Áo sơ mi – Chương 27

Chương 27: Ly biệt nhỏ nên có

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Khi Cùng đồ mạt lộ kinh doanh, Húc Ngôn ngồi yên ổn trong góc, hời hợt uống rượu. Biểu cảm trên mặt có chút thờ ơ, như là đang tự hỏi cái gì đó.
Ban nhạc bắt đầu trình diễn từng bản từng bản nhạc R&B, không khí quán bar chậm rãi trở nên thong thả nhàn hạ, không có nhạc rock heavy metal, cũng không có đám người quái dị tràn lan múa loạn, chỉ đến nơi này uống chén rượu, ngồi xuống tán gẫu với bạn bè, hưởng thụ âm nhạc, hưởng thụ thả lỏng. Khách đến cũng không có ai kỳ quặc quái dị, nơi này không giống quán bar, ngược lại giống một quán cà phê hơn.
“Vân Đa, có thời gian chuyển nhà giúp anh không?”
Vân Đa còn đang tự mình quan sát thiết kế bài trí trong quán bar, chợt nghe Húc Ngôn nói liền quay đầu lại nói chuyện với y.
“Chuyển nhà? Anh không ở ký túc xá sao?”
“Công việc của anh đã ổn định rồi, hiện tại chỉ còn chưa viết luận văn thôi. Anh cũng học xong toàn bộ chương trình của trường rồi. Công việc của anh cũng phải từ từ tiến hành, nên ở lại ký túc xá có chút không tiện, anh đã mua nhà, năm ngoái cũng bắt đầu sửa sang, mấy hôm trước anh đến xem, cũng chuẩn bị tốt rồi. Được rồi, lúc nào em rảnh thì đi với anh một chuyến đến cửa hàng đồ gia dụng đi, vật dụng trong nhà mua xong, anh sẽ dọn vào. Đến lúc đó, anh sẽ không thể thường xuyên đến trường được nữa, Vân Đa có trống trải không?”
Vân Đa còn đang u mê chưa tỉnh ngộ, giữa bọn họ cần chính là sự yên tĩnh, cả ngày y đều ở bên cạnh Vân Đa, Vân Đa không biết được y nuông chiều mình đến mức nào, đúng lúc tách ra một thời gian ngắn, để Vân Đa học được nhớ nhung, khi nó không có bạn bè không có ai đi cùng, Vân Đa sẽ biết y đối với nó rốt cuộc tốt đến mức nào.
Nhà cửa đã sớm trang hoàng rồi, y vẫn luôn chậm chạp chưa dọn vào ở, vì mới xây dựng được quan hệ với Vân Đa, hơn bạn bè một chút, nhưng còn xa mới đến người yêu, khoảng cách mờ ám, nghĩ rằng chỉ cần bóng gió nhiều hơn nữa, y lại cẩn thận canh giữ, Vân Đa sẽ thay đổi suy nghĩ. Không nghĩ đến nó vẫn còn nhớ đến Nam Bình, đau khổ chờ đợi ngu ngốc không đụng đầu vào tường thì không quay lại.
Đây giống như một cái vòng luẩn quẩn, Vân Đa chờ Nam Bình, y chờ Vân Đa, vì hiểu được đau khổ khi yêu đơn phương, cho nên y muốn Vân Đa sớm thoát ra. Vân Đa cố ý lại không muốn, tất cả những gì y có thể làm cũng chỉ là thoái lui từng bước một. Để Vân Đa trở lại cuộc sống đơn điệu nhạt nhẽo, nó sẽ biết y tốt đến mức nào.
Vân Đa có chút sốt ruột.
“Nhưng mà không phải anh còn nửa năm học nữa sao?”
“Nếu không phải ba anh bắt anh nhất định phải hoàn thành việc học, anh đã đi làm từ sớm rồi. Anh đã nói với nhà trường, nộp luận văn xong, anh có thể tốt nghiệp trước thời hạn. Công ty vẫn luôn muốn anh hoàn toàn tập trung vào công việc, em cũng thấy rồi, khi chúng ta ở quán ăn, khách hàng cũng đến tìm anh. Thật sự không thể trì hoãn nữa. Sau này Vân Đa có thể đến nhà anh chơi. Em không thể buồn bực cả ngày trong phòng, như thế sẽ không có bạn bè, bạn học cũng sẽ cho rằng em là kẻ lập dị. Đi chơi bóng, tham gia đoàn thể xã hội, đúng rồi, đội vũ đạo của anh hoan nghênh em đến. Thật sự nhàm chán quá thì đến đây học đánh trống, học hát, em yên tâm, sau khi đến đây rồi toàn bộ chi phí anh sẽ trả cho em. Khi anh không ở bên cạnh, em phải tự chăm sóc mình. Chuyện Nam Bình, em đừng quá hy vọng, bọn họ tình chàng ý thiếp, quan hệ rất tốt, không phải em cứ ngây ngốc chờ đợi thì sẽ là của em. Nhìn rõ điều này, gặp được người không tệ, liền thử kết giao một chút xem. Đừng treo cổ chết trên một thân cây.”
Vân Đa cúi đầu, trong mắt Húc Ngôn, có phải nó chỉ là một đứa trẻ? Cần y phải quan tâm mọi mặt. Nó không phải kẻ mù, không phải không phát hiện ra ý định của Húc Ngôn với nó, nó tiếp nhận chăm sóc của Húc Ngôn, hưởng thụ yêu thương của Húc Ngôn, lún sâu vào dịu dàng của Húc Ngôn, nhưng đến cuối cùng, nó vẫn không chịu tiếp nhận, có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến Húc Ngôn quyết định dọn ra ngoài ký túc xá đi.
Ngẩng đầu nhìn thoáng qua y, trong ánh mắt Húc Ngôn có chút khó chịu, vừa nãy Húc Ngôn nói, gặp được người không tệ thì thử kết giao một chút. Chẳng lẽ là, Húc Ngôn đã buông tay với nó rồi?
“Anh và em cũng không phải mỗi người một nơi, em đừng có vẻ mặt như một con cún nhỏ bị người ta vứt bỏ như vậy.”
Húc Ngôn xoa nhẹ tóc nó.
“Công việc chính thức của anh sau này sẽ rất bận rộn, có lẽ mấy tháng đầu sẽ không có thời gian gặp em. Nếu em muốn gặp anh, anh cho em một cái chìa khóa nhà, bất cứ lúc nào em đến cũng được.”
“Vân Đa, nhà của anh cũng là nơi em có thể nghỉ ngơi, em mệt mỏi buồn phiền, đều đến được, không cần lo sẽ quấy rầy anh hay đủ thứ linh tinh khác. Em đến anh sẽ rất vui. Đó là ngôi nhà thứ hai của em, cho dù đêm hôm khuya khoắt đến, anh cũng sẽ chuẩn bị đồ ngủ cho em.”
Rất hy vọng, nhà của y sau này sẽ là nhà của Vân Đa, bởi vì có sự tồn tại của Vân Đa, ngôi nhà được sửa sang tỉ mỉ sẽ vô cùng ấm áp.
Y sẽ để một bộ sô pha thật thoải mái ở trước cửa sổ sát đất phòng khách, phải là màu trắng, gối trên sô pha kẻ sọc đen trắng, bàn trà màu trắng viền đen, phải có một bộ dụng cụ pha cà phê, bốn góc phòng phải có cây xanh, y muốn trải thảm màu sô cô la, phải là thảm lông thật dày, rèm cửa sổ phải màu trắng, y muốn trong phòng khách của y, Vân Đa thoải mái dựa vào ghế sô pha, ngồi trên thảm lông, ăn đồ ăn vặt chơi game, hoặc ánh mặt trời xuyên thấu qua bức rèm chiếu lên người nó, hình thành một vầng sáng màu vàng kim trên người nó, y lẳng lặng tựa vào sô pha đọc sách. Hoặc nó ngủ say trên ghế sô pha, chờ y về nhà.
Tưởng tượng luôn luôn rất tốt đẹp, y rất hy vọng Vân Đa và y cùng sống, càng hy vọng Vân Đa yêu y, chứ không phải một lòng một dạ chờ Nam Bình.
Xem như những hình ảnh kia chính là nguyện vọng không bao lâu nữa có thể thực hiện được đi, chờ mong ngày ấy đến sớm một chút.
Vân Đa không hiểu tâm tư của y, vẫn luôn từ chối tình cảm của y, y ngoại trừ không biết làm thế nào ra thì cũng chẳng có cách gì. Dù sao cũng không thể nắm vai nó mà gào lên, chỉ cần em theo anh, anh sẽ không bao giờ để em phải đau lòng, anh sẽ cho em tất cả mọi thứ em muốn, anh sẽ nuông chiều em.
Dùng chút mưu kế nhỏ, lạt mềm buộc chặt, y muốn câu con cá nhỏ Vân Đa này.
Chỉ cần Vân Đa có chút cảm tình với y, đối với việc y rời đi, Vân Đa sẽ không muốn. Tự mình quan sát Vân Đa, thăm dò một chút, trên mặt Vân Đa đúng là luyến tiếc, là ân hận, là áy náy. Dọn ra khỏi trường, rời khỏi nó, cũng có điểm tốt hơn.
Vậy là đủ rồi, nó đối với mình vẫn còn có chút tình cảm, đây chính là thăm dò đã đạt được mục đích.
“Anh vĩnh viễn sẽ không chán ghét em, cho dù em phá đi nơi nào, anh cũng sẽ sửa lại theo yêu cầu của em. Trước tiên chúng ta đi cửa hàng gia dụng, chọn vật dụng hợp ý em, đây dù sao cũng là ngôi nhà thứ hai của em, nếu em ở không thoải mái, thì sẽ không muốn đến nữa. Toàn bộ đều chọn theo sở thích của em. Cho nên, em không cần cảm thấy anh đang rời xa em, khoảng cách giữa chúng ta sẽ xa hơn, sao lại không nghĩ đến ưu điểm một chút, dù sao cũng không thấy mặt, lần sau gặp lại chúng ta sẽ càng thêm quý trọng thời gian ở bên nhau. Muốn chơi bóng, dưới lầu có sân bóng rổ. Muốn ăn cái gì, anh sẽ nấu cho em, muốn đi chơi anh sẽ đưa em đi. Không có gì khác nhau.”
Sự nuông chiều của Húc Ngôn thật sự là không có cách nào từ chối được, sẽ khiến người ta lún sâu, sẽ khiến người ta cảm thấy, nó là bảo bối trong lòng bàn tay Húc Ngôn, khoảng thời gian ở chung, Húc Ngôn tốt đến mức nào, trong lòng nó biết rõ, bởi vì có Húc Ngôn, nó mới cảm nhận được đại học không nhàm chán, thời gian trôi qua cũng không khó khăn, những rối rắm đè nặng trong lòng cũng bị y làm nhạt đi không ít. Y vĩnh viễn cười dịu dàng với nó, chỉ cần nó yêu cầu, Húc Ngôn đều sẽ thỏa mãn. Ánh mắt ôn nhu kia, khiến người ta say đắm.
Quen được y chăm sóc che chở, y đột ngột nói y phải đi, thật khó khăn giống như phải rời xa cha mẹ. Trong lòng nó, nó đã phân Húc Ngôn đến phạm vi thân nhất rồi. Là người anh tốt của nó, là đàn anh tốt của nó, là tri kỷ lương giao của nó. (lương giao: đồng nghĩa với tri kỷ).
“Nhưng chúng ta không thể thường xuyên gặp mặt, Húc Ngôn, em không nỡ để anh đi. Ngoại trừ Nam Bình, không đúng, Nam Bình còn chưa bằng anh, chúng ta cho dù là học tập hay chơi đùa, ngay cả khẩu vị ăn uống cũng tương tự nhau. Thật vất vả có được một bạn tốt tri kỷ như anh, nếu anh đi rồi, em sẽ rất cô đơn. Em sẽ rất nhớ anh.”
Có những lời này, Húc Ngôn liền thỏa mãn rồi.
“Nhớ anh thì đến tìm anh, anh sẽ mở rộng cửa đón em.”
Ôm vai nó, kéo nó vào ngực xoa nhẹ tóc nó. Im lặng thở dài, nói yêu đương, cũng không có gì hơn những lời vừa nói, sao Vân Đa lại không nhìn ra chứ.
Húc Ngôn nhảy lên sân khấu, lấy micro trong tay lead vocal.
“Để mọi người chê cười, ta xin hát cho các vị nghe một ca khúc, tặng cho một tên nhóc không chịu thông suốt.”
Húc Ngôn cười với Vân Đa, trao đổi với đội viên nhóm nhạc vài câu, một bài hát nhẹ nhàng vang lên.
Là bài Yêu đơn phương của Quang Lương.
Là ai vẫn luôn ở bên cạnh em, đừng ân hận, đừng nhung nhớ.
Em yêu anh nhiều một chút, em thử một lần xem.
Phát hiện những gì đã qua bỗng trở nên thật rõ ràng, muốn hôn lên đầu ngón tay em.
Nhắm mắt lại hứa nguyện, một năm rồi lại một năm, không hề thay đổi.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: