Áo sơ mi – Chương 29

Chương 29: Khác biệt giữa Nam Bình và Húc Ngôn
Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Húc Ngôn rời trường đại học, khiến Vân Đa có chút khó thích ứng. Sau khi tan học, sẽ không có ai chờ nó ở cổng.
Tan học có chút sớm, về ký túc xá lại càng nhàm chán, Vân Đa lười biếng dạo chơi. Nếu là trước đây, Húc Ngôn sẽ gọi điện thoại cho nó hỏi nó ở đâu, sau đó họ sẽ đi chơi bóng, sau đó cùng nhau ăn một bữa cơm, đi bộ trở về, nhân tiện giúp cho tiêu hóa.
Khi đi ngang qua sân thể dục, mấy người bạn cùng ký túc xá của nó đều đang đuổi theo quả bóng, đàn anh năm tư cũng biết nó, nó vừa đến đứng cạnh sân thể dục, đã có người vẫy tay với nó, gọi nó cùng đi chơi bóng.
Vân Đa cố gắng lên tinh thần, cuối cùng vẫn lắc đầu, Húc Ngôn không ở đây, nó căn bản không có hứng thú. Bóng ba điểm cũng mới biết ném, ngay cả luật chơi cũng không hiểu rõ ràng, nó đi chơi bóng cũng không có hứng. Trước đây còn có Húc Ngôn dạy nó, nhường nhịn nó, chơi bóng với tập thể, nó chỉ có thể đụng đâu hỏng đó. Không phải ai cũng cẩn thận quan tâm nó như Húc Ngôn, không phải mọi người đều nhường nhịn nó, chỉ có Húc Ngôn.
Húc Ngôn không ở bên cạnh, làm thế nào cũng thấy không có sức lực, thật sự rất nhàm chán.
Quên đi, đi gặp Nam Bình, từ sau khi Húc Ngôn xuất hiện bên cạnh, nó rất ít có cơ hội tán gẫu với Nam Bình. Nếu đã quay lại cuộc sống không có Húc Ngôn, vậy không phải nó còn có Nam Bình sao?
Trước đây khi không có Húc Ngôn, nó lúc nào cũng quấn quýt lấy Nam Bình, vừa vặn lúc này đi ăn cơm với Nam Bình đi.
Gọi điện thoại hỏi rõ ràng vị trí cụ thể, biết anh ở cổng trường, nó vội chạy đến.
Nam Bình dường như luôn nhìn về hướng này, vừa thấy Vân Đa chạy đến, liền nhanh chóng lôi kéo nó ra khỏi cổng trường.
“Mộc Tử hôm qua nói muốn có một quyển sách, anh tìm mãi ở thư viện không có, dứt khoát mua cho hắn một quyển đi. Đi thôi, hai anh em mình cũng đã lâu không đi ra ngoài ăn cơm. Anh cũng không biết em bận rộn cái gì.”
Thảo nào hết giờ học liền đứng ở cổng trường, nếu nó kéo dài một lúc nữa, nhà sách có lẽ sẽ đóng cửa, Nam Bình rất sốt ruột, xe bus cũng không đợi, trực tiếp bắt taxi đi.
“Ở đó cũng có thư viện, vì sao hết lần này đến lần khác lại bắt anh đi tìm.”
“Hắn rất ít khi mở miệng nhờ anh giúp việc gì, nếu không phải rất cần, hắn cũng sẽ không nhờ anh tìm cho đâu.”
Vân Đa có chút tức giận, không vui xoay đầu nhìn ra ngoài.
“Gần đây thấy cảm tình của em và đàn anh Húc Ngôn không tệ. Sao hôm nay lại đến tìm anh hả. Nhớ anh trai sao?”
“Em thấy anh nhiều tiền tiêu vặt như vậy, muốn giúp anh tiêu bớt. Nam Bình, hôm nay chúng ta đi ăn món cay Tứ Xuyên đi, em rất muốn ăn cá đun nước (thủy chử ngư: 1 món ăn của Trung Quốc).”
“Thời tiết mùa thu ở phương bắc khô hanh, em còn muốn ăn cay, muốn bốc lửa hả. Anh mời em ăn thịt cừu xiên nướng nha. Cuối cùng cũng đến rồi, nhanh nhanh xuống xe, nếu không nhà sách đóng cửa mất.”
Cũng không chờ Vân Đa nói lời nào, kéo nó tiến vào nhà sách, vừa thấy còn có nửa tiếng nữa mới đóng cửa, Nam Bình lúc này mới thở ra một hơi.
Vân Đa cũng không muốn mua sách, liền đi theo sau xem anh chọn chọn lựa lựa.
“Vậy lẩu Trùng Khánh.”
“Đã bảo thịt dê xiên. Khí hậu phương bắc không ẩm ướt như phía nam, ăn cay nhiều quá, cẩn thận mặt nổi đầy mụn. A, tìm được rồi, thật tốt quá, Mộc Tử cũng không cần lo nữa.”
Nam Bình đi tới, nhìn thấy quyển sách anh muốn tìm, lập tức cười lên.
Vân Đa hừ nhẹ một tiếng, tuy rằng ở cùng một chỗ với nó, tuy rằng nói chuyện với nó, nhưng mà, trong lòng Nam Bình đều là Mộc Tử, tình cảm sâu như vậy, ai cũng nhìn thấy được.
Nam Bình vừa trả tiền vừa gọi điện thoại cho Mộc Tử, vẻ mặt hài lòng muốn tranh công.
“Mua được rồi, đã nói ngươi ngốc mà. Được rồi được rồi, ta không cười ngươi, ngày mai ta đưa cho ngươi là được, sẽ không làm chậm bài tập của ngươi. Còn cần sách gì không? Như vậy đi, ta chọn thêm mấy quyển liên quan cho ngươi. Cái thư viện cũ nát ở chỗ chúng ta đó, ngươi không thể tìm được sách gốc đâu.”
Nam Bình lại đi ra, vừa đi vòng quanh giá sách vừa cười nói ra tên sách cho Mộc Tử.
“Nói, nói xem ai đối tốt với ngươi nhất nào, còn cứng miệng nữa, được, ngươi đợi đấy, cuối tuần này về ta sẽ thu thập ngươi.”
Vân Đa nhìn Nam Bình, ngay cả gọi điện thoại cho Mộc Tử, đều thấy được anh mặt mày hớn hở, giúp người yêu hoàn thành nguyện vọng là kiêu ngạo của anh, là thành tựu của anh, tuy rằng chỉ là một việc rất nhỏ, nhưng mà, có thể giúp đỡ hắn, cũng đã rất vui vẻ.
Mộc Tử và Nam Bình, thật thích hợp giống như Kim Đồng Ngọc Nữ. Tình cảm sâu như vậy, cho dù xa cách hai năm, nhưng cuối tuần nào Nam Bình cũng trở về, khoảng cách xuất hiện, nhưng tình cảm của họ cũng không phai nhạt đi, dựa theo hướng này phát triển, không ngoài ý muốn chút nào, họ sẽ có một tình yêu kéo dài đến trọn đời.
Nam Bình là của Mộc Tử, tình nồng ý mật của hai người họ ai nấy đều thấy được.
Nếu vậy, nó thì sao, ai là của nó.
Có một người mà mình yêu hắn, hắn cũng yêu mình, ở bên mình một đời một kiếp, sao lại khó như vậy. Hắn yêu Nam Bình, Nam Bình không thể không yêu hắn, nửa cuộc đời còn lại, là hắn và Nam Bình cùng đi thôi.
Xuyên qua điện thoại đều thấy được họ ân ái biết bao nhiêu, tâm nguyện của nó, dường như chính là tội ác.
Nó nên rời đi thôi, nó không nên tiếp tục cố chấp nữa.
Mạnh mẽ dứt bỏ tình cảm mười mấy năm, nó có làm được không? Không dễ dàng như vậy.
Mỗi người đều có người thuộc về mình, nó thì sao, người thuộc về nó ở đâu? Là Nam Bình sao?
Khi nó còn đang ngẩn người nhìn Nam Bình, Nam Bình còn đang chuyện trò vui vẻ với Mộc Tử, điện thoại trong tay nó vang lên, Vân Đa giật mình.
Là Húc Ngôn.
Khi Nam Bình và Mộc Tử còn đang thân thiết nhiệt tình, nó cũng không phải một mình đau khổ chỉ có thể nhìn bọn họ như trước đây. Nó cũng có người nhớ nhung.
Mộc Tử có Nam Bình lo lắng, nó cũng có Húc Ngôn quan tâm. Nó cũng không phải chỉ có một mình.
“Húc Ngôn, em muốn ăn thủy chử ngư, rất muốn ăn.”
Điện thoại vừa nối, Vân Đa liền nói luôn, giống như đứa trẻ ầm ĩ muốn ăn kẹo. Thản nhiên làm nũng, loại làm nũng này chỉ có đối với người thân thiết nhất.
“Vậy đến đây đi, anh dẫn em đi ăn Ba Thục thạch oa ngư (món cá nấu trong chảo đá của Ba Thục – Tứ Xuyên). Sau đó lại cho em ăn một lát Ngưu Hoàng giải nhiệt, tránh để em bốc hỏa.”
Húc Ngôn ở đầu dây bên kia thản nhiên cười. Thỏa mãn toàn bộ yêu cầu của Vân Đa, mặc kệ nhỏ đến mức nào, đều phải thỏa mãn.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: