Áo sơ mi – Chương 31

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

Chương 31: Gội đầu cho Húc Ngôn

Vân Đa có đôi tay rất ấm, đặt lên vị trí dạ dày của y, xoa nhẹ nhàng, tay kia lau mồ hôi cho y, trong mắt tràn đầy lo lắng khiến Húc Ngôn trong lòng uất ức, trả giá còn chưa được hồi báo, cho dù hiện tại Vân Đa không yêu y, nhưng nó đã biết trên đời này ai tốt với nó nhất rồi, nó đã quý trọng rồi.

Vươn tay cầm tay Vân Đa, nắm trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng siết một cái, giống như thưởng thức bàn tay bằng ngọc, nhẹ nhàng vuốt ve, chậm rãi đụng chạm.

Loại thân mật này, không phải đàn anh với đàn em, bao hàm những ý nghĩa gì thì không phải Vân Đa không phải đồ ngốc, nó bối rối.

Loại động chạm này là quý trọng, là thương yêu.

Húc Ngôn nhìn ánh mắt nó, toàn bộ lời nói giữ trong miệng, Vân Đa, chúng ta yêu nhau đi, chúng ta từ từ yêu nhau, anh sẽ khiến em khăng khăng một lòng yêu anh, anh sẽ đối xử với em còn tốt hơn Nam Bình, sau đó em sẽ cảm thấy, trên đời này người thích hợp với em nhất là anh.

Vân Đa có chút bối rối, nó sợ y nói ra cái gì đó khiến nó không thể trả lời.

Bởi vì nó yêu Nam Bình, cho nên nó không thể tiếp nhận Húc Ngôn. Nó không thể chà đạp Húc Ngôn, nếu trong lòng nó có người khác mà lại tiếp nhận Húc Ngôn, thì đó chính là sỉ nhục Húc Ngôn. Người tốt như vậy, người thân nhất trên đời, không thể thương tổn được.

Húc Ngôn đè những lời muốn nói trong lòng, còn chưa đến lúc, y không thể dọa Vân Đa sợ hãi, y muốn chính là cam tâm tình nguyện, không phải bức bách.

Y nhìn ánh mắt Vân Đa, gắt gao theo dõi nó, tràn ngập tình cảm dịu dàng, đôi mắt không che giấu được. Vân Đa nhìn thấy, nhưng lại năm lần bảy lượt né tránh.

Trên ghế sa lon, ngọn đèn êm dịu, chiếu lên hai thân người thân thiết dựa sát vào nhau, nhưng mà, có thân mật hơn nữa, thì lòng vẫn cách xa nhau. Một người muốn cho, một người không dám nhận. Một người chờ đợi một người, người kia lại từng bước lui về phía sau. Ái muội, giống như ngắm hoa trong sương, y suy đoán, nó tránh né, sau bầu không khí ái muội lại lộ ra chút xấu hổ.

Húc Ngôn cười một cái, buông tay nó, nhắm mắt lại, che đi tất cả tổn thương của y.

Từ từ sẽ đến, không nên gấp gáp, điều Vân Đa cần là phải thấy rõ, nó bây giờ còn đang u mê không tỉnh mà thôi. Húc Ngôn lại tự nói với mình thêm lần nữa, từ từ sẽ đến, không được nóng vội, sẽ dọa Vân Đa sợ hãi.

Vân Đa nhìn sắc mặt tái nhợt của y, có chút không đành lòng. Khi y đang ngã bệnh lại còn tổn thương y, nó thật sự là một kẻ ác. Húc Ngôn quá tốt, giống như cha mẹ, toàn tâm toàn ý với nó. Quan tâm nó chăm sóc nó, săn sóc mà không bức bách, dịu dàng săn sóc lại không cần nó đáp lại, giống như người thân không cầu hồi báo không cần trả giá. Trái lại mình thì sao, có quá ít những việc nó có thể làm được cho Húc Ngôn.

Ôm vai y, có chút vội vàng hỏi.

“Húc Ngôn, em có thể làm gì cho anh đỡ đau không?”

Húc Ngôn lắc đầu.

“Thuốc có tác dụng, lát nữa là khỏe rồi.”

“Nhưng anh nhìn qua vẫn rất khó chịu a.”

Vân Đa sờ vài cái trên mặt y, nhiệt độ cơ thể y hơi thấp, mồ hôi lạnh vẫn chảy ra, nhất định là vô cùng khó chịu.

Húc Ngôn nắm tay nó đặt trên ngực mình, nhìn nó.

Muốn nói lại thôi, đến cuối cùng, y vẫn không nói nên lời, không thể dọa nó sợ, không thể tạo thành gánh nặng cho nó.

“Gội đầu cho anh đi, anh rất nhớ thời gian ở Tiffany, em gội đầu cho anh.”

Vân Đa sửng sốt một chút, kéo y đứng dậy.

Cởi áo sơ mi giúp y, tránh làm ướt y phục của y, bảo y nằm vào bồn tắm không nước, đầu gác lên cạnh bồn tắm, Vân Đa lấy một cái ghế nhỏ đến ngồi bên ngoài bồn tắm.

Thử độ ấm của vòi hoa sen một chút, ấm rồi, lúc này nó mới chậm rãi xối ướt tóc Húc Ngôn.

Một tay che trên trán y, không để nước bắn vào mắt y, từ trán y, chậm rãi theo dòng nước, từ từ xoa lên da đầu của y, giúp y thư giãn hết mỏi mệt.

Tóc Húc Ngôn rất mềm, khi y ở trường học, tóc rất tùy ý, chỉ cần cắt ngắn trên tai là được. Sau khi đi làm, tóc y bắt đầu kiểu cách hơn, tóc trên trán cắt hơi cao, lộ ra sức sống của y, phù hợp với dáng vẻ của một tinh anh xã hội.

Nước gội đầu nặn ra bọt, bây giờ mới bắt đầu gội sạch tóc trên đầu y. Móng tay nhẹ nhàng cọ xát trên da đầu y, mười ngón gãi qua từng tấc từng tấc da đầu, từ trán về sau, một tay nâng cổ y, tay kia gãi ở gáy.

Khi gãi qua hai lỗ tai, vô cùng cẩn thận, không để nước hoặc bọt rơi vào, khi lướt qua vai y, hơi dùng lực, bóp đôi vai đang phát đau vì ngồi trước máy tính suốt từ sáng đến tối.

Xung quanh lông mày Húc Ngôn dần giãn ra, khóe miệng hơi nhếch lên, Vân Đa im lặng cười lên, Húc Ngôn cười, nhất định là nó đang làm rất tốt.

“Húc Ngôn, cơ bắp ở vai anh đều cứng ngắc lại rồi, có phải ngồi nhiều quá không, cách hai giờ lại phải đứng lên duỗi người duỗi tay, nếu không anh còn trẻ mà xương cổ đã có bệnh thì không được.”

Vân Đa lại lấy tay xoa bóp da đầu, nhẹ nhàng phác họa như móng vuốt mèo đùa giỡn, có chút ngứa, cũng rất thoải mái.

“Bận rộn quá nên chẳng nhớ gì cả.”

Vân Đa nửa quỳ đằng trước y, như vậy có thể dùng nhiều sức hơn.

Tuy nó chưa từng học mát xa, nhưng nó biết xoa bóp như vậy, Húc Ngôn sẽ rất thoải mái.

Lại xoa nắn qua trán một lần nữa, chậm rãi xoa xuống, lại xoa bóp, lại nhào nặn, lại đấm vài cái trên vai.

Sau khi gội sạch bọt, lại lấy một cái khăn mặt bọc lấy tóc y, Húc Ngôn ngồi trong bồn tắm lớn, Vân Đa cẩn thận tinh tế lau tóc cho y. Lau được một nửa, mới để y đứng dậy.

“Em xả nước cho anh, vừa đúng lúc anh tắm luôn đi.”

Trước tiên chưa cần khen ngợi tay nghề kỹ thuật của Vân Đa như thế nào, sau khi nó gội đầu cho y, cảm thấy đỡ đau hơn rất nhiều. Thân thể cũng thoải mái hơn.

Húc Ngôn cởi thắt lưng, Vân Đa bận rộn ngay bên cạnh, nước đủ ấm, vừa vặn tiêu tan mệt nhọc. Lại nhỏ thêm vài giọt tinh dầu tùng, lúc này Húc Ngôn đã cởi hết chỉ còn lại quần lót.

Vân Đa vừa xoay người suýt nữa thì đụng phải nửa thân trần của Húc Ngôn, Húc Ngôn vươn tay đỡ nó.

“Sao vậy, muốn tắm với anh luôn à? Vậy cởi quần áo ra đi.”

Vân Đa đánh lên ngực y một cái.

“Nhanh đi tắm đi, sau đó đi ngủ. Anh cũng không biết mắt anh thâm đen nghiêm trọng đến mức nào đâu.”

Húc Ngôn cười to, Vân Đa nhanh chóng quay lại phòng ngủ, nghe thấy tiếng nước từ bên trong, Vân Đa lúc này mới thấy mặt mình hơi nóng. Húc Ngôn đáng chết, lại trêu chọc nó.

Tìm quần áo ngủ cho y, quần lót của y, khẽ hé mở cửa phòng tắm, đặt mấy thứ này lên bồn rửa tay, nhanh chóng đóng cửa lại.

Tiếng cười của Húc Ngôn truyền đến tận phòng bếp.

Tiểu tử nhát gan kia, nó không tắm ở phòng tắm lớn trong trường học sao? Cả nhà tắm đều là nam sinh trần truồng, nó cũng vẫn làm con tôm lớn cả người đỏ bừng như vậy sao.

Vân Đa vừa hâm sữa, vừa mắng chửi.

“Háo sắc, khốn nạn, lại trêu chọc em, cười, cười, lát nữa anh ngã trong bồn tắm, cho anh uống nước tắm no bụng đi.”

Lại thêm một thìa mật ong, lúc này mới bưng sữa nóng quay về phòng ngủ.

Để cốc sữa xuống tách một tiếng, xốc chăn lên chui vào. Quyết định đêm nay sẽ không thèm để ý đến sự trêu chọc của tên khốn nạn kia.

~~~~~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: