Áo sơ mi – Chương 32

Chương 32: Bài học nhỏ của Húc Ngôn Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com

~~~~~~~~~~

Chương 32: Bài học nhỏ của Húc Ngôn Húc Ngôn chính thức bắt đầu công tác, y thường xuyên tăng ca, mỗi ngày đều có thói quen gọi điện tán gẫu với Vân Đa một lát, vì công tác bận rộn, từ từ biến thành hai ngày một lần, ba ngày một lần.

Vân Đa cũng sắp thi cuối kỳ, không thể thường xuyên đến nhà Húc Ngôn. Nghĩ rằng hai người bận rộn, cũng rất nhiều việc, cho dù nhớ y, cũng không có thời gian. Thật không ngờ, Vân Đa thật sự không ngờ, mỗi ngày mỗi phút nó ôn tập đều nhớ đến Húc Ngôn.

Vì mệt mỏi, vì buồn bực, vì cuối tuần Nam Bình đi gặp Mộc Tử, tâm tình nó không tốt, bất chấp lý do gì, nó nhớ Húc Ngôn gấp đôi. Mong ngóng y gọi điện thoại, mong ngóng được gặp nhau một lần, muốn họ cùng về nhà, y làm việc, nó xem phim, đều tốt hơn bị nhốt ở trường học.Qúa áp lực, áp lực học tập không phải chủ yếu, chủ yếu là, Húc Ngôn không ở trường học, khoảng thời gian này nó vẫn chưa có cách nào thích ứng với việc Húc Ngôn không ở bên cạnh mình.

Thời gian dài Húc Ngôn không gọi điện thoại, Vân Đa mới phát hiện, Húc Ngôn giống như không khí và nước, đã quen với sự tồn tại của y rồi, nó thật khó mà chịu nổi.

Cho dù ở thư viện, nó học cũng không vào. Để bút sang một bên, không biết hôm nay là lần thứ bao nhiêu cầm điện thoại lên, đã hơn bốn ngày Húc Ngôn không gọi điện cho nó, điều này khiến Vân Đa hơi buồn bực, có chút lo lắng. Lại gọi thử cho y một lần nữa, bên kia vẫn là máy bận, nó gọi điện thoại cho Húc Ngôn đến mười lần, lần nào cũng bận, không nhấc máy, nếu không thì ngoài vùng phủ sóng. Muốn hỏi y một câu cũng không được. Giận đến mức nó suýt ném điện thoại đi.

Trước đây cách hai ba ngày lại gặp nhau, đây là lần đầu tiên, họ không liên lạc trong thời gian dài, rất lâu không được gặp mặt.

Rốt cuộc là làm gì vậy, không biết gọi điện thoại đến nói một tiếng sao? Điện thoại cũng không nghe, rốt cuộc là đang làm gì đây.

Thật sự không học được nữa, ở thư viện nó còn phiền hơn. Trực tiếp thu dọn sách vở đưa cho Lý Nghĩa.

“Ta đi ra ngoài giải sầu, bực muốn chết.”.

Đêm nay trực tiếp đến nhà trọ ở đi, nhìn chìa khóa, vẫn luôn mang bên người. Về nhà xem Húc Ngôn có ở đó không, muốn hỏi y một chút, là do công việc bận rộn hay đi công tác, hay thích người khác rồi?

“Có về không? Mấy ngày nay kiểm tra gắt gao, ngủ bên ngoài có chút không ổn.”.

“Ta sẽ trở về. Chỉ là tâm trạng không tốt lắm, đi loanh quanh chút.”.

Cũng không cần biết kiểm tra ra cái gì, ngủ ở ngoài sẽ bị xử phạt. Cũng không thể liên lụy đến bạn bè, quên đi, không đến nhà trọ nữa, đến Cùng đồ mạt lộ đi, nó phải đánh trống, kiềm nén lâu lắm rồi, nó phải trút hết ra. Cùng đồ mạt lộ là một nơi tốt.

Khi nó ra khỏi cổng trường, đã hơn bảy giờ, mùa đông phương bắc trời nhanh tối, sau khi thi xong là nghỉ đông, thời gian nó ở thành phố này cũng không quá nhiều. Dứt khoát đi chơi một mình xem.

Ngón tay hơi ngứa ngáy, muốn chơi trống, muốn trút hết toàn bộ cảm xúc lên trống, gõ ra âm nhạc tuyệt vời, gõ ra tất cả bất mãn và buồn bực, Húc Ngôn chỉ cho nó một con đường sáng, khi nó không vui cũng có nơi tốt để đi.

Tiểu Kiệt vừa thấy nó tới, rất vui. Vân Đa đã tới vài lần, Húc Ngôn dẫn nó đến, nó cũng từng tự đến, cũng thích ngồi bên giá trống, cho nên khi không có việc gì nó rất thích đến đây tập luyện, kỹ thuật của nó vẫn chưa thể biểu diễn, chỉ có thể tự gõ trống chơi. Đối với người mới bắt đầu học mà nói, tiến bộ của nó đã khiến người ta rất kinh ngạc.

“Không chuẩn bị thi cử sao? Húc Ngôn không đến với em a.”.

Vân Đa có chút ủ rũ, hóa ra trong khoảng thời gian này Húc Ngôn cũng không đến đây. Xem ra y thật sự rất bận rộn.

“Không, em chỉ muốn gõ trống một mình.”.

Vân Đa cởi áo khoác, bên trong chỉ mặc một áo sơ mi giữ ấm, cũng là Húc Ngôn mua cho nó, bên ngoài là vải sợi pha, bên trong là một lớp nhung mỏng, mặc vào rất thoải mái. Phương bắc lạnh lẽo, vừa đầu đông nó đã phải mặc như vậy.

Xoay dùi trống trên ngón tay, dùng dùi trống đánh ra tiết tấu, sau đó tự mình diễn tấu ra một khúc trong tuyển tập nhạc dành cho trống trên thế giới, khúc hiệp sĩ hoa loa kèn, đây là khúc nhạc từ một đĩa lậu được lưu hành nhất bấy giờ, thử thách năng lực người đánh trống. Nhưng cố tình một người mới học như Vân Đa, có thể diễn tấu rất tốt.

Tiểu Kiệt đứng bên cạnh, nhìn nó diễn tấu thuần thục, có chút hứng thú, cười một cái. Trong mắt Vân Đa, giá trống có lẽ chính là công cụ để nó trút giận, Húc Ngôn xem như tìm được món đồ chơi tốt cho nó, nhưng mà, hắn muốn nói chuyện với A Mạc một chút, trống bị gõ hỏng, có thể lấy tiền chung của Cùng đồ mạt lộ mua cho hắn một cái trống thật tốt không?

A Mạc cũng dựa vào khung cửa luyện tập, lấy điện thoại gọi cho Húc Ngôn, A Mạc gọi một lần đã kết nối.

“Húc Ngôn, đứa nhỏ nhà ngươi đang đánh trống nè. Nhìn tư thế kia, trống của Tiểu Kiệt sắp bị gõ hỏng rồi.”.

Húc Ngôn ở đầu dây bên kia nở nụ cười.

“Nói với Tiểu Kiệt, trống hỏng ta sẽ đền cho hắn một cái nhập khẩu từ nước ngoài. Để em ấy gõ chán thì thôi, nghe tiếng động này, em ấy diễn tấu cũng không tệ, hỏi em ấy có hứng thú không, đêm nay lên sân khấu biểu diễn đi.”.

Tiếng cười Húc Ngôn tràn đầy đắc ý, toại nguyện như ý, A Mạc kỳ lạ nhìn điện thoại di động.

“Húc Ngôn, tâm trạng ngươi rất tốt nhỉ.”.

Vô cùng chắc chắn, Húc Ngôn hiện tại đang cười như một đóa hoa loa kèn, có chuyện gì khiến y vui đến mức đấy? Từ khi mở quán bar đến nay mọi người cũng nhìn thấy tám chín phần, từ khi Húc Ngôn dẫn thiếu niên này vào, hắn biết Húc Ngôn có tình cảm khác thường với nó, nhìn y sủng ái vô bờ bến với Vân Đa, nhìn y đối xử với Vân Đa như bảo bối, tất cả mọi người trong ban nhạc đều tự hiểu trong lòng, Vân Đa chính là người đặc biệt nhất của Húc Ngôn.

Căn cứ vào tình hình trước đây, đứa nhỏ nhà Húc Ngôn tâm trạng không tốt, Húc Ngôn chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách khiến tâm trạng nó tốt lên, yêu thương như con mình, không bao giờ để đứa nhỏ này không vui. Bây giờ là chuyện gì vậy? Đứa nhỏ sắp gõ đến hỏng trống, Húc Ngôn còn phấn khởi, không nên a.

Húc Ngôn cười lên ha ha, sung sướng của y truyền qua di động đến tận A Mạc bên này.

“Ta chính là cố tình. Ta cố tình không gọi điện thoại cho em ấy, không liên lạc với em ấy, không tiếp điện thoại của em ấy, khiến em ấy lo lắng buồn bực. Ta cố tình chọc em ấy tức giận nổi cáu. Ta khiến em ấy quen với việc cả ngày có ta ở bên cạnh, khiến em ấy quen với sự tồn tại của ta, giống như nước và không khí, ta xuất hiện bên cạnh em ấy giống như là việc hiển nhiên, sau đó, ta lại chậm rãi rời khỏi, ta chính là muốn em ấy biết, khi không có ta ở bên cạnh, em ấy sẽ rất khó chịu. Em ấy sẽ quý trọng việc ta ở bên cạnh em ấy, sẽ không cho rằng việc ta tốt với em ấy là lẽ thường, đứa nhỏ có thể chiều chuộng, có thể yêu thương, có thể đặt trong bàn tay như trân bảo, nhưng mà, tuyệt đối không thể quá thuận theo, khi nào cần đánh sẽ đánh, khi nên dạy cho nó một bài học thì tuyệt đối không được nhẹ tay, nó sẽ biết sự lợi hại của ngươi.”.

Vân Đa là đứa nhỏ của y, y chiều chuộng, yêu thương, dung túng, thỏa mãn tất cả yêu cầu, giống như trở thành bảo bối của mình, dùng tất cả tình yêu của bản thân đến yêu thương nó, nhưng mà, đây không phải là không cần báo đáp. Dung túng không phải phóng túng, chiều chuộng không phải thiên vị. Đứa nhỏ thôi, có đôi khi quá đắc ý, có đôi khi được chiều đến tận trời, có đôi khi sẽ không biết cảm ơn, đều cần nhận được vài bài học.

“Nhìn xem, em ấy buồn bực, tức giận, đi trút hết ra. Mục đích của ta đã hoàn thành.”.

Cho nên, Húc Ngôn rất vui. Vân Đa buồn bực là chuyện khiến y vui vẻ nhất.

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: