Áo sơ mi – Chương 26

Chương 26: Những khía cạnh khác của hai người

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Húc Ngôn gõ cửa quán bar Cùng đồ mạt lộ, Vân Đa nhìn xung quanh, nơi này dường như là một quán bar đường phố. Húc Ngôn vừa ở tiệm cơm vẫn là một dạng quý công tử sang trọng tao nhã, sao đột nhiên lại tới những nơi như thế này. Không thể không nói, hiểu biết của nó đối với Húc Ngôn quá ít, ít đến mức đáng thương.
Cửa mở, một người đàn ông tóc dài ngậm thuốc lá đứng đó.
“Lão đại, sao bây giờ anh mới đến a.”
Vân Đa lập tức ngây người, lão đại? Người đàn ông trông như lưu manh này gọi Húc Ngôn là lão đại sao? Húc Ngôn nhìn thế nào cũng sẽ không lẫn lộn cùng một chỗ với đám côn đồ này, sao lại thành lão đại của bọn họ rồi?
“Đến đủ chưa? Chắc đang luyện tập đi.”
Húc Ngôn ôm vai Vân Đa đi vào trong, xuyên qua hành lang mờ tối, đi đến phía sau, một nơi rộng rãi sáng sủa, căn phòng lớn đến hơn trăm mét vuông, ba bốn người vây quanh một đống nhạc cụ không biết đang chuẩn bị làm gì.
Vừa thấy Húc Ngôn đến, đều chào lão đại.
Húc Ngôn cởi áo khoác, y ra ngoài sẽ mặc một chiếc áo sơ mi, chiếc áo sơ mi màu xám đậm, cổ áo và tay áo màu trắng, bó sát phẳng phiu, lộ ra dáng người vô cùng hoàn mỹ của y.
Húc Ngôn lớn lên không tệ, đây là điều Vân Đa vừa phát hiện ra, y vẫn luôn cười ôn hòa, liên tục chú ý nụ cười của y, lại quên mất những ưu điểm ngoại hình của y.
Y có dáng người đẹp, mặc quần áo cũng rất có gu, tuy đều là quần áo thoải mái, quần jean linh tinh các loại, nhưng mặc trên người y quả thật có hương vị hoàn toàn không giống với sinh viên. Khí chất y trầm ổn, cùng mặc quần jean áo sơ mi, vẫn toát ra vẻ hào hoa phong nhã, nếu mặc âu phục, lại thành người từng trải chín chắn. Tuy rằng chỉ lớn hơn nó vài tuổi, nhưng mà, không thể không thừa nhận, kinh nghiệm cuộc sống của Húc Ngôn, suy nghĩ, tư tưởng, đều thành thục hơn nó rất nhiều.
Có lẽ nó trong mắt Húc Ngôn, chỉ là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, Húc Ngôn là một người đàn ông trưởng thành.
“Đây là ai vậy, trông thật đáng yêu.”
Người đàn ông tóc dài cười tà khí, so sánh một chút, khí chất của Vân Đa vô cùng phù hợp với học sinh sạch sẽ trong sáng, bộ dạng chưa trải sự đời. Trên người những người này có mùi vị xã hội, vẫn là một loại mùi vị sa đọa.
“Em ấy là đàn em của tôi, Vân Đa. Vân Đa, đây là thành viên ban nhạc của anh.”
Húc Ngôn chỉ về phía người tóc dài.
“Keyboard, A Mạc.”
Húc Ngôn tiếp tục giới thiệu, y nói đến ai, người đó sẽ vẫy tay với Vân Đa.
“Tay trống Tiểu Kiệt. Guitar bass A Minh. Giọng ca chính Áo Phu.”
Vân Đa thật sự mở to mắt, ngây người rồi. Vẫn biết y khiêu vũ rất đẹp, thật không ngờ, y còn có ban nhạc của riêng mình. Còn quy củ như vậy. Húc Ngôn rốt cuộc có bao nhiêu gương mặt, có bao nhiều điều nó không biết, nó phát hiện Húc Ngôn giống như một kho báu, mỗi lần đến gần y một chút, sẽ phát hiện những điểm khác biệt giữa y với người khác, hoàn toàn không tương xứng với y, căn bản là không thể tưởng tượng được những chuyện tình đó sẽ xuất hiện trên người y.
“Húc Ngôn, anh, anh rốt cuộc có bao nhiêu thân phận, còn có bao nhiêu chuyện em không biết?”
“Đa Đa, cậu không biết quán bar Cùng đồ mạt lộ cũng là của hắn luôn đi, người này a, giống như thích chơi đùa. Vì muốn hát, muốn nhảy liền tự thành lập một ban nhạc. Vì ban nhạc không có nơi biểu diễn, mà quán bar khác không thừa nhận thực lực của chúng ta, Húc Ngôn liền dứt khoát mở một quán bar.”
A Mạc hút thuốc, đưa cho Húc Ngôn một điếu, Húc Ngôn phất tay, ở trước mặt Vân Đa, y không muốn hút thuốc.
Vân Đa suýt nữa thì sùng bái Húc Ngôn luôn. Từ đại học ra đi làm vốn rất khó khăn, tốt nghiệp chẳng khác nào thất nghiệp, nhưng y còn đang là sinh viên, đã có thành tích như vậy, quả thật chính là thần tượng của tất cả sinh viên.
Húc Ngôn nhìn thấy ánh mắt sùng bái của Vân Đa, có chút buồn cười.
“Anh chỉ bỏ tiền, kinh doanh cụ thể đều là A Mạc.”
“Anh thấy trong lòng em vẫn luôn áp lực, anh sợ những sầu não đó rối rắm trong lòng sẽ khó chịu, em tức giận sẽ đập phá đồ đạc, đây cũng là một phương pháp trút giận, nhưng không tốt chút nào. Nếu tâm trạng em không tốt có thể mang những buồn phiền của em chuyển đến nơi khác.”
Húc Ngôn dẫn Vân Đa đến bên cạnh giá trống.
“Giá trống này, em muốn gõ đập thế nào đều được, không những có thể tạo ra âm nhạc, còn có thể trút hết tức giận. Tiểu Kiệt, dạy Vân Đa một chút, em ấy là thủ khoa đầu vào năm nay của trường tôi, rất thông minh, cậu kiên nhẫn dạy vài lần, em ấy sẽ biết.”
Tiểu Kiệt có chút kiêu ngạo, xoay dùi trống, một tay có thể xoay dùi trống nhiều vòng, bay lượn khắp nơi, nhảy múa giữa các ngón tay, tóc húi cua, nhướn mày một cái, cười như không cười.
“Chơi một lát đi, không thích thì anh dạy em hát.”
Vỗ vai Vân Đa một cái, đi sang chỗ A Mạc, A Mạc vừa đi vừa oán trách, một tháng rồi không đến, cũng không biết cậu bận cái gì, các khoản mục cũng không thèm nhìn, cậu đến rồi, sẽ đem hết sổ sách dạo này ra tính toán một chút.
Vân Đa có chút hưng phấn, nó chưa từng chạm vào nhạc cụ, hình như hồi nhỏ mới chỉ chạm qua kèn harmonica, nó vẫn cảm thấy cái giá trống này chính là linh hồn của một bản nhạc, tiếng trống luôn có thể khơi dậy tinh thần, cho dù vang dội hay kịch liệt, hoặc khoan khoái, đều có thể biểu hiện được. Thật ra nhạc cụ đều tuyệt đẹp, cho dù là loại nhạc cụ nào, sự hiện hữu của chúng chính là một bằng chứng của vẻ đẹp.
Tiểu Kiệt xoay dùi trống. Đưa cho Vân Đa một đôi dùi.
“Khi nào thì xoay dùi trống được, tay cậu linh hoạt thì sẽ luyện được.”
Vân Đa nhìn hắn xoay, Tiểu Kiệt xoay chậm lại, đầu tiên là từ mu bàn tay vòng qua, đi qua từng ngón tay, lại từ ngón út đến ngón cái, lại xoay trên mu bàn tay một vòng, lại rơi xuống, tiếp được, lại tiếp tục xoay.
Thật ra, xoay dùi trống cũng giống như xoay bút hồi còn đi học, một cây bút trên ngón tay cũng bay lượn lên xuống, khi Vân Đa nhàm chán, cũng thường xuyên nghịch bút, nó có thể vừa nghe giảng vừa xoay bút, mà không bị rơi mất.
Tuy rằng dùi trống dài hơn bút bi, nhưng cũng không quá khó, mất một tiếng đồng hồ để quen thuộc, nó đã có thể xoay dùi trống, tuy rằng không thông thạo bằng Tiểu Kiệt, nhưng cũng đã rất tốt. Với một người chưa từng đến gần giá trống mà nói, ngón tay nó linh hoạt đến mức khiến người ta giật mình.
Tiểu Kiệt dường như cũng hứng thú, chẳng trách Húc Ngôn nói thiếu niên này rất thông minh, quả thật rất khác biệt. Học rất nhanh.
“Cậu nhìn, tôi gõ một đoạn nhạc đấu bò Tây Ban Nha, bản nhạc ở trong ba lô của tôi, cậu xem chắc không hiểu đâu. Tôi làm mẫu một lần cậu đối chiếu với bản nhạc xem thử, chỗ nào không hiểu hỏi tôi.”
Tiểu Kiệt gõ một đoạn rất ngắn, cầm lại bản nhạc, dạy nó từng âm tiết, lại đưa dùi trống cho nó, cho nó cảm nhận một chút, đó là trống cái, đó là trống đôi, dưới chân phải phối hợp như thế nào.
Vân Đa vừa nhìn bản nhạc vừa thử gõ mấy lần, sau đó từ từ ăn khớp, một đoạn nhạc rất ngắn, Tiểu Kiệt còn đang hướng dẫn bên cạnh, có chút không đúng, lập tức chỉ ra.
Khoảng hai giờ, Vân Đa đã có thể không nhìn bản nhạc mà gõ được một đoạn. Trên mặt Tiểu Kiệt lộ ra nụ cười mỉm, Vân Đa quả thật thông minh, lần đầu tiên tiếp xúc, có thể gõ được đoạn nhạc đơn giản, hắn nhớ kỹ hồi hắn học, phải mất một tuần mới luyện được một đoạn.
Vân Đa cũng rất kích động, rất phấn khích. Nó thích gõ ra âm nhạc, nó thích cảm giác gõ dùi lên mặt trống, nó thích dùng tiếng trống để diễn tả vui giận buồn đau, chuyện này với nó là một chuyện mới mẻ.
Húc Ngôn xem lại hết các khoản mục, cũng không biết A Mạc làm thế nào, rối tinh rối mù, y phải làm lại hết một lần nữa, mới xem như tạm ổn.
Lo lắng cho Vân Đa, đi đến phòng tập vừa nhìn, Vân Đa đã ngồi bên cạnh giá trống.
Tiểu Kiệt bảo nó gõ lại một lần, hắn sẽ không hướng dẫn, cũng không cho xem bản nhạc, tự mình phát huy.
Vân Đa hít sâu, lần đầu tiên nó điều khiển cả giá trống, lần đầu tiên diễn tấu, khúc nhạc đấu bò Tây Ban Nha nhiệt tình dâng trào, nó muốn gõ lên tiết tấu sôi động vui vẻ này. Nó phải đạt đến mức hoàn mỹ nhất.
Tiếng trống vang lên, Húc Ngôn cũng giật mình.
Húc Ngôn thật sự mở to hai mắt, nhìn Vân Đa như nhìn người ngoài hành tinh.
Vân Đa hoàn toàn để tâm diễn tấu bên cạnh giá trống, giống như một mặt tính cách khác vậy.
Vân Đa thường ngày rất yên lặng, cũng không nói nhiều, mặc dù có chút không được tự nhiên, rất có mắt nhìn, nhưng không phải người hay nói. Nói một cách toàn diện, Vân Đa là một thiếu niên ôn hòa.
Nhưng nhìn Vân Đa hiện tại đang diễn tấu, giống như phát điên rồi, tiếng trống kịch liệt vang dội, nhiệt huyết dâng trào của khúc đấu bò Tây Ban Nha hoàn toàn hiện ra, trên người nó dường như cũng đang hiện lên ngọn lửa nóng rực. Cả người hoàn toàn hòa nhập với khúc nhạc, nó gõ trống, vì dùng sức, tóc của nó cũng lay động theo những động tác kịch liệt, thậm chí toàn thân đều lắc lư, cả người nó cũng nhảy theo khúc nhạc.
Nóng bỏng, nhiệt tình, phóng khoáng, Vân Đa lộ ra tính cách thứ hai. Nếu không dám chắc người này là Vân Đa, y sẽ cho rằng Vân Đa bị cái gì đó nhập vào người. Khác biệt này cũng quá lớn đi.
Khó trách Húc Ngôn từng gặp qua sóng to gió lớn cũng kinh ngạc đến nói không ra lời.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: