Áo sơ mi – Chương 28

Chương 28: Nửa ngôi nhà của Vân Đa

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

Húc Ngôn là người mạnh mẽ vang dội, y nói chuyển nhà, ngày hôm sau liền kéo Vân Đa đi mua đồ gia dụng. Đã sớm vừa ý một bộ sô pha, loại sô pha màu trắng thuần hình chữ nhất, gối ôm sọc đen trắng. Giường lớn thì muốn để Vân Đa tự chọn.
Vân Đa có chút xấu hổ, giường y ngủ, sao lại muốn nó chọn a.
Húc Ngôn hạ giọng ghé vào lỗ tai nó cười.
“Vì em cũng sẽ ngủ a.”
Mất thời gian một tuần, nhà ở được chuẩn bị đầy đủ, ngay cả dụng cụ làm bếp cũng đồng bộ với nhau, chỉ còn phải dọn những đồ đạc ở ký túc xá của Húc Ngôn đem sang đây.
Chiều thứ bảy, Húc Ngôn gọi công ty chuyển nhà, toàn bộ hành lý đều bắt đầu đóng gói. Nó chỉ đeo một cái laptop làm người trông coi.
Mà ngay cả Húc Ngôn cũng không dùng đến sức lực làm việc nặng nhọc, cái gọi là hỗ trợ của Vân Đa cũng chỉ là tán gẫu với y.
Công ty chuyển nhà lái xe đi rồi, Húc Ngôn lấy ra một nồi lẩu rất nhỏ từ ký túc xá, nhét vào trong ngực Vân Đa.
“Đó, em giúp anh chuyển cái này. Đi thôi, đi qua siêu thị chúng ta còn có thể mua chút đồ ăn, còn thử xem hơi ga có thông hay không nữa.”
Vân Đa khó hiểu, chẳng lẽ trước đây y ở ký túc xá đều nấu cơm sao? Sao lại có một cái nồi? Có chút buồn bực đi theo sau lưng y.
Húc Ngôn đi phía trước, cười to vui vẻ, cười vô cùng thỏa mãn.
Phương bắc có một tập quán, chuyển đến nhà mới, bà chủ nhà phải mang theo một cái nồi, lại dùng cái nồi này nấu một con cá, đây là phong tục tập quán cầu mong càng ngày càng giàu có.
Vân Đa là người phía nam không biết phong tục này, vừa vặn bị lừa một chút, thân là chủ nhân thứ hai tương lai của cái nhà này, nó mang nồi đến, vô cùng thích hợp.
Nhà mới rất rộng, Húc Ngôn đeo laptop của y trên lưng, chỉ huy công nhân vận chuyển đồ đạc. Vân Đa bắt đầu thu dọn tủ quần áo của Húc Ngôn.
Vốn dĩ y cũng chẳng có bao nhiêu quần áo, lại khăng khăng mua một cái tủ quần áo hơn hai mét, nó treo từng chiếc từng chiếc quần áo vào trong, tất và quần lót cũng cất kỹ, phân chia quần áo theo độ dày mỏng rồi cất riêng. Tủ quần áo rất lớn, nó muốn để thế nào cũng được. Húc Ngôn có lẽ là một tên cuồng áo sơ mi, áo sơ mi của y có hơn hai mươi chiếc, đa số là màu trắng, cũng có màu khác vẫn là muôn màu muôn vẻ. Nó vuốt lên một lần, phát hiện tất cả đều không phải áo sơ mi vải sợi tinh khiết.
Xem mác áo, bên trên viết, 97% vải sợi, 3% pha tạp.
Y thật sự rất thích loại chất liệu áo sơ mi này, vuốt lên rất thoải mái, hôm nay trên người nó cũng mặc loại áo sơ mi này, quả nhiên là mặc vào tốt hơn nhiều so với vải sợi tinh khiết.
Nở nụ cười một chút, tình yêu trưởng thành, giống như áo sơ mi, 97% vải sợi, 3% pha tạp, ấm áp mà không bỏng tay, quan tâm mà không trói buộc, thu phóng vừa đủ, thật sự là như thế. Nó cũng từ từ yêu thích loại áo sơ mi này rồi.
Nếu nó chỉ là một người đơn giản, trong lòng nó không có người khác, nó sẽ dễ dàng yêu Húc Ngôn, Húc Ngôn nếu cũng giống như chiếc áo sơ mi này, thì sẽ vô cùng thích hợp với nó.
“Vân Đa, đừng để đầy tủ quần áo. Em để lại một nửa đi, còn để mấy thứ nữa.”
Húc Ngôn mở cửa phòng nhìn thấy tủ quần áo thưa thớt treo đầy quần áo của y, nhanh chóng ngăn cản cách rải quần áo của Vân Đa.
“Tủ quần áo chính là để treo quần áo, anh còn muốn để cái gì? Giày đều để trong tủ giày ở cửa, chẳng lẽ anh muốn để đồ ăn vặt? Sẽ có chuột đấy.”
Húc Ngôn đi đến để quần áo của y sang hẳn một bên, như vậy, tủ quần áo liền để trống một nửa.
“Không phải em cũng muốn đến đây ở sao? Để trống một nửa cho quần áo của em.”
Vân Đa thỏa mãn nở nụ cười, Húc Ngôn nói với nó chào đón nó đến, không phải khách sáo, mà là thật sự hy vọng nó đến. Tuy rằng bọn họ không thể cùng ra cùng vào một trường đại học, nhưng ngoài trường học, họ cùng có chung một ngôi nhà.
Ở một thành phố xa lạ này, nơi của dì nhỏ cũng không phải nhà của nó, phòng ở này lại do nó và Húc Ngôn cùng trang hoàng, mỗi ngõ ngách, mỗi đồ dùng, nó đều vô cùng quen thuộc, bước vào đây nó không có cảm giác xa lạ, dường như đây thật sự là nhà của nó, thả lỏng như thế nào cũng được, cởi giày gác chân lên bàn trà cũng được.
Không có cảm giác lạnh nhạt xa cách với nó, không gạt nó ra ngoài, mặc dù có chút khoảng cách, nhưng cũng có tình cảm không đổi tương tự như người thân, điều này khiến người phấn chấn.
Húc Ngôn cho nó ấm áp sâu sắc nhất, quan tâm kiên định nhất.
Trong một tuần này, vì y chuyển nhà mà nó có chút không vui, hiện tại đều bị những lời nói của Húc Ngôn đánh tan.
Tủ quần áo có một nửa của nó, giường lớn cũng có một nửa của nó, trong nhà này có gì không phải của nó đâu.
Vui vẻ đi loanh quanh khắp phòng, đến huyền quan (nơi cửa ra vào của nhà) mở tủ giày, giày cũng chỉ để một bên, nửa còn lại chỉ có một đôi giày thể thao hôm nay nó đi, dép lê vừa vặn trên chân nó cũng là do Húc Ngôn mua cho.
Đến phòng bếp, đũa hai đôi, bát cũng hai chiếc, cốc cà phê hai cái.
Trên giá treo nhà tắm, có hai khăn mặt, hai bàn chải đánh răng, hai cái cốc.
Vì vậy ngôi nhà này có một nửa của nó, cho nên, ngoài một nửa của Húc Ngôn ra, còn lại chính là của nó.
Điều này khiến cho nó vô cùng thỏa mãn. Mặc dù nói là chuyển nhà cho Húc Ngôn, nhưng sao nó càng ngày càng cảm thấy là chuyển nhà cho mình vậy.
Công nhân mang đồ thừa bỏ đi, trong phòng đều sạch sẽ gọn gàng, đủ loại đồ dùng đều ở đúng nơi đúng chỗ, ngôi nhà tu sửa tinh tế như một tấm bìa cứng, vì mua sắm thêm những vật phẩm mang theo hơi ấm, có chút thay đổi, thêm ấm áp, có hơi người, trở nên ấm cúng hơn.
Húc Ngôn từ phía sau đi đến, ôm vai Vân Đa.
Nếu Vân Đa yêu y, có lẽ hiện tại y chính là người hạnh phúc nhất. Trong ngôi nhà mới của chính mình, cùng người yêu thỏa mãn nhìn ngôi nhà cả hai cùng sắm sửa, thật tốt.
Húc Ngôn đặt một chiếc chìa khóa vào tay Vân Đa.
“Chủ nhân số hai, chìa khóa của em đây. Đừng đánh mất, không mở được cửa nhà mình, thì sẽ biến thành con chó nhỏ bị bỏ rơi thật đấy.”
Tất cả có hai chiếc chìa khóa, y và Vân Đa mỗi người một chiếc. Ngôi nhà này không cần người khác đến, họ cũng không cần khách khứa gì, chỉ cần có hai người với nhau là tốt rồi.
Vân Đa rất hứng thú bỏ chìa khóa vào túi, thật sự có cảm giác thành tựu.
“Ăn cái gì? Em đi nấu.”
“Làm một bát canh cá với dưa chua đi, có được không? Chuyển nhà phải ăn cá, ngụ ý mỗi năm đều dư dả, phải có một khởi đầu tốt.”
Vân Đa xắn tay áo nóng lòng muốn thể hiện, vỗ ngực đồng ý.
Cứ để nó đi lăn lộn, cho dù có đốt mất nhà bếp, cũng vẫn là lửa đốt vượng gia thôi.
“Vân Đa, muộn rồi, em đừng về nữa. Cuối tuần này ở đây luôn đi, ngày mai anh lại đưa em đến Cùng đồ mạt lộ chơi. Thứ hai anh đưa em về trường học.”
Cửa thư phòng mở ra, Húc Ngôn vừa xếp sách lên giá, vừa lớn tiếng tán gẫu với Vân Đa.
Vân Đa lớn tiếng đáp được.
Húc Ngôn cười một chút, ngày đầu tiên sống chung, khởi đầu tốt đẹp.
Chờ Húc Ngôn sắp xếp xong giá sách, cá dưa chua đã làm nấu rồi. Vân Đa đang gọt khoai tây.
Húc Ngôn rất tự nhiên cầm lấy, bào khoai tây thành sợi.
“Em đừng bào, cẩn thận cắt vào tay đấy. Đi, lấy cho anh một cây hành, nhiều ớt một chút, làm một đĩa khoai thái sợi cay thật ngon, em thích ăn.”
Muốn nói đến nấu ăn, vẫn là Húc Ngôn tốt hơn một chút.
Vân Đa là người phía nam, đương nhiên có thể ăn cay. Cá dưa chua một màu hồng hồng, Húc Ngôn ăn với nó, cũng không kêu ca quá cay.
Từ tình huống lúc đầu vừa ăn vừa uống nước, luyện ra được, giống như tửu lượng. Hiện tại y có thể ăn cay như Vân Đa.
Vân Đa vẫn quen để bên cạnh y một cốc nước, để làm y giảm bớt vị cay.
Nói thật ra, bọn họ ở cùng nhau rất ăn ý, Húc Ngôn quay người lại, Vân Đa liền đổ đầy nước vào chậu, để y đổ khoai tây sợi vào. Khi Vân Đa rửa khoai tây, Húc Ngôn đã đi bật bếp đun nóng dầu. Vân Đa bỏ hành vào nồi cho y. Một người thả khoai tây, một người đảo, một người lấy muối, một người lấy dấm, nhà bếp mặc dù không lớn, nhưng giữa bọn họ cũng không xảy ra va chạm gì.
Cố gắng hợp tác, một giờ sau, cơm chín rồi, đồ ăn xong rồi.
Một người bưng đồ ăn, một người cầm bát, đi qua đi lại hai ba lần, liền rửa sạch tay bắt đầu ăn cơm.
Húc Ngôn còn rót hai chén rượu đỏ, đây thật sự là có rượu ngon người yêu làm bạn.
“Kính cuộc sống mới bắt đầu.”
Có khởi đầu tốt, tất cả mọi thứ sẽ thuận lợi.
Chắc chắn không lâu nữa, Vân Đa và y sẽ tâm ý tương thông, sẽ trở thành người yêu của y. Khi đó, y chính là người hạnh phúc nhất trên đời.
Ngày đó sẽ không xa.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: