Áo sơ mi – Chương 33

Chương 33: Chăm sóc như người thân

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Húc Ngôn vẫn không hề xuất hiện, cho dù Vân Đa một hơi uống hai cốc bia lớn, uống đến mức hơi say, Húc Ngôn cũng không xuất hiện. Vì Húc Ngôn hiểu rõ, ở Cùng đồ mạt lộ, Vân Đa không có nguy hiểm. Dù có chơi bời huyên náo hơn nữa, cũng vẫn là địa bàn của y, không sợ.
Khi Vân Đa trở về, A Mạc đưa nó về, đứa nhỏ nhà Húc Ngôn, bọn họ nhất định phải chăm sóc thật tốt.
Một tuần trôi qua như vậy, điện thoại của Húc Ngôn mới kết nối được.
“Anh đi công tác bên ngoài, quên không nói với em. Thi cuối kỳ thế nào? Thành tích ra sao.”.
Vân Đa đang thu dọn hành lý, đến kỳ nghỉ, nó phải về nhà đón năm mới. Húc Ngôn và nó thời gian dài không gặp cũng không giải thích gì, vẫn là bộ dáng vân đạm phong khinh như vậy, thân thiết cũng không thân thiết, nếu nó không đồng ý, giữa họ vĩnh viễn có khoảng cách. Mà khoảng cách này là thứ Vân Đa nhất định phải nhìn thẳng vào, muốn thân thiết với y cũng được, làm người yêu của y, coi việc chung sống suốt đời là mục đích, yên ổn sống chung.
“Trường học ba ngày nữa sẽ đóng cửa. Em đã thi xong lâu rồi. Mấy ngày nay sao anh không nghe điện thoại của em, anh ra ngoài công tác mà cũng không nói với em một tiếng.”.
“Thật xin lỗi, công việc hơi gấp. Như vậy đi, em đến nhà đi, ở lại mấy ngày, sau đó hãy về ăn tết.”.
“Nam Bình mua vé xe ngày kia rồi, em cũng chỉ có thể ở lại hai ngày thôi.”.
Không gặp nhau thời gian dài như vậy, thời gian họ đoàn tụ cũng chỉ có hai ngày, sau đó chính là nghỉ đông buồn chán, còn hơn một tháng không thể gặp nhau, Vân Đa hơi bực mình.
“Sắp đến tết anh cũng bận nhiều việc, cho dù em ở nhà anh cũng không thể thường xuyên ở bên cạnh. Trở về sớm một chút cũng tốt. Đến đây đi, ở lại hai ngày cũng được.”.
Vân Đa bắt đầu lấy quần áo từ hành lý ra. Hai ngày thôi, sau đó lại chia xa, y còn nói gần đây rất bận, tại sao mấy ngày nay đều không gặp, nó cảm thấy nó đã không còn quan trọng với Húc Ngôn nữa rồi.
Húc Ngôn vẫn mỉm cười, dẫn nó dạo quanh nội thành một vòng, lại mua quần áo cho nó, áo sơ mi giữ ấm, làm quà tặng mừng năm mới.
Khi Vân Đa ở nhà xem TV, lên mạng, Húc Ngôn vẫn phải đi làm, cũng không vì nó ở nhà, vì nó sắp về quê mà thay đổi chút nào.
Nhưng khi y trở về, vẫn mang về một bao lớn gì đó, có đặc sản địa phương, có đủ loại đồ ăn vặt, còn có quà tặng cho cha mẹ nó.
Buổi tối trước khi Vân Đa đi, sau khi Húc Ngôn tan tầm, thu dọn đồ đạc cho nó, gói quần áo cho nó, gói đồ ăn vặt cho nó ăn trên tàu hỏa, gói quà tặng cha mẹ nó thật cẩn thận.
Nói đi nói lại với nó, cho dù có Nam Bình bên cạnh nó, nhưng vẫn phải cất kỹ ví tiền, điện thoại di động phải luôn mở máy, không được chơi di động đến sập nguồn. Về đến nhà phải gọi điện thoại, nếu mệt muốn đi ngủ, phải khoác thêm áo khoác, trên tàu hỏa lạnh, đừng để bị cảm.
Vân Đa ngồi trên giường nhìn y bận rộn đi ra đi vào, nhìn y dặn đi dặn lại, nó ăn bánh ngọt, cười ngọt ngào.
“Húc Ngôn, anh giống như ba em vậy.”.
Thậm chí còn dặn dò cẩn thận hơn cha mẹ nó.
Húc Ngôn vuốt nhẹ tóc nó, lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ, đưa cho Vân Đa.
“Qùa mừng năm mới.”.
Tặng em đồng hồ, chính là tặng em thời gian, hy vọng toàn bộ thời gian sau này của em đều có anh bên cạnh. Mỗi lần em nâng cổ tay nhìn giờ, sẽ nhớ đến anh. Đây là nguyện vọng nho nhỏ của y, để lại kỷ niệm cho Vân Đa.
Vân Đa bẹp bẹp miệng, nhìn bao lớn bao nhỏ trên mặt đất. Không muốn đi, ngôi nhà này khiến nó vô cùng ấm áp, nó không nỡ.
“Anh tiễn em đến nhà ga, khi xuống khỏi tàu hỏa, đừng ngồi xe bus, gọi taxi đi, trực tiếp về thẳng nhà, em cũng sẽ không mệt, nhiều đồ đạc lắm, em không vác hết được.”.
“Được rồi, đây là vẻ mặt gì chứ, về nhà còn không vui a. Nhanh nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải vội vàng lên tàu đó. Về đến nhà thì gọi điện cho anh, để anh yên tâm.”.
Vân Đa gật đầu, Húc Ngôn cười cười, bé ngoan, thật nghe lời.
Nam Bình về nhà chỉ đeo một ba lô, nhìn Vân Đa, Nam Bình bật cười.
“Em cũng chưa về hẳn, sao lại mang theo nhiều đồ như vậy?”.
Lưng đeo ba lô, cầm hành lý, còn có một túi ni lông thật lớn đựng thức ăn, còn có hai thùng lớn đựng quà tặng.
Húc Ngôn để nó cầm hành lý và ba lô, còn mấy thứ này để y mang, nhìn thoáng qua Nam Bình, Nam Bình gãi mũi có chút xấu hổ, nhanh chóng chạy đến vác một thùng.
Vân Đa muốn cầm giúp Húc Ngôn cái gì đó, Húc Ngôn nói không cần, một đường tiễn nó đến toa xe, cất gọn đồ đạc, lại mua cho nó hai chai nước. Cởi khăn quàng trên cổ đeo cho nó.
“Đã nhớ kỹ anh dặn cái gì chưa, bình an về đến nhà, sau đó gọi điện thoại cho anh, biết chưa?”.
Vân Đa vùi trong khăn quàng màu đỏ của y, khuôn mặt nho nhỏ, đôi mắt thật to, từ đầu đến cuối đều gật đầu, đáng yêu vô cùng. Húc Ngôn cười, vuốt tóc nó, lúc này mới xuống tàu.
Nhưng y vẫn chưa đi, Vân Đa nhìn y qua cửa sổ xe.
“Đóng cửa sổ lại, đừng để bị lạnh.”.
Vân Đa đóng cửa sổ lại, Nam Bình gãi gãi đầu, cuối cùng cảm thấy, hình ảnh mười tám dặm đưa tiễn này có chút quen thuộc, xưa có Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, bây giờ có nhà ga thành nơi người yêu đau lòng chia cách, qua cửa số ngóng trông, tình ý miên man, không cắt đứt được những rối bời trong lòng.
Húc Ngôn cười với nó, xe lửa chậm rãi chuyển bánh về phía trước, Húc Ngôn để tay bên tai làm dấu hiệu gọi điện thoại, Vân Đa lập tức lấy điện thoại ra vẫy vẫy.
Xe lửa nhanh chóng tăng tốc, gương mặt tươi cười của Húc Ngôn biến mất trong nháy mắt.
Tâm tình Vân Đa lập tức rơi xuống đáy vực.
Kế tiếp sẽ là hơn một tháng xa cách a, thời gian còn rất nhiều, thật là dài đằng đẵng.
Nam Bình xé một túi khoai cắt lát, nhai rộp rộp.
“Đa Đa, Húc Ngôn mua không ít đồ ăn ngon. Em còn không ăn nhanh đi.”.
Vân Đa lắc đầu, vùi mặt vào trong khăn quàng cổ màu đỏ, hít sâu, đúng là hương tùng trên người y, nhắm mắt lại, tâm trạng cũng dần lắng xuống.
Giống như con người y, vĩnh viễn cho nó cảm giác an ổn vững vàng. Ngửi mùi hương tùng, cảm thấy dường như y vẫn đang ở bên cạnh mình.
Y sẽ vĩnh viễn bao dung nó, y khiến nó trở nên ấm áp, y là người yên lặng quan tâm nó không cần hồi đáp, y là người có năng lực nhất, là một người thành công.
Vẫn luôn ấm áp như thế, vẫn luôn sưởi ấm nó, thân thiết hòa nhã, chân thành thật lòng quan tâm, giống như người thân, người như vậy, nó muốn vĩnh viễn ở cùng y.
Tin nhắn u u vang lên, Húc Ngôn gửi cho nó.
“Có trái cây em thích ăn, anh đã rửa sạch rồi. Tranh thủ ăn đi, đừng để Nam Bình ăn hết.”.
Vân Đa nở nụ cười, cầm lấy một quả táo lớn bắt đầu ăn.
Nửa tiếng sau, tin nhắn của Húc Ngôn lại gửi đến.
“Trong ba lô của em có một mp3, anh mua cho em, bên trong đều là bài hát em thích. Còn có một quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, em buồn chán có thể đọc.”.
Mở ba lô quả nhiên nhìn thấy một cái mp3 màu trắng, pin cũng được sạc đầy, nó đeo tai nghe lên, còn có đoạn nhạc thuần tiếng trống nữa.
Di động vẫn rung u u, vẫn là tin nhắn của Húc Ngôn. Có điều lần này không phải gửi cho Vân Đa, mà gửi cho Nam Bình.
“Tối hôm qua Vân Đa không ngủ nhiều, cậu xem nếu em ấy mệt, bảo em ấy tựa vai cậu mà ngủ. Hành lý dưới chân cậu có một cái áo lông, nếu em ấy ngủ thì đắp lên cho em ấy, đừng để em ấy bị cảm.”.
Nam Bình kéo tai nghe của Vân Đa xuống, cầm di động gầm nhẹ với nó.
“Nói rõ ràng cho anh, Húc Ngôn và em rốt cuộc có quan hệ gì, tin nhắn không ngừng, bây giờ còn dặn dò anh. Cho dù không có y anh có thể làm mất em được chắc? Sao y đối xử tốt với em như vậy, nói, nói rõ ràng cho anh.”.
Vân Đa mím chặt môi cười, Húc Ngôn đối xử với nó thật cẩn thận yêu thương, giống như nó chỉ là một đứa trẻ, được quan tâm như vậy, lòng ngọt như mật.
“Anh ấy cũng giống như anh trai em.”.
“Fuck, anh còn tưởng rằng là người yêu của em đó. Thế này cũng quá đáng quá rồi. Đúng rồi, em gọi y là anh trai, còn anh thì sao, tiểu tử thối này cho đến bây giờ còn chưa từng gọi anh là anh trai, nhanh chóng gọi anh trai đi.”.
Vân Đa trợn mắt coi thường, không gọi, nào có chuyện gọi người mình thích là anh trai. Đeo tai nghe lên nhắm mắt nghỉ ngơi, không quan tâm đến anh.

~~~~~~~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: