách của Húc Ngôn vừa nãy, hoàn toàn là phong cách kiêu ngạo của một đại tướng, y không phải còn chưa tốt nghiệp đại học sao, không thể nào đã ào ạt tỏa ra khí thế chỉ điểm giang sơn như vậy chứ, hơi thở trầm ổn vững vàng như núi, tràn đầy kiêu ngạo lạnh lùng, loại khí phách này có chút giống quân vương thời cổ đại.
Người đàn ông mập mạp vô cùng vui mừng, không ngừng nói cảm ơn.
Lúc họ ra cửa, quản lý còn tặng một chai rượu đỏ, Húc Ngôn nhìn cũng không thèm nhìn.
“Giữ lại đi, lần sau có cơ hội lại đến nếm thử.”
Vân Đa lúc này mới xấu hổ, hiểu biết của nó về Húc Ngôn đích thực quá ít, căn bản không biết chuyện cụ thể của y. Cả ngày ở cùng nhau, Húc Ngôn đối với nó hiểu rõ như lòng bàn tay, mà ngay cả nó mặc quần áo kích cỡ nào cũng biết. Nhưng nó dường như hoàn toàn không biết gì về Húc Ngôn cả.
“Ông ta là ai? Sao lại kính cẩn lễ phép với anh như vậy?”
“Một khách hàng mà thôi. Muốn anh giúp ông ta một chút, vẫn luôn từ chối ông ta, không nghĩ đến nhà hàng này là của ông ta. Quên đi, hương vị thức ăn cũng tạm, liền thỏa mãn ông ta một chút đi.”
Vân Đa dừng lại, nhìn chằm chằm Húc Ngôn.
“Nghe nói anh có công việc rồi, anh rốt cuộc làm nghề gì?”
Húc Ngôn cười cười, ôm vai nó đứng bên đường, nhìn thấy một chiếc taxi, vẫy dừng lại, nhét Vân Đa vào trong xe.
“Đến quán bar Cùng đồ mạt lộ.”
Vân Đa lại càng không rõ, buổi chiều, đi quán bar? Quán bar kia sẽ kinh doanh sao. Đầu óc y có bệnh không.
“Giúp bọn họ đưa ra một chút kiến nghị thôi. Cũng là làm thuê. Chẳng qua vận khí tốt, sớm gặp được công việc phù hợp với bản thân mình thôi. Em đến năm tư sẽ biết, có được một công việc vừa thích hợp với mình lại vừa khiến mình yêu thích, cũng khó y như tìm được người yêu định mệnh vậy. Không phải chuyên ngành không phù hợp, thì là đãi ngộ không tốt, hoặc là không thể làm việc ở thành phố, đủ loại nguyên nhân, tìm việc làm luôn luôn rất vất vả. Ví dụ như người yêu, người thích hợp nhất với em có thể cùng em sinh sống, mà em còn yêu thích, quả thật giống như kỳ tích. Tìm tìm kiếm kiếm, có người sống hết một đời cũng không tìm thấy, có người u mê không tỉnh ngộ cho rằng tình yêu chính là quan trọng nhất. Thật ra, người em yêu nhất không chắc sẽ phù hợp với em, không chắc có thể cùng giúp đỡ nhau lâu dài, cùng em làm bạn cả cuộc đời, mới là người thích hợp nhất của em.”
Khi nói nhìn nó một cái. Vân Đa mở to mắt.
Tự mình hỏi mình, Nam Bình là người nó yêu nhất, nhưng mà, Nam Bình thích hợp với nó không? Mộc Tử và Nam Bình ở cùng nhau mới tốt đẹp như vậy, nó không quên được ở cửa bệnh viện, hình ảnh họ ôm nhau, ai nhìn cũng biết cái ôm kia có bao nhiêu tình yêu, có bao nhiêu tốt đẹp. Mộc Tử và Nam Bình, mới là thích hợp nhất đi.
Nó thì sao, nó và Nam Bình thích hợp không?

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: