Áo sơ mi – Chương 30

Chương 30: Húc Ngôn xả thân theo cùng

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

Vân Đa cất điện thoại muốn đi, vừa vặn Nam Bình ở phía sau cũng nói chuyện điện thoại xong, mặt mày hớn hở ôm vai Vân Đa.

“Đi thôi, anh trai mời em ăn cơm.”

“Anh không mời em cũng có người mời. Tối nay chắc em không về đâu. Anh tự về đi.”

“Ai vậy, không thể cùng ăn cơm sao, sao em chạy một mình vậy? Nếu không thì gọi cả hắn đến, ba người cùng ăn.”

Vân Đa ngắt lời anh.

“Đi thân thân thiết thiết với Mộc Tử của anh đi, em đi đây.”

Vân Đa chạy ra ngoài, từ chối lời mời của Nam Bình, đến chỗ hẹn với Húc Ngôn, trong lòng rất vui. Lại mấy ngày không gặp y rồi, đúng lúc hỏi một chút công việc của y thế nào.

Cho dù vứt lại Nam Bình, nó cũng không cảm thấy khó chịu. Nam Bình và Mộc Tử tình cảm sâu đậm, nhưng nó cũng không phải kẻ đáng thương không ai cần, thật vui vẻ đi đến nơi hẹn.

Ba Thục thạch oa ngư mà Húc Ngôn nói đến ở bên ngoài tiểu khu, bọn họ thường xuyên đến đây ăn cơm. Khi Vân Đa chạy đến nơi, món ăn đã được bày lên bàn. Nhìn thấy Vân Đa có chút thở hổn hển chạy đến, Húc Ngôn liền bật cười.

Húc Ngôn sau khi ra trường càng trở nên thành thục, áo sơ mi màu trắng bình thường quần tây áo vest, y đều có thể mặc ra được hương vị tinh anh của xã hội.

Húc Ngôn vừa lấy cho mình đĩa rau, vừa đánh giá Vân Đa. Đã ba ngày họ không gặp nhau, Vân Đa nhìn qua cũng không tệ lắm, chẳng lẽ thời gian chia ly ngắn ngủi, Vân Đa không có chút cảm xúc nào sao?

“Húc Ngôn, anh không biết mấy ngày qua em buồn chán đến mức nào đâu.”

Vân Đa vừa ăn vừa oán giận, nghe nó nói như vậy, Húc Ngôn thả lỏng trong lòng, hóa ra chiêu lạt mềm buộc chặt của y thật sự có hiệu quả.

Vân Đa gắp một quả ớt, vị cay đến tê dại khiến nó chảy nước mũi, Húc Ngôn rút giấy ăn cho nó lau.

“Tan học cũng không biết chơi cái gì. Nam Bình lúc nào cũng gọi điện thoại với Mộc Tử, nói muốn mời em ăn cơm, nhưng anh ấy lại không cho em ăn cay. Thịt dê nướng làm miệng nhạt như chim vậy, em nói mãi muốn ăn thủy chử ngư, anh ấy nhất định không đồng ý.”

“Đừng nói thô tục. Em có thể chơi bóng a, anh không phải giới thiệu cho em quen biết mấy bạn học của anh sao?”

“Họ cũng không phải anh, anh dù sao vẫn sẽ nhường em, họ chỉ muốn ghi điểm, bắt nạt một lính mới như em.”

Họ cũng không phải anh, những lời này làm nụ cười của Húc Ngôn càng lớn hơn. Vân Đa, em sẽ phát hiện, mọi người trên đời này đều là họ, đều là người không có quan hệ gì, chỉ có anh, đối xử với em tốt nhất.

Vân Đa uống ngay một hơi nước ấm, bây giờ mới phát hiện Húc Ngôn luôn luôn gắp rau ăn, một chút đồ ăn y cũng không đụng vào.

“Sao anh lại không ăn a.”

Húc Ngôn cười yếu ớt, mấy ngày nay công việc của y có chút bận rộn, dạ dày yếu, không ăn được đồ ăn cay có tính kích thích, nếu bây giờ y ăn nước cá đỏ rực kia vào, có lẽ đêm nay sẽ đau dạ dày. Ngày mai còn có cuộc họp,thân thể không chịu nổi thì xong đời. Nếu không phải vì Vân Đa khăng khăng muốn ăn, mấy ngày nay y đều phải ăn cháo nóng canh nóng để chăm sóc dạ dày.

Húc Ngôn ăn một chút thịt bò, vẫn cay như vậy, chút đồ ăn vừa vào đến dạ dày, dạ dày liền bắt đầu co rút. Đây chính là kết quả không mong đợi nhất mà y vẫn luôn lo lắng, dạ dày đau khiến sắc mặt của y trở nên có chút khó chịu.

“Húc Ngôn, sắc mặt anh không tốt, mấy ngày nay bận quá sao?”

“Tuy rằng trước kia đã kiêm chức ở công ty, công việc cũng quen thuộc, nhưng mấy ngày nay khách hàng rất nhiều, toàn bộ người trong công ty đều bận đến liểng xiểng.”

“Có phải thức đêm không? Chúng ta ăn xong thì anh đi nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

“Em đừng về, ở lại đi. Đêm khuya còn chạy qua chạy lại, anh cũng lo lắng.”

Vân Đa nghĩ một chút, nó ở lại cũng có thể giám sát Húc Ngôn nghỉ ngơi sớm một chút, gật gật đầu. Cũng không nói thêm gì nữa, nhanh chóng ăn, ăn xong trở về nhà.

Đừng tưởng rằng nó không có lương tâm, khi nó ăn, cũng sẽ biết gắp cho Húc Ngôn những miếng thịt bò ngon.

Húc Ngôn cho dù dạ dày đau muốn chết, cũng vẫn ăn tất cả những gì Vân Đa gắp cho y.

Khi Vân Đa đi tắm rửa, Húc Ngôn mở máy vi tính, hôm nay vẫn còn có một báo cáo định giá tài sản, y phải nghiên cứu kỹ để ngày mai trả lời thuyết phục với khách hàng.

Vân Đa đứng trước mặt y có chút không vui, Húc Ngôn cười xin lỗi với nó.

“Đi ngủ đi, hai tiếng nữa anh sẽ xong.”

Đây là công việc, Vân Đa cũng không khó xử y.

“Bây giờ là tám giờ, mười giờ nhất định phải đi ngủ. Sợ anh biến thành cuồng công việc, em sẽ giám sát anh, anh cứ làm việc đi, em sẽ tự chơi hai tiếng này, mười giờ cùng nhau đi ngủ.”

Rơi vào đường cùng, không còn cách nào khác phải đi trải giường chiếu. Sau đó nằm úp sấp trên giường nghịch điện thoại, chậm rãi chờ thời gian trôi. Một lúc sau Nam Bình gọi điện thoại đến, hỏi nó ăn chưa? Ở cùng với ai? Thật sự không về nữa? Có muốn nói với Lý Nghĩa một chút, nếu giám thị ký túc xá trực đêm, cũng có thể che giấu cho nó một chút.

Húc Ngôn mang máy vi tính đi đến phòng khách, Vân Đa ở bên cạnh y, y sẽ không thể chuyên tâm làm việc được, muốn tán gẫu với nó, muốn tâm sự với nó, muốn biết cuộc sống mấy ngày nay của nó như thế nào, những lời này có thể hỏi khi nằm trên giường. Khách hàng thúc giục rất gấp, ngày mai y nhất định phải đưa ra ý kiến.

Vân Đa theo đúng sự thật nói cho Nam Bình, anh có chút ngừng lại.

“Đa Đa, em không cảm thấy, cảm tình của em và Húc Ngôn quá tốt sao? Y không duyên cớ tự dưng lại quá tốt với em như vậy, vì cái gì. Hiện tại lòng người khó lường, em phải đề phòng nhiều một chút, đừng ngây ngốc để bị lừa.”

Nam Bình dù sao vẫn cảm thấy không đơn giản như vậy, yêu mến của một đàn anh với đàn em không đơn giản như vậy. Xã hội này, đàn ông thích đàn ông đã không còn mới mẻ, loại chuyện này giữa giáo viên đại học lại càng không kỳ quái, một đàn anh một thân một mình xây dựng được sự nghiệp thành công, nhân vật phong vân của trường, sao lại đối xử với một tân sinh viên tốt như vậy? Vân Đa vẫn còn là đứa trẻ, nhiều năm như vậy nó cũng chỉ biết học, nhưng ngàn vạn lần đừng để cái gọi là tình cảm dịu dàng kia đánh ngã, khi còn chưa hiểu cái gì đã bị người ta lừa.

Vân Đa chính là em trai của anh, so với Nam An còn thân hơn một chút. Anh không thể nhìn Vân Đa bị lừa, bị tổn thương.

Húc Ngôn va chạm xã hội sớm, Vân Đa lại lớn lên trong nhà kính, Húc Ngôn muốn làm cái gì, Vân Đa nhất định sẽ bị tổn thương.

“Nam Bình, Húc Ngôn là người tốt. Em làm việc gì cũng đều có chừng mực, anh đừng lo lắng.”

Bởi vì thích anh, cho nên đối với tình cảm dịu dàng của Húc Ngôn, nó chỉ có thể cảm kích, mà không thể động lòng.

Nam Bình lại nói liên miên lải nhải dặn dò vài câu, Vân Đa nghe có chút phiền, lại còn thích nghe. Nếu không có Mộc Tử, nó và Nam Bình sẽ biến thành người yêu tình cảm rất tốt. Nam Bình cẩn thận, quan tâm chăm sóc nó, giống như một ngọn núi luôn tồn tại trong cuộc sống của nó, khiến nó muốn nương tựa.

Thật vất vả điện thoại của Nam Bình mới cắt, Vân Đa nhìn thời gian một chút, đều đã chín giờ. Không biết y bận rộn thế nào rồi. Mở cửa nhìn thấy y vẫn ngồi trên ghế sô pha ngón tay bận rộn, Vân Đa bất đắc dĩ, đành phải đến nhà bếp lấy ra một ly sữa ấm.

Sữa có tác dụng dễ ngủ, hiện tại nó uống xong, vừa vặn y cũng bận rộn xong là có thể nghỉ ngơi rồi.

Khi nó đem sữa trở lại phòng khách, Húc Ngôn một tay ôm lấy vị trí dạ dày, có lẽ là do ánh đèn phòng khách rất sáng, sao nó lại cảm thấy sắc mặt Húc Ngôn vô cùng xấu.

Nhanh chóng chạy đến ngồi cạnh y, đến gần rồi mới phát hiện thái dương y lấm tấm mồ hôi. Vân Đa giật nảy mình.

“Húc Ngôn, Húc Ngôn anh sao vậy? Thân thể không thoải mái sao? Sắc mặt xấu như vậy.”

Húc Ngôn thở gấp, dạ dày đau, đau nghiêm trọng, đau đến mức khiến hô hấp của y có chút rối loạn.

Thật sự không nhịn được nữa, ngay cả báo cáo cũng không nhìn được, y dựa vào lưng ghế sô pha, đau đến ngửa đầu ra sau.

“Mấy ngày nay dạ dày yếu, bây giờ mới bắt đầu đau. Không có việc gì, lát sau sẽ tốt hơn.”

“Có cần đi bệnh viện không? Hay là, ăn cái gì? Uống một ít sữa ấm được không? Thuốc đâu? Anh có chuẩn bị thuốc không?”

Vân Đa hoảng loạn đến mức không biết phải làm gì, cầm điện thoại định gọi cấp cứu, Húc Ngôn liền ngăn nó lại, cho dù đau đến toát mồ hôi lạnh, y cũng không phát ra âm thanh.

“Ngày hôm qua đã chuẩn bị hòm thuốc, đi lấy một viên thuốc dạ dày cho anh. Nhân tiện em lấy một lát giải nhiệt đến cùng ăn đi.”

Vân Đa biết những đồ vật trong nhà để ở đâu, chạy đến phòng ngủ liền tìm thấy hòm thuốc, rót nước ấm cho y, đỡ đầu y chậm rãi cho y uống thuốc. Sau đó nó cũng đặt tay lên vị trí dạ dày của Húc Ngôn, chậm rãi xoa, mười vòng xuôi lại mười vòng ngược, chậm rãi xoa ấm vị trí dạ dày, khiến cơn co rút của dạ dày dần dãn ra.

“Đều là em không tốt, vốn dĩ dạ dày kém, còn lôi kéo anh ăn cay.”

Nếu không phải nó, Húc Ngôn cũng không phải khổ sở như vậy.

“Ra trường liền mắc bệnh dạ dày. Cũng không phải tại em. Lát giải nhiệt của em đâu, ăn chưa? Đừng để đến lúc bốc hỏa đến miệng lở loét, nhanh chóng đi ăn đi.”

Đến lúc này, quan tâm của Húc Ngôn cũng chỉ có Vân Đa. Điều này khiến Vân Đa sâu sắc cảm động, Húc Ngôn giống như một người anh, người thân nhất của nó, quan tâm vô cùng, che chở yêu thương, ấm áp, kiên định, bình yên.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn 

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: